Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 293: Tần Nhị Dũng Bướng Bỉnh

Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:25

Tần Nhị Dũng cứ cách hai ba ngày lại đến huyện thành một chuyến, đội xe ban đầu chỉ có một mình hắn, nay đã biến thành hai người.

Người đi theo hắn là một chàng trai trẻ tên Đại Trụ mà Trương Giác Hạ mua về dạo trước. Nghe nói cha hắn vốn là phu xe, khi Tần Nhị Dũng hỏi ai biết đ.á.n.h xe, hắn liền đứng ra.

Như vậy, bên chỗ Lưu Vạn Phong liền thiếu mất một người. Trương Giác Hạ hỏi Tần Nhị Dũng, Tần Nhị Dũng tỏ vẻ vấn đề không lớn, nếu không hắn cũng sẽ không đưa ra quyết định này.

“Tẩu t.ử, chủ yếu là hiện giờ đồ chúng ta đưa đi càng ngày càng nhiều. Gà sống dùng cho tiệm gà rán, trứng gà mấy hộ gia đình lớn đặt, còn có Mãn Phúc t.ửu lâu trên trấn, cộng thêm Túy Tiên Lâu nữa.

Hai t.ửu lâu này cần không ít đồ, Mãn Phúc t.ửu lâu thì khỏi phải nói.

Chỗ Túy Tiên Lâu, lần trước đệ tới có mang kèm cho họ mấy con thỏ rừng, không ngờ bán rất chạy, lần này Trần chưởng quầy chỉ đích danh bảo đệ lần sau đưa thêm cho ông ấy mấy con.

Còn có mấy hộ gia đình lớn kia, cũng thỉnh thoảng đặt chút đồ rừng.

Cho nên, một chiếc xe ngựa thực sự là không chứa hết. Đệ mới bàn bạc với Vạn Phong ca và Vận Hải thúc, thêm một chiếc xe ngựa nữa.

Cái đó... tẩu t.ử, tẩu sẽ không trách đệ tự ý quyết định chứ!”

Trương Giác Hạ mời Tần Nhị Dũng uống nước: “Sao lại trách chứ, trong tình huống ta và Bắc Tu ca của đệ đều không ở nhà, đệ có thể bàn bạc với Vận Hải thúc, Vạn Phong huynh đệ và đưa ra quyết định này, ta vui mừng còn không kịp nữa là!

Nhị Dũng, đệ tiến bộ rất nhanh, đáng được biểu dương.”

Tần Nhị Dũng ngượng ngùng gãi trán: “Chủ yếu vẫn là do tẩu t.ử và Bắc Tu ca dạy dỗ tốt. Tẩu t.ử, tẩu không biết đâu, người trong thôn bây giờ hâm mộ đệ biết bao nhiêu.

Nói thật, đệ và Ngọc Lan hiện giờ sống những ngày tháng mà trước đây ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.”

“Vẫn là câu nói kia, chỉ cần đệ làm việc chăm chỉ, ta và Bắc Tu ca của đệ tuyệt đối sẽ không để đệ chịu thiệt.”

“Tẩu t.ử, tẩu và Bắc Tu ca chính là cha mẹ tái sinh của đệ, không có sự giúp đỡ của hai người thì không có Tần Nhị Dũng đệ ngày hôm nay.

Tẩu cứ yên tâm đi, đệ tự biết phải làm việc cho tốt. Hơn nữa, nếu đệ mà nảy sinh tâm tư khác, Ngọc Lan sợ là cũng không tha cho đệ.”

“Nhị Dũng, tẩu t.ử nhớ kỹ lời đệ nói rồi đấy. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, đây cũng là kết quả do đệ nỗ lực.

Nếu đệ không nỗ lực, chúng ta cho đệ cơ hội, đệ cũng không nắm bắt được, đúng không nào.”

Tần Nhị Dũng nghe Trương Giác Hạ nói vậy càng thêm ngượng ngùng, sắc mặt cũng trở nên ửng đỏ, nhưng rất nhanh hắn nhớ ra còn có chính sự chưa làm: “Tẩu t.ử, ngô tươi tẩu bảo đệ bẻ, đệ mang đến mấy bắp đây. Đây cũng là do Vận Hải thúc bọn họ chọn bẻ ngoài ruộng đấy.”

Trương Giác Hạ nghe thấy có ngô tươi, vội vàng đứng dậy: “Ta phải đi xem thử.”

Nàng lấy ngô tươi từ trên xe ngựa xuống, bóc lớp vỏ ngô ở đầu ra, dùng ngón tay bấm thử, non đến mức có thể bấm ra nước, nàng vội vàng sai bảo Đại Trụ đang đứng bên cạnh: “Đại Trụ, ngươi giúp ta mang những thứ này xuống bếp, trưa nay bảo Dương tẩu t.ử luộc cho ta. Ta chỉ thèm mỗi món này.”

Tần Nhị Dũng đứng một bên nhìn Trương Giác Hạ vui vẻ như vậy, lời muốn nói lại nuốt trở về.

Nói thật, để bẻ mấy bắp ngô tươi này, Vận Hải thúc đã càm ràm không ít, ý tứ chính là chê Trương Giác Hạ không biết lo liệu việc nhà, đây chính là lương thực tươi, làm gì có ai lãng phí như vậy.

Nhưng Diệp Bắc Tu đã sớm dặn dò mấy lần, nếu hắn còn không nghe lời bẻ mấy bắp mang lên, sợ là lại bị mắng một trận.

Trong lòng Trương Giác Hạ lại bắt đầu tính toán: “Lứa ngô này chắc chín cũng không ít rồi nhỉ!”

Tần Nhị Dũng cân nhắc xem có nên nói dối hay không, nhưng nghĩ lại hậu quả, vẫn là nói thật thì hơn: “Chín không ít rồi.”

“Vậy sao đệ mang đến ít thế.”

Tần Nhị Dũng ngớ người, đây chính là lương thực tươi, nếm thử chút vị tươi mới đã là không tệ rồi, chẳng lẽ còn có thể coi như cơm ăn sao? Hắn ấp úng, đã không biết phải đối đáp thế nào.

Trong lòng Trương Giác Hạ vẫn luôn tính toán xem ngô tươi này bán thế nào cho hợp lý, nên cũng không chú ý tới biểu cảm của Tần Nhị Dũng.

“Ngày mai đệ ra ruộng, ngô tươi chỉ cần là đã chín thì có bao nhiêu bẻ bấy nhiêu, đến lúc đó đưa tới cho ta.”

“Cái này...”

Mắt Tần Nhị Dũng trừng lớn như cái đèn l.ồ.ng, kinh ngạc lùi lại mấy bước.

“Sao thế? Có vấn đề gì à?”

Đầu óc Tần Nhị Dũng xoay chuyển thật nhanh, hắn đang suy nghĩ đối sách: “Hay là, đợi Bắc Tu ca trở về, tẩu lại bàn bạc với huynh ấy xem sao.

Dù sao thì chúng ta trồng hoa màu trong núi cũng không dễ dàng, tuy nói hiện giờ tẩu không thiếu tiền, nhưng nhiều ngô tươi như vậy, một chốc một lát cũng ăn không hết a!”

Trương Giác Hạ bất đắc dĩ cười: “Ta cũng đâu phải kẻ tham ăn tục uống, hơn nữa nếu ta một hơi có thể ăn hết nhiều lương thực như vậy, thì ta thật sự thành quái vật rồi.”

“Vậy tẩu không ăn, chẳng phải càng lãng phí sao.”

“Ta đem chúng bán đi đổi thành bạc, sao gọi là lãng phí được.”

“Đổi thành bạc?”

Tần Nhị Dũng càng thêm không hiểu ra sao.

Trương Giác Hạ cũng cảm thấy mệt tâm, đầu óc Tần Nhị Dũng cũng khá linh hoạt, sao lúc này lại hồ đồ thế.

Lý Vân bưng ngô đã luộc xong đi vào: “Thái thái, hôm đó nghe người nói thèm món này, đây này, vừa ra lò tôi liền bưng lên cho người.”

Ngô tươi vừa luộc xong ngửi đã thấy thơm, Trương Giác Hạ cũng không màng hình tượng nữa, cầm lấy một bắp, dùng miệng thổi thổi rồi chuẩn bị gặm: “Ưm, thơm quá! Dương tẩu, tẩu gói mấy bắp ngô đã luộc xong, bảo Lâm Viễn đưa đến Lý phủ, để Lý tiểu thư nếm thử.”

“Được rồi, tôi đi làm ngay đây.”

Trương Giác Hạ mời Tần Nhị Dũng ngồi xuống: “Đệ cũng nếm thử đi.”

“Đệ cũng không phải chưa từng ăn, chỉ là... Tẩu t.ử, đệ nói thật với tẩu nhé, hồi nhỏ vì trộm ăn ngô tươi mà đệ bị đ.á.n.h không ít đâu.”

“Trong thôn các đệ trước kia không phải không trồng trọt sao?”

“Dưới núi có người trồng, bọn đệ đều chạy xuống dưới núi trộm, trộm xong cũng không dám về nhà, tìm một chỗ không người, kiếm ít củi khô châm lửa, đem ngô tươi nướng trên lửa như thế này, mùi vị đó gọi là thơm nức mũi a!”

“Các đệ cũng giỏi thật!”

Tần Nhị Dũng cười gượng gạo: “Lúc vận khí tốt thì còn được, không bị người ta bắt được thì cũng chẳng sao, lúc vận khí không tốt, bị chủ nhà bắt được, xách tai đưa về tận nhà, trong nhà không những phải đền tiền cho người ta, đệ còn phải ăn một trận đòn.”

“Vậy đệ càng phải nếm thử, hồi tưởng lại hương vị tuổi thơ.”

“Đệ...”

Tần Nhị Dũng rốt cuộc hạ quyết tâm: “Tẩu t.ử, ngày mai bẻ hết ngô tươi, đệ không đồng ý.

Đây chính là lương thực a, không thể chà đạp như vậy. Nếu gặp phải năm mất mùa, chỗ ngô này không biết có thể cứu mạng bao nhiêu người.”

“Ta cũng đâu có chà đạp, ta chỉ là đem chúng đổi thành tiền bạc thôi mà.”

“Chủ yếu là tẩu dám bán, nhưng không ai dám mua, chuyện này sẽ bị người ta chọc vào cột sống mà mắng đấy.”

Trương Giác Hạ thấy Tần Nhị Dũng đã lên cơn bướng, nhất thời cũng không biết thuyết phục hắn thế nào: “Đệ cứ việc bẻ chúng mang lên đây, đến lúc đó ta đi bán là được chứ gì!”

“Vậy thì đợi Bắc Tu ca đến rồi hãy nói.”

“Đệ lần này sao lại bướng bỉnh thế hả, ta nói cho đệ biết nhé, Bắc Tu ca của đệ có đến cũng vậy thôi.

Chuyện nhà chúng ta, đều do ta quyết định.

Ngô tươi này ta bán theo bắp, một bắp là mười văn tiền, có thể mua được hai cân hạt ngô phơi khô, đệ nói xem cái nào có lợi hơn?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.