Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 772
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:16
[Người phụ nữ kia nằm viện mấy tháng, tên cặn bã kia không hề xuất hiện một lần nào, ngược lại còn đến trước mặt mẹ của người dây dưa, cầu xin bà ấy tha thứ. ]
Thẩm Tri Nặc: [Vậy mẹ ta có tha thứ cho ông ta không?]
Hệ thống: [Không, mẹ người cầm gậy bóng chày đ.á.n.h ông ta ra ngoài. ]
Thẩm Tri Nặc nghe xong hả giận: [Đánh hay lắm. ]
Thâm tình đến muộn còn không bằng cỏ rác, gia đình vốn hạnh phúc mỹ mãn đã bị hủy hoại, con cái cũng không còn, tổn thương đã gây ra rồi mới nhớ đến hối hận thì còn có ích gì nữa?
Hệ thống phụ họa: [Đúng vậy, đ.á.n.h rất hay. ]
Thẩm Tri Nặc: [Vậy sau đó thì sao?]
Hệ thống: [Sau đó người phụ nữ kia thấy mình uổng công một phen, chẳng những không vớt vát được gì, còn gặp phải tai họa lớn như vậy, trong lòng oán hận không thôi, sau khi xuất viện, bà ta gọi điện thoại hẹn tên cặn bã kia nói gặp mặt lần cuối, ăn một bữa cơm, coi như chia tay êm đẹp. ]
Thẩm Tri Nặc: [Vậy ông ta có đi không?]
Hệ thống: [Dù sao cũng đã ở bên nhau nhiều năm, ông ta đi ngay. ]
[Kết quả không ngờ người phụ nữ kia nhân lúc tên đàn ông cặn bã đứng dậy ra ngoài hút t.h.u.ố.c đã lén bỏ t.h.u.ố.c diệt cỏ vào cà phê của ông ta, tên đàn ông cặn bã chỉ uống một ngụm đã phát hiện mùi vị không đúng nên không uống nữa, cuối cùng ông ta vẫn giữ được mạng nhưng nội tạng vẫn bị tổn thương, sau đó sức khỏe luôn không tốt, chưa đến bốn mươi tuổi đã c.h.ế.t, trước khi c.h.ế.t cũng không tái hôn. ]
[Người phụ nữ kia cũng bị bắt giam vì tội cố ý g.i.ế.c người, sau đó bị kết án. ]
[Hai người này coi như ác giả ác báo. ]
Thẩm Tri Nặc im lặng hồi lâu, một lúc sau mới thở dài: [Mặc dù ta hận ông ta phản bội mẹ ta, còn ép buộc ta phải chia cắt với mẹ nhưng nghe nói ông ta như vậy, thật ra trong lòng ta cũng không dễ chịu. ]
Hệ thống an ủi: [Tiểu chủ nhân, ta hiểu người, mặc dù ông ta là một tên đàn ông cặn bã, không chung thủy trong hôn nhân nhưng dù sao ông ta vẫn luôn rất yêu người, đối xử với người cũng rất tốt, người buồn bã cũng là chuyện bình thường. ]
Thẩm Tri Nặc im lặng một lúc rồi nói: [Cún con, ta kể cho ngươi nghe chuyện hồi nhỏ của ta nhé, ngươi có muốn nghe không?]
Hệ thống: [Muốn nghe, tiểu chủ nhân cứ kể đi. ]
Thẩm Tri Nặc: [Khi đó ta cũng rất hạnh phúc, cha mẹ ta đều rất yêu thương ta, cho đến một ngày nọ, bảo mẫu đón ta tan học về, phát hiện bọn họ đang cãi nhau, cãi nhau rất dữ dội, ngay cả ta và bảo mẫu vào nhà cũng không phát hiện. ]
[Bảo mẫu cảm thấy ngượng ngùng, muốn đưa ta ra ngoài tránh mặt một lúc nhưng ta không chịu, bà ấy bèn đi ra ngoài một mình. ]
[Ta ngồi xổm sau huyền quan nghe lén, lúc này mới biết hóa ra là cha ta ngoại tình với một nữ nhân viên trong công ty của ông ấy, hai người lén lút qua lại với nhau mấy năm, người phụ nữ kia có thai, muốn danh phận, đã gửi ảnh chụp hai người họ ở bên nhau cho mẹ ta. ]
Hệ thống: [Hai người đó đều không phải là người tốt. ]
Địch Quy Hồng nghe vậy nhíu mày, bàn tay to xoa lưng Nặc nhi. Lúc đó Nặc nhi chắc chắn rất đau lòng.
Thẩm Tri Nặc: [Cha ta quỳ xuống đất cầu xin mẹ ta tha thứ, nói ông ấy sẽ cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia. Nhưng mẹ ta nói ông ấy bẩn thỉu, nói ông ấy ghê tởm, kiên quyết đòi ly hôn, cái gì cũng không cần nhưng chắc chắn phải mang ta đi. ]
[Cha ta tự biết mình đuối lý, cũng bị lời nói của mẹ ta đả kích, đồng ý ly hôn ngay tại chỗ. ]
[Nhưng không biết ông ta phát điên cái gì, giả vờ làm một người cha thâm tình, lại sống c.h.ế.t không muốn để mẹ ta mang ta đi. ]
[Để giành được quyền nuôi dưỡng ta, ông ta còn thuê cả một đội luật sư chuyên nghiệp để kiện tụng, thậm chí còn hèn hạ tung ra chuyện mẹ ta từng bị bệnh trầm cảm trước khi kết hôn. ]
[Mẹ ta vốn dĩ cũng đi làm, sau khi sinh ta ra thì ở nhà toàn thời gian chăm sóc ta, mỗi ngày chơi đùa cùng ta, đọc cho ta nghe rất nhiều sách, cho ta một tuổi thơ rất đẹp. ]
