Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 522
Cập nhật lúc: 12/03/2026 17:22
Nếu như chỉ là lỗi lầm nhỏ nhặt, hắn ta chắc chắn sẽ giống như trước kia, không nói hai lời mà xin lỗi.
Nhưng đó là một mạng người, một mạng người của A Dung.
Hắn ta không biết nên mở miệng nói ra hai ba chữ "xin lỗi" như thế nào, hắn ta không biết, cũng không dám, càng không có mặt mũi cầu xin nàng ấy tha thứ.
Nhưng hắn ta sẽ không hòa ly với nàng ấy, hắn ta muốn bù đắp lỗi lầm mà Đằng gia đã gây ra.
Hai người đều không nói lời nào, trong xe ngựa yên tĩnh không một tiếng động, mãi đến khi xe ngựa sắp đến phủ công chúa, Đằng Ngật mới mở miệng: "A Dung, ta không đồng ý."
Lục công chúa không để ý tới hắn ta, chỉ lẳng lặng ngồi, nhìn về phía cửa xe.
Đằng Ngật đợi một lúc, không thấy nàng ấy đáp lại bèn vén rèm cửa sổ lên nhìn ra bên ngoài, thấy sắp đến nơi, hắn ta cũng không nói gì nữa.
Rất nhanh, xe ngựa dừng ở bên ngoài phủ công chúa. Đợi xe ngựa dừng hẳn, Lục công chúa đứng dậy xuống xe.
Đằng Ngật theo sát phía sau, đi thẳng vào trong phòng, hắn ta vẫy lui người hầu, đóng cửa lại.
Lục công chúa đứng chắp tay, lẳng lặng nhìn hắn ta.
Đằng Ngật đi đến trước mặt Lục công chúa, hai chân khẽ khuỵu xuống, quỳ trên mặt đất, hắn ta cố gắng kìm nén nhưng vẫn không nhịn được bật khóc nức nở: "A Dung, ta có lỗi với nàng, ta không dám cầu xin nàng tha thứ, nhưng xin nàng hãy cho ta một cơ hội để ta bù đắp lỗi lầm đã gây ra, có được không?"
Nhìn nam nhân ngày xưa mình yêu thương quỳ gối trước mặt mình khóc không thành tiếng, lòng Lục công chúa cũng không dễ chịu, nàng ấy quay đầu đi: "Đằng Ngật, chuyện không phải do chàng làm, ta không trách chàng, chàng đứng lên đi, đi viết thư hòa ly đi."
Đằng Ngật đưa tay kéo tay Lục công chúa thì bị nàng ấy hất ra, hắn ta lập tức nắm lấy vạt áo nàng ấy, khóc không thành tiếng: "Không, trách ta, tất cả đều là lỗi của ta, nếu năm đó mẫu thân cố ý muốn ôm Hữu Nhi đi, thái độ của ta kiên quyết hơn một chút thì đã có thể giữ con lại."
"Nếu Hữu Nhi được ở lại bên cạnh nàng, do nàng nuôi lớn, nó sẽ không chuyện gì cũng nghe lời mẫu thân, cũng sẽ không xa cách với nàng, nàng sẽ không đau lòng, có lẽ, có lẽ những chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra."
"Nhiều năm như vậy, nàng đau lòng khổ sở, không phải ta không nhìn thấy, ta chỉ là... chỉ là nghĩ mẫu thân thích đứa cháu trai Hữu Nhi này, từ khi ta mười mấy tuổi đã luôn bôn ba bên ngoài, mẫu thân thường xuyên oán trách ta không ở bên cạnh bà ấy, ta bèn nghĩ có thể để Hữu Nhi ở bên cạnh mẫu thân thay ta tận hiếu cũng tốt."
"Nhưng ta đã quên, nàng cũng là mẫu thân, nàng cũng muốn được con trai của mình bầu bạn, cho nên đều là lỗi của ta, tất cả đều là lỗi của ta."
Những lời này đã chạm đến nỗi uất ức và không cam lòng của Lục công chúa bao năm qua, trong khoảnh khắc nàng ấy khóc không thành tiếng.
Nếu chưa từng nghe A Thống nói những chuyện kia, có lẽ nàng ấy sẽ đ.ấ.m hắn ta mấy cái, hỏi một câu sao chàng không làm sớm hơn, sau đó chỉ cần hắn ta đòi lại con cho nàng ấy, nàng ấy sẽ tha thứ cho hắn ta.
Nhưng bây giờ lại không thể.
Nếu không, nàng ấy sẽ có lỗi với chính mình trong nguyên tác đã bị người ta hãm hại.
Đằng Ngật đứng dậy ôm Lục công chúa vào lòng, hắn ta ôm c.h.ặ.t lấy nàng ấy: "A Dung, nể tình năm xưa chúng ta đã từng ân ái, cho ta một cơ hội để bù đắp, có được không?"
Lục công chúa tựa vào lòng Đằng Ngật khóc rất lâu, mãi đến khi khóc đến kiệt sức mới dừng lại.
Nàng ấy đẩy Đằng Ngật ra, lắc đầu: "Đằng Ngật, nhiều năm như vậy, ta mệt mỏi rồi, thừa dịp bây giờ chuyện còn chưa xảy ra, chúng ta cứ coi như duyên ai nấy giữ, phận ai nấy lo đi."
Đằng Ngật gấp gáp tiến lên một bước: "Cho dù nàng không cần ta nhưng Hữu Nhi nàng cũng không c.ầ.n s.ao?"
