Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 433
Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:43
Điều này khiến mọi người bất ngờ, sắc mặt hoàng hậu có chút trầm xuống: "Muội là vì tránh A Thống quét mặt? Muội đã làm chuyện gì khuất tất rồi?"
Đối mặt với câu hỏi của hoàng hậu, Lan quý nhân mím c.h.ặ.t môi: "Tần thiếp chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm."
Hoàng hậu không hiểu: "Vậy tại sao ngươi lại cố tình nhiễm bệnh?"
Lan quý nhân: "Bẩm hoàng hậu nương nương, là hoàng quý phi sai khiến tần thiếp nhiễm bệnh."
Hoàng hậu và thái t.ử phi liếc nhìn nhau, sắc mặt đều trầm xuống. Hai người không hẹn mà cùng nghĩ tới Lệ quý nhân cũng cố tình nhiễm bệnh.
Lúc đó Lương Tuyền đã cạy miệng Lệ quý nhân, biết được bà ta cố ý nhiễm bệnh, nhưng nghĩ đến việc Lệ quý nhân kiêng kỵ bệ hạ đã từng cảnh cáo không được nói ra chuyện của A Thống nên bà ta không nói với Lương Tuyền nguyên nhân cố ý nhiễm bệnh, cũng không hề nhắc tới việc có phải do hoàng quý phi sai khiến hay không.
Lúc đó mấy người đã suy đoán Lệ quý nhân làm như vậy hẳn là để tránh A Thống quét mặt, cũng từng hoài nghi có phải do hoàng quý phi nhúng tay vào không, không ngờ lại đúng là như vậy.
Hoàng hậu nhìn Lan quý nhân, giọng điệu hòa hoãn hơn: "Nếu chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm, vậy muội đứng dậy nói chuyện đi, không cần phải quỳ mãi."
Lan quý nhân đáp lời, tạ ơn rồi đứng dậy, sau đó mới nói tiếp: "Tần thiếp phúc bạc, từ khi nhập cung đến nay vẫn chưa từng được bệ hạ triệu kiến..."
Có rất nhiều phi tần cùng bà ấy tiến cung, dung mạo của bà ấy tuy được xem là xuất chúng nhưng lại không có tài năng gì, tính tình cũng không phải loại người khéo ăn khéo nói nên vẫn luôn không có cơ hội được thể hiện trước mặt hoàng đế, cũng chưa từng được ông ta sủng hạnh.
Nữ nhân một khi đã tiến cung thì cả đời này sẽ không còn cơ hội xuất cung nữa, dù thế nào cũng phải sống đến già ở trong cung, mà từ xưa đến nay những phi tần không có con cái kết cục nửa đời sau đều rất thê lương.
Cho nên thật ra bà ấy cũng rất sốt ruột, nhất là khi hoàng đế ngày càng già yếu, bà ấy thật sự sợ có một ngày hoàng đế đột ngột băng hà, bà ấy bị đuổi đến lãnh cung, cứ như vậy mà sống mòn mỏi mấy chục năm, cho đến khi già yếu mà c.h.ế.t hoặc bệnh tật mà c.h.ế.t.
Lúc trước Lệ quý nhân cũng có nỗi lo tương tự, hai người thường xuyên ở cùng nhau, tuy không ai nói ra những lời này nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ tình cảnh của nhau.
Sau đó có một lần sau buổi tiệc cung đình, bà ấy ở nơi hẻo lánh nhất của yến tiệc, cảm thấy tẻ nhạt, bèn lặng lẽ rời đi, muốn trở về trước.
Nào ngờ đi được nửa đường thì gặp ma ma trong cung của hoàng quý phi, nói hoàng quý phi đang đợi bà ấy ở phía trước, có chuyện muốn nói với bà ấy.
Hoàng quý phi tìm bà ấy, đó là vinh hạnh của một tần phi nhỏ bé như bà ấy, sao bà ấy có thể từ chối, bà ấy đương nhiên đi theo.
Đến một hành lang vắng vẻ, hoàng quý phi đi thẳng vào vấn đề, hỏi bà ấy có bằng lòng làm sủng phi không.
Lúc đó bà ấy có chút kinh ngạc, không biết tại sao hoàng quý phi lại đột nhiên nói với bà ấy những lời như vậy, trong lòng bà ấy mơ hồ đoán được, hoàng quý phi có lẽ muốn bà ấy làm chuyện gì đó nhưng cũng không dám hỏi thẳng, chỉ nói bản thân sợ là không có phúc phận đó, không dám mơ tưởng.
Hoàng quý phi lại nói dung mạo của bà ấy đủ để làm một sủng phi, bảo bà ấy đừng tự ti. Còn nói nếu đã tìm đến bà ấy thì đó chính là phúc phận của bà ấy đã đến, bảo bà ấy suy nghĩ kỹ càng, chớ bỏ lỡ.
Bà ấy do dự mãi, cuối cùng vẫn hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
