Bị Đọc Tâm Trở Thành Đoàn Sủng - Chương 88
Cập nhật lúc: 30/01/2026 14:13
Cung Kính phi.
Kính phi nhìn quầng thâm dưới mắt nhi t.ử, giọng điệu quan tâm: "Xương nhi, con không ngủ được sao? Cho dù công việc bận rộn, cũng phải nghỉ ngơi cho tốt, nếu không thì thân thể sẽ bị hỏng mất."
Thập tam hoàng t.ử xua tay: "Nhi thần không sao, nhi thần hôm nay đến đây, là có chuyện muốn nhờ mẫu phi giúp đỡ." Nói xong, hắn ta nhìn cung nhân đang đứng hầu trong điện.
Kính phi hiểu ý, phẩy tay đuổi bọn họ ra ngoài rồi hỏi: "Chuyện gì?"
Thập tam hoàng t.ử đáp: "Mời mẫu phi nghĩ cách gặp Bảo Ninh."
Nghĩ đến tiểu nha đầu mũm mĩm ở Đông Cung, Kính phi không hiểu: "Tại sao phải gặp nó?"
Thập tam hoàng t.ử cũng không giấu giếm, hạ giọng nói: "Hôm qua nhi thần rời khỏi chỗ mẫu phi, trên đường gặp mấy đứa nhỏ nhà Đông Cung..."
Đợi Thập tam hoàng t.ử nói xong, Kính phi há hốc mồm, kinh ngạc đến mức hồi lâu không nói nên lời.
Một lúc sau, bà ta đưa tay sờ trán nhi t.ử: "Xương nhi, con không bị trúng tà đấy chứ?"
Thập tam hoàng t.ử bất lực nhắm mắt lại, sau đó mở mắt ra: "Mẫu phi, nhi thần không sao, người đi gặp Bảo Ninh là sẽ biết."
Thấy nhi t.ử không bị sốt, lời nói cử chỉ cũng bình thường, Kính phi yên tâm, nhưng sau đó lại trợn tròn mắt: "Xương nhi, nếu những gì con nói là thật, vậy phụ hoàng con có nghe thấy những lời này không?"
Kính phi càng nói càng thấy sợ hãi, không ngồi yên được nữa, nắm c.h.ặ.t khăn tay, lo lắng đi tới đi lui: "Phải làm sao bây giờ, phụ hoàng con vốn đã phân cho con đến nơi khỉ ho cò gáy như Bách Việt. Nếu người lại biết được mưu đồ của con, có phải sẽ lập tức lấy mạng con không?"
"Ta thật sự hối hận, sớm biết sẽ thành ra như vậy, ta nên khuyên con an phận, ngoan ngoãn đến Bách Việt lập phủ."
Những lời này càng khiến Thập tam hoàng t.ử đang bực bội thêm phiền lòng, hắn ta đưa tay kéo Kính phi lại: "Mẫu phi đừng lo lắng, tính tình của phụ hoàng người cũng biết, bây giờ không có động tĩnh gì, tức là phụ hoàng vẫn chưa biết chuyện."
Kính phi suy nghĩ kỹ một chút, gật đầu: "Con nói cũng có lý, nhưng cho dù phụ hoàng con không nghe thấy, còn có lão Thập Tứ, nó có đến trước mặt phụ hoàng con tố cáo con không?"
Thập tam hoàng t.ử cau mày: "Đây chính là điều nhi thần không hiểu, nhìn thần thái đệ ấy hôm nay như ước gì có thể g.i.ế.c c.h.ế.t nhi thần, chắc chắn là đã biết chuyện rồi, nhưng tại sao đệ ấy không trực tiếp chất vấn nhi thần? Cũng không đến chỗ phụ hoàng tố cáo?"
Hai mẫu t.ử bàn bạc hồi lâu, cuối cùng Thập tam hoàng t.ử trầm mặt nói: "Lão Thập Tứ nhất định đang âm mưu gì đó, muốn trả thù sau lưng."
Nghĩ đến ca ca của Thập tứ hoàng t.ử là Bát hoàng t.ử, lại nghĩ đến nhi t.ử mình thế đơn lực bạc, Kính phi trong lòng rối bời, lại bắt đầu đi tới đi lui: "Phải làm sao bây giờ?"
"Mẫu phi đừng lo lắng, chỉ cần đệ ấy không nói với phụ hoàng, nhi thần không sợ đệ ấy chơi xấu."
Thập tam hoàng t.ử an ủi vài câu, lại nói: "Nhưng mẫu phi phải nhanh ch.óng gặp Bảo Ninh, xem xem người có nghe thấy những lời Bảo Ninh và nam nhân thần bí kia nói không. Sau khi người có được tin tức chính xác, nhi thần sẽ tính toán sau."
Biết chuyện này rất quan trọng, Kính phi gật đầu: "Mấy đứa nhỏ Đông Cung hai ngày nay đều quậy phá ở Phượng Nghi Cung, vừa hay trong cung của ta có một chậu hoa hồng nở rất đẹp, ta sẽ mang đến tặng Hoàng hậu."
Thập tam hoàng t.ử nói: "Như vậy rất tốt, đa tạ mẫu phi, vậy nhi thần xin phép đến Công bộ đi làm."
Hai mẫu t.ử bàn bạc xong, Thập tam hoàng t.ử vội vàng rời đi.
