Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 447
Cập nhật lúc: 10/02/2026 14:47
Thẩm Tri Nặc ngồi xổm một lúc, bé hoàn hồn, đứng dậy, giơ tay về phía Địch Quy Hồng: "Tiểu tướng quân, chúng ta đi thôi."
Thế là bọn trẻ đứng dậy, theo cục bột nhỏ tiếp tục đi dạo.
Đi dạo một hồi, xa xa đã thấy hoàng hậu dẫn theo Phương ma ma và Thải Nga đi tới.
Thẩm Tri Nặc lon ton chạy tới nhào vào lòng hoàng hậu, bé ngẩng đầu nhỏ, ngọt ngào hỏi: "Hoàng tổ mẫu, người định đi đâu vậy?"
Hoàng hậu ôm cục bột nhỏ lên, bà sờ khuôn mặt mũm mĩm của bé, cười nói: "Hoàng tổ mẫu muốn đến cung của Tưởng chiêu nghi ngồi chơi một lát."
Thẩm Tri Nặc nghe đến Tưởng chiêu nghi thì vội ôm cổ hoàng hậu: "Nặc nhi cũng muốn đến cung của Tưởng chiêu nghi chơi."
Hoàng hậu suy nghĩ một chút, gật đầu: "Cũng được."
Thẩm Tri Nặc lập tức vui vẻ cười, bé ghé sát lại hôn lên mặt hoàng hậu, lại dụi má vào hoàng hậu: "Hoàng tổ mẫu là tốt nhất."
Thế là đoàn người lại đi về phía cung của Tưởng chiêu nghi, nhưng vừa đi được một đoạn, một tiểu thái giám của Sùng An cung lập tức chạy theo: "Hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương xin dừng bước."
Hoàng hậu dừng bước, xoay người, nhíu mày.
Cung nhân không có lý do không được chạy trong cung, nếu không chắc chắn sẽ bị phạt nặng, tiểu thái giám này lại chạy như vậy, lẽ nào đã xảy ra chuyện lớn gì?
Tiểu thái giám lộ vẻ kinh hoảng, đến gần thì lập tức quỳ xuống, hạ giọng bẩm báo: "Hoàng hậu nương nương, bệ hạ vừa nôn ra m.á.u, Lan Chân công chúa sai nô tài đến báo tin cho người, xin người mau đến xem."
Vừa nghe tin này, hoàng hậu biến sắc, bà đặt tiểu cô nương trong lòng xuống đất, vỗ về đầu bé: "Nặc nhi đi chơi đi, tổ mẫu đi thăm hoàng tổ phụ của con."
Lão hoàng đế đã nôn ra m.á.u, Thẩm Tri Nặc đâu còn tâm trạng đi quét người khác, bé vội vàng níu lấy tay hoàng hậu: "Nặc nhi cũng đi thăm hoàng gia gia."
Bên Sùng An Cung còn chưa biết tình hình thế nào, nhưng dù sao lát nữa chắc chắn có những chuyện không tiện để Nặc nhi nghe thấy, hoàng hậu suy nghĩ, ra hiệu cho Thẩm Vi Thanh: "Vi Thanh, con dẫn Nặc nhi theo sau, tổ mẫu đi trước."
Thẩm Vi Thanh hiểu ý, cậu bé ôm muội muội lên, gật đầu: "Hoàng tổ mẫu, người đi trước đi."
Hoàng hậu lập tức dẫn Phương ma ma và Thải Nga đi trước một bước.
Thẩm Tri Nặc sốt ruột muốn xem có phải lão hoàng đế sắp c.h.ế.t không nên bé vội thò đầu nhỏ ra nói với Địch Quy Hồng: "Tiểu tướng quân, huynh không cần vội, cứ đi từ từ."
Địch Quy Hồng gật đầu đồng ý nhưng bước chân không hề chậm lại, theo sát phía sau Thẩm Vi Thanh, không hề bỏ lỡ một bước.
Thẩm Tri Nặc vốn tưởng nhị ca nhà mình đi nhanh nên mới để cậu bé ôm, nào ngờ ngày thường không có việc gì thì cậu bé chạy rất nhanh, hôm nay có việc lại lề mề.
Thẩm Tri Nặc bất mãn, giơ tay nhỏ chỉ về phía hoàng hậu rời đi, thúc giục: "Nhị ca, nhanh lên."
Thật ra Thẩm Vi Thanh cũng lo lắng, cũng muốn đến xem tình hình thế nào, nhưng hoàng tổ mẫu đã dặn, cậu bé chỉ có thể làm theo, biết tiểu muội muội nhà mình rất khó lừa nên cậu bé nói thẳng: "Nặc nhi, chúng ta đi chậm một chút."
Thẩm Tri Nặc đạp chân nhỏ, sốt ruột: "Tại sao? Nhị ca không lo cho hoàng tổ phụ sao?"
Thẩm Vi Thanh: "Bây giờ chắc chắn Sùng An cung rất hỗn loạn, chúng ta dù có đến e là cũng không vào được."
Thẩm Tri Nặc suy nghĩ, cảm thấy nhị ca nhà mình nói có lý.
Hình như từ xưa đến nay, phàm là hoàng đế bệnh nặng, thị vệ canh gác đều cực kỳ nghiêm ngặt, không dễ ra vào.
Có khi hoàng đế đã c.h.ế.t rồi, người canh giữ ở gần vì lợi ích bản thân, còn giữ bí mật mà không phát tang.
