Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 239
Cập nhật lúc: 04/02/2026 14:00
Thập tam công chúa chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng nhắc nhở: "Tỷ tỷ ngồi xuống trước đã, Nặc Nhi còn ở đây."
Thẩm Vi Yến cũng đưa tay ra hiệu cho Thập nhất công chúa đừng kích động.
Thập nhất công chúa liếc nhìn Thẩm Tri Nặc đang đung đưa đôi chân nhỏ, chăm chú ngắm hoa mẫu đơn nở rộ, hất tay áo ngồi xuống, nhưng n.g.ự.c vẫn phập phồng dữ dội, tức giận không thôi.
Thẩm Tri Nặc tò mò hỏi: [Thập nhị cô cô của ta tại sao lại muốn cướp?]
Hệ thống: [Tạm thời chưa biết, tiểu chủ nhân, chúng ta nói chuyện của hai vị công chúa này trước. Thập tam công chúa vô tình phá hỏng chuyện tốt của Thập nhất công chúa. ]
[Nhưng Thập tam công chúa không biết, người trong lòng nàng ấy bị cướp cũng là vì khi Thập nhất công chúa và Thập nhị công chúa đối đầu đã buột miệng nói một câu, nói ngươi có bản lĩnh thì cướp luôn người Thập tam để ý đi. Và thế là, Thập nhị công chúa cũng cướp luôn. ]
Nghe xong câu này, Thập tam công chúa ngẩng phắt lên, kinh ngạc nhìn Thập nhất công chúa. Thấy nàng ấy né tránh ánh mắt mình, không dám nhìn thẳng, Thập tam công chúa hiểu ngay là thật. Hai người quá hiểu nhau, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ biết chuyện.
Vốn tính nóng nảy, Thập tam công chúa nghĩ đến việc mình vì bỏ lỡ người trong lòng mà phải gả cho tên khốn, cuối cùng còn mất mạng, cơn giận bùng lên, nàng ấy nhào tới đ.á.n.h.
Thập nhất công chúa cũng đã đầy bụng tức giận, nhịn không được nữa. Thấy Thập tam công chúa ra tay, nàng ấy cũng chẳng vừa, giơ tay đ.á.n.h trả.
Hai vị công chúa được nuông chiều từ nhỏ, nào biết võ công gì, chỉ là người giật áo ta, ta túm tóc người.
Vừa đ.á.n.h vừa mắng, nhưng mắng được vài chữ, miệng đã tê cứng, không thốt ra lời.
Thế là cả hai im lặng giằng co.
Thẩm Tri Nặc đang mải nói chuyện với cún con, ngắm hoa, nghe thấy tiếng động phía sau mới quay đầu lại.
Thấy hai cô cô tóc tai rối bời vì đ.á.n.h nhau, bé giật mình nhảy khỏi ghế, chạy lon ton đến bên chân đại ca, nhón chân đưa tay ra: "Nặc Nhi sợ, ca ca bế, bế."
Trong hoàng cung, mâu thuẫn đấu đá, tranh giành quyền lực là chuyện thường. Thẩm Vi Yến lớn chừng này, chuyện âm mưu đáng sợ nghe cũng nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy có người xông vào đ.á.n.h nhau, lại còn đ.á.n.h nhau hoang dã như vậy.
Thiếu niên ngẩn người ra, đến khi nghe thấy muội muội gọi mới hoàn hồn, đưa tay bế muội muội lên, xoa xoa đầu nhỏ: "Nặc Nhi đừng sợ."
Thẩm Tri Nặc được đại ca ôm trong lòng, cảm thấy sẽ không bị hai cô cô hung dữ làm bị thương, liền không còn căng thẳng nữa.
Bé ôm cổ đại ca, xoay đầu nhỏ lại nhìn, đôi mắt to tròn đầy vẻ khó hiểu: "Ca ca, hai cô cô sao lại đ.á.n.h nhau?"
Nghe Nặc Nhi hỏi vậy, Văn Anh Quận chúa lập tức căng thẳng, sợ muội muội nhìn ra điều gì, liền nắm tay áo đại ca kéo kéo.
"Đại ca cũng không biết." Thẩm Vi Yến nhất thời không tìm được lời nào giải thích, liền lén đá vào chân nhị đệ đang xem náo nhiệt đến hai mắt sáng rỡ.
Thẩm Vi Thanh nhìn đại ca, thấy đại ca liếc mắt nhìn Nặc Nhi, cậu bé hiểu ý ngay, giả vờ kinh ngạc: "Ái chà, đang yên đang lành, sao lại đ.á.n.h nhau rồi?"
Thẩm Tri Nặc đẩy đầu nhị ca: "Nhị ca đi can đi."
Thẩm Vi Thanh nào muốn can, hai cô cô đều là trưởng bối, cậu bé không thể mạnh tay kéo họ ra, mà nếu không mạnh tay, lỡ họ cào cấu cậu bé thì sao.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên cậu bé thấy nữ nhân đ.á.n.h nhau, còn chưa xem đã mắt.
Thế là Thẩm Vi Thanh bám vào vai đại ca trốn sau lưng, ra vẻ sợ hãi, lắc đầu nguầy nguậy: "Đáng sợ quá, nhị ca không dám đâu."
Thẩm Vi Thanh không đi, còn kéo đại muội muội đang lo lắng đến cạnh: "Tuệ nhi cẩn thận, đừng để trâm cài tóc văng trúng."
