Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 292
Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:12
Thái t.ử phi ở lại thêm một lát, mới nhẹ nhàng đặt bé con lên gối, đắp chăn nhỏ, rón rén xuống giường. Nàng ra ngoài phòng, dặn San Hô vào trông tiểu Quận chúa, sau đó dắt Văn Anh Quận chúa ra ngoài, đi đến thư phòng.
Khi đến thư phòng, Thẩm Vi Thanh đã giảng giải gần xong, thấy mẫu thân đến, cậu bé bắt đầu kể lại từ đầu, không bỏ sót một chi tiết nào, bao gồm cả chuyện của Thập bát Công chúa, Tĩnh quý nhân, Khang phi và Uyển Quý phi.
Thái t.ử phi nghe xong, cảm khái trước sự gian truân của Thập bát Công chúa: "Năm đó việc đê vỡ là lỗi của Diêu Liêm, không liên quan đến Tĩnh quý nhân và Thập bát. Hai người họ trả nợ như vậy, không biết đến bao giờ mới xong."
Văn Anh Quận chúa cũng là một cô bé mềm lòng, nghe vậy liền nói: "Mẫu phi, tiểu cô cô của con trên người không có một món trang sức nào đáng giá, chỉ có cây trâm gỗ trên đầu. Hay là, con lấy tiền riêng của mình cho tiểu cô cô một ít nhé?"
Thái t.ử phi ôm nữ nhi lớn vào lòng: "Không ích gì đâu, Hoàng tổ mẫu của con thấy tiểu cô cô sống khổ sở, thỉnh thoảng cũng ban thưởng cho ít đồ, nhưng muội ấy đem bán hết những thứ có thể bán, đổi thành bạc, gửi hết đến ba huyện kia."
Thẩm Vi Thanh thở dài: "Như vậy thì đến bao giờ mới kết thúc."
Thẩm Vi Yến: "Nếu làm như vậy có thể khiến tiểu cô cô và Tĩnh quý nhân thấy an lòng, vậy thì cứ để họ làm đi ạ."
Thái t.ử gật đầu: "Yến nhi nói đúng, đây là chuyện của hai mẫu nữ họ. Chúng ta là người ngoài, không nên can thiệp quá nhiều, chỉ cần họ có thể cầu được sự an yên trong lòng, khổ sở một chút có đáng gì."
Nói xong, hắn đứng dậy, nhìn về phía Thái t.ử phi: "Theo ta đến chỗ mẫu hậu một lát."
Thái t.ử phi đáp ứng, dặn dò mấy đứa trẻ ở nhà trông nom Thẩm Tri Nặc cẩn thận, rồi theo Thái t.ử rời đi. ...
Phương ma ma dẫn người áp giải Uyển quý phi về Nhu Phúc Cung, Khang phi không cần ai áp giải, lặng lẽ đi theo phía sau suốt cả quãng đường.
Về đến Nhu Phúc Cung, Phương ma ma lớn tiếng phân phó: "Uyển quý phi phạm vào cung quy, Hoàng hậu nương nương hạ lệnh giam giữ, đợi sau khi tra rõ sẽ xử lý. Bất kỳ ai cũng không được đến gần chính điện, người nào trái lệnh sẽ bị phạt nặng không tha."
Cung nhân của Phượng Nghi Cung đáp lời, đẩy Uyển quý phi vào chính điện, sau đó cầm khóa đến khóa cửa.
Khang phi thấy vậy, vội vàng xông vào.
Trước đó Hoàng hậu nói chuyện với Khang phi, Phương ma ma nghe được không sót một chữ, thấy vậy cũng không ngăn cản, phân phó cung nữ khóa cửa lại.
Mọi người trong Nhu Phúc Cung thấy chủ t.ử nhà mình bị nhét giày vào miệng, bị áp giải trở về, giờ lại bị giam lại, ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi.
Thấy hai cung nữ đi theo Uyển quý phi ra ngoài cũng bị áp giải trở về, mọi người đều nhìn sang, dùng ánh mắt dò hỏi.
Hai cung nữ lắc đầu. Lúc đó ở Phượng Nghi Cung, họ chỉ đứng chờ ở ngoài điện, không đi theo vào, nên không biết trong điện đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ có một lão ma ma bên cạnh Uyển quý phi lấy hết can đảm tiến lên: "Lão tỷ tỷ, dám hỏi nương nương nhà chúng ta phạm phải tội gì?"
Phương ma ma đ.á.n.h giá bà ta từ trên xuống dưới, cười lạnh một tiếng: "Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nên hỏi, kẻo nói ra sẽ khiến nương nương nhà ngươi mất hết mặt mũi."
Lão ma ma bị Phương ma ma làm cho nghẹn họng, sắc mặt khó coi, nhưng cũng không dám hỏi nữa, chỉ lo lắng nhìn về phía chính điện, nghĩ đợi lát nữa người đi rồi, bà ta sẽ đến đó dò la tin tức, đương nhiên, còn phải nhanh ch.óng báo tin cho Thập nhị hoàng t.ử.
