Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 307

Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:15

Thái t.ử khựng bước, quay đầu nhìn nhi t.ử, sắc mặt nghiêm túc: "Con nói là, Địch thúc thúc của con cũng nghe thấy?"

Thẩm Vi Yến lắc đầu: "Nhi thần chưa thể xác định, Địch thúc thúc ngoại trừ hành vi bất thường đó thì không có sơ hở nào khác."

Thái t.ử trầm ngâm giây lát rồi nói: "Địch thúc thúc của con xưa nay vốn trầm ổn, nếu đã như vậy, hẳn là ông ấy đã nghe thấy. Vậy còn chỗ Quy Nhai, con có thấy gì khác thường không?"

Thẩm Vi Yến lắc đầu: "Không ạ, Địch đại công t.ử vẫn luôn cúi đầu nhìn Địch tiểu công t.ử."

"Có điều, lúc Nặc Nhi và A Thống nói chuyện, cả nhà ta không nói gì là vì chúng ta đang lắng nghe, sợ cắt ngang lời muội ấy. Nhưng Địch thúc thúc và Địch gia đại công t.ử cũng không nói lời nào, nhi thần thấy có chút kỳ lạ."

Thái t.ử: "Quy Nhai tuổi còn nhỏ, nhưng tâm cơ thâm trầm, so với Địch thúc thúc của con, có thể nói là không hề thua kém."

Thẩm Vi Yến hỏi: "Hay là, nhi thần đi chạy theo bảo Địch thúc thúc trở lại, người trực tiếp hỏi xem?"

Thái t.ử khoát tay: "Không cần. Nhà Địch thúc thúc không có dị tâm, nghe được thì cứ nghe, không có gì đáng ngại. Vậy còn Hồng nhi, không biết nó có nghe được không."

Thẩm Vi Yến ngữ khí chắc chắn: "Hồng nhi vẫn luôn ngoan ngoãn dựa vào lòng Địch đại công t.ử, chắc không nghe thấy."

Thái t.ử gật đầu: "Đúng vậy, đứa bé nhỏ như vậy, chỉ lớn hơn Nặc Nhi hai tuổi, nếu nó có thể nghe thấy thì đã nhìn quanh bốn phía tìm con ch.ó lâu rồi."

Nói xong, hắn chau mày suy nghĩ: "Vậy rốt cuộc là những người nào có thể nghe được A Thống và Nặc Nhi nói chuyện?"

Thẩm Vi Yến cũng hoang mang: "Ban đầu chúng ta cho rằng chỉ có người trong hoàng tộc mới có thể nghe được, nhưng giờ Địch thúc thúc và Địch gia đại công t.ử cũng có thể nghe, vậy phán đoán trước kia của chúng ta không đúng rồi."

Thái t.ử gật đầu: "Không đúng."

Hai phụ t.ử, mỗi người chắp một tay sau lưng, lặng lẽ đi về phía trước, đi được một đoạn, trong đầu Thẩm Vi Yến đột nhiên lóe lên một tia sáng, một ý nghĩ đáng sợ xuất hiện.

Cậu kéo tay Thái t.ử, nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai, mới hạ giọng thật thấp, thăm dò hỏi: "Phụ vương, người nói xem, Địch thúc thúc kia có khi nào có quan hệ gì với Hoàng tổ phụ của con không?"

Thái t.ử nhíu mày, khó hiểu: "Quan hệ gì?"

Thẩm Vi Yến ghé sát tai Thái t.ử: "Chính là, Địch thúc thúc, có khi nào là con riêng của Hoàng tổ phụ ở bên ngoài không?"

Thái t.ử kinh hãi, chân lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào, may mà đứng vững, liếc mắt nhìn nhi t.ử: "Nói bậy, không được ở đây bôi nhọ thanh danh của gia gia con."

Thẩm Vi Yến đỡ phụ vương: "Nhưng phụ vương, vậy người nói xem, tại sao Địch thúc thúc có thể nghe được?"

Giọng Thái t.ử chắc chắn: "Tạm thời không biết tại sao, nhưng phụ thân có thể cam đoan với con, Địch thúc thúc của con tuyệt đối không phải do gia gia con sinh ra."

Thẩm Vi Yến: "Sao phụ vương lại chắc chắn như vậy?"

Thấy nhi t.ử hỏi, Thái t.ử lại kiên nhẫn giải thích: "Con chưa từng gặp phụ thân của Địch thúc thúc, hai phụ t.ử họ đứng cùng một chỗ quả thực như đúc từ một khuôn, cho nên khả năng mà con nói căn bản không thể xảy ra."

Thẩm Vi Yến tự nhiên tin tưởng phụ vương, nghe vậy gật đầu: "Nhi thần hiểu rồi."

Thái t.ử vỗ vai nhi t.ử: "Con đến Chương Hoa Điện đọc sách đi, phụ vương đến Hộ bộ."

"Vâng." Thẩm Vi Yến chắp tay hành lễ, lui lại hai bước, xoay người đi về phía Chương Hoa Điện.

Thái t.ử cất bước đi về phía Hộ bộ, đi được một đoạn lại dừng lại, đứng tại chỗ cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi xoay người đi về phía Phượng Nghi Cung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.