Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 405

Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:36

Bát hoàng t.ử nghe phải chia xa thê t.ử xong thì trong lòng tức giận, đứng bật dậy, cả giận nói: "Đại ca, phụ hoàng có ý gì? Người không tin đệ sao? Người muốn giữ A Chỉ lại làm con tin?"

Thái t.ử tiến lên, vỗ vai hắn: "Bình tĩnh chớ nóng, phụ hoàng không có ý đó, huống chi nếu nói đến con tin, lẽ nào chỉ có A Chỉ là điểm yếu của đệ? Hiền phi nương nương, lão Thập Tứ, đệ nỡ lòng nào bỏ mặc?"

Bát hoàng t.ử hừ một tiếng ngồi xuống, lòng đầy bất mãn: "Đạo lý là như vậy, nhưng rốt cuộc phụ hoàng có ý gì?"

Thái t.ử: "Phụ hoàng biết đệ ham chơi, sợ đệ mang theo A Chỉ ra ngoài sẽ làm chậm trễ chính sự, A Chỉ ở lại kinh thành, đệ mau ch.óng làm xong việc, mau ch.óng trở về."

"Hơn nữa đệ mang binh đi tiễu phỉ, lại một đường rong ruổi, vốn đã hiểm nguy, đệ nỡ để A Chỉ ngàn dặm xa xôi cùng đệ dãi gió dầm sương, ngày đêm bôn ba? A Chỉ dù có thích múa đao lộng kiếm thì rốt cuộc vẫn là một cô nương."

Bát hoàng t.ử gãi đầu, ấm ức nói: "Đệ chỉ là không nỡ, bọn đệ từ khi thành hôn chưa từng xa nhau ngày nào."

Thái t.ử cười: "Vậy đệ cứ mau đi mau về, sớm ngày làm xong chính sự, sớm ngày trở về đoàn tụ với A Chỉ."

Bát hoàng t.ử không cam lòng: "Đại ca, huynh không thể cầu xin phụ hoàng giúp đệ sao?"

Thái t.ử lắc đầu: "Chuyện phụ hoàng đã quyết, ta không cầu xin được."

Bát hoàng t.ử: "Đại ca, đệ thấy phụ hoàng giờ lời nào cũng nghe huynh, huynh giúp đệ đi, đệ không muốn xa A Chỉ."

Thái t.ử kiên nhẫn giải thích: "Không phải đại ca không giúp đệ, đệ thấy phụ hoàng bây giờ đối với ta hòa nhã nhưng đó chẳng qua là vì những chuyện trong nguyên tác kia, người cảm thấy có lỗi với ta, nếu ta không biết điều, ai biết phụ hoàng sẽ thế nào."

Bát hoàng t.ử suy nghĩ một chút, gật đầu: "Vậy được rồi, nhưng đệ vẫn không yên tâm về A Chỉ, nếu đệ không có ở đây, nàng ấy chịu uất ức gì thì phải làm sao?"

Thái t.ử muốn cười, thầm nghĩ với tính cách của vợ đệ, không bắt nạt người khác đã là may mắn lắm rồi, ai dám để nàng ấy chịu uất ức chứ?

Thấy Bát hoàng t.ử ủ rũ, thái t.ử đành phải vỗ vai hắn, ôn tồn an ủi: "Đệ cứ yên tâm đi làm việc, A Chỉ ở lại kinh thành, ta và đại tẩu của đệ sẽ để mắt đến muội ấy, tuyệt đối không để muội ấy chịu chút thiệt thòi nào."

Bát hoàng t.ử không dây dưa nữa, đứng dậy, ôm quyền chắp tay: "Vậy đa tạ đại ca và đại tẩu, đợi đệ trở về sẽ mang đặc sản Kiềm Châu về biếu."

Thái t.ử cười nói: "Được, ta cảm tạ đệ trước."

Sau đó hắn giao thanh đao của Thừa Vũ Đế cho Bát hoàng t.ử, dặn dò: "Phụ hoàng ban cho đệ quyền tiền trảm hậu tấu, nhưng đối với lão Tứ, đệ phải biết chừng mực, bất kể đệ ấy đã làm gì, đệ cũng không được manh động, ép được đệ ấy hồi kinh, nhiệm vụ của đệ coi như hoàn thành. Còn về sau xử trí thế nào thì cứ để phụ hoàng quyết định."

"Đại ca, đệ ghi nhớ rồi." Bát hoàng t.ử nghiêm mặt đáp, hai tay nhận lấy thanh đao, đeo bên hông: "Vậy đệ đi trước đây, A Chỉ còn đang đợi đệ."

Thái t.ử không nhịn được cười: "Đi đi."

Bát hoàng t.ử về đến cung của Hiền phi, kể lại chuyện phải lên đường đến Kiềm Châu tiễu phỉ.

Hiền phi tuy lo lắng không thôi nhưng thánh chỉ đã ban, không đi không được, bà ấy cũng không muốn nói những lời không may, đè nén nỗi lo trong lòng, mỉm cười nói: "Con ta xuất chinh, chắc chắn sẽ thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ bệ hạ giao phó, bình an trở về."

Bát hoàng t.ử cười: "Đa tạ lời chúc của mẫu phi."

Bát hoàng t.ử phi cũng cười: "Mẫu phi cứ yên tâm, còn có con dâu ở đây."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.