Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 403
Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:35
Thái t.ử cầm quân báo, nhanh ch.óng mở ra, xem kỹ, rồi hai tay đưa cho Thừa Vũ Đế, vẻ mặt có chút ngưng trọng: "Phụ hoàng."
Vừa nhìn biểu cảm của thái t.ử, Thừa Vũ Đế đã biết mình đoán đúng, ông ta lười xem, phất phất tay: "Nói đi."
Thái t.ử nhíu c.h.ặ.t mày: "Phụ hoàng, quân báo của lão Tứ nói vùng Kiềm Châu đột nhiên xuất hiện một đám giặc cỏ hơn vạn người, đám giặc cỏ này binh hùng tướng mạnh, tàn bạo vô cùng, mấy ngày trước chúng cướp bóc một huyện thành, tàn sát hơn trăm bách tính, còn g.i.ế.c cả huyện lệnh. Lão Tứ lo lắng đất phong gặp nguy, xin chỉ thị cho phép hoãn ngày về kinh."
Thừa Vũ Đế giận quá hóa cười, giọng điệu mỉa mai: "Hay hay hay, hay lắm, ban đầu chỉ là sơn phỉ, diệt trừ nhiều năm như vậy, vậy mà lại biến thành giặc cỏ, số lượng còn ngày càng đông."
Trong lòng thái t.ử bất chợt nảy ra một ý nghĩ, nuôi giặc để tăng thêm uy thế.
Nhưng lời này hắn không tiện nói, đương nhiên cũng không cần nói, bệ hạ hiểu rõ điểm này hơn bất cứ ai, nếu không đã không nói ra những lời vừa rồi.
Thừa Vũ Đế cầm quân báo lên tự mình xem lại một lần, xem xong ném xuống đất: "Hết đứa này đến đứa khác, đây là đang đùa giỡn với trẫm sao?"
Thái t.ử: "Đúng vậy, Đại Tuyên từ khi lập quốc đến nay, tuy nói tai họa nhỏ không ngừng nhưng nhìn chung cũng coi như yên ổn, tất cả đều dồn dập xảy ra vào lúc này nhi thần cũng cho rằng không tầm thường."
"Phụ hoàng, người nói xem, có khi nào là có người truyền tin tức của A Thống ra ngoài không?"
Thừa Vũ Đế hừ lạnh một tiếng: "Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là vậy."
Thừa Vũ Đế càng nghĩ càng tức, tức đến mức tai ù đi, ông ta đưa tay day day thái dương: "Trẫm rõ ràng đã ra lệnh cho Lương Tuyền giám sát c.h.ặ.t chẽ các cung, vậy mà vẫn để người ta tuồn tin tức ra ngoài, trẫm thật sự không biết là nên khen các huynh đệ của con lợi hại hay là trẫm đã già rồi, không còn được việc nữa."
Nghe ra trong lời nói của Thừa Vũ Đế có sự tức giận và thất vọng, thái t.ử vội vàng an ủi: "Phụ hoàng, trong hoàng cung không tính các cung chủ t.ử, chỉ riêng cung nữ và thái giám đã có hơn vạn người nhưng dưới trướng Lương Tuyền chỉ có mấy trăm người, đám ám vệ dù có tài giỏi đến đâu, có giám sát c.h.ặ.t chẽ đến đâu thì cũng sẽ có lúc sơ suất."
Sắc mặt Thừa Vũ Đế âm trầm, không nói gì.
Thái t.ử thăm dò hỏi: "Chỗ lão Tứ trả lời thế nào ạ?"
Thừa Vũ Đế mặt lộ vẻ mệt mỏi: "Con tự quyết định đi."
Thái t.ử cân nhắc lựa lời: "Vậy nhi thần xin lấy lòng dạ tiểu nhân mà suy đoán việc này."
Thấy thái t.ử ăn nói cẩn trọng, Thừa Vũ Đế thở dài: "Lão Đại, ở trước mặt trẫm, muốn nói gì cứ nói thẳng, con đừng có vòng vo tam quốc, nghe mà nhức óc."
Thái t.ử gật đầu vâng dạ, lo lắng nói: "Nhi thần cho rằng lần này loạn lạc ở Kiềm Châu có lẽ không liên quan đến lão Tứ, mà cũng có thể liên quan đến đệ ấy. Nếu sau lưng việc này có bàn tay của lão Tứ, vậy mục đích của đệ ấy rõ ràng là không muốn hồi kinh."
"Không muốn hồi kinh chính là trong lòng có quỷ." Thừa Vũ Đế tức giận đập bàn: "Đúng là đồ nghịch t.ử!"
Thái t.ử: "Nhi thần cho rằng nếu lúc này ép đệ ấy, e rằng chuyện giặc cỏ tàn sát bách tính sẽ tái diễn, hơn nữa lần sau, sợ rằng không chỉ dừng lại ở con số trăm người, chi bằng để đệ ấy tạm thời ở lại đất phong."
Thừa Vũ Đế trầm ngâm giây lát, bình ổn cơn giận: "Những điều con lo lắng trẫm đều hiểu nhưng con có nghĩ đến, lão Nhị lấy cớ người Ô Lạt xâm phạm, không chịu hồi kinh, lão Tứ lại lấy cớ giặc cỏ cũng không về, nếu trẫm đều ưng thuận, vậy thì lão Tam, lão Lục, lão Thập, đám bọn chúng cũng sẽ noi theo, đến lúc đó phải làm sao?"
Thái t.ử khó xử, thở dài: "Nhi thần cũng có nỗi lo này."
