Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam - Chương 115: Nghi Thức Chính Thê

Cập nhật lúc: 13/03/2026 13:06

Cố Uyển Như quét sạch sự rụt rè kiêu ngạo ngày thường, ấp a ấp úng đi tới, thân thiết khoác lấy cánh tay Vương thị.

Nũng nịu gọi một tiếng: “Mẫu thân, người có phải giận nữ nhi rồi không? Nữ nhi khoảng thời gian này sống quá t.h.ả.m, nhìn thấy người thân liền đầy bụng tủi thân không chỗ kể lể, bỏ qua tâm tình của mẫu thân, mẫu thân đừng trách nữ nhi nữa được không?”

Nói xong, dựa vào trong lòng Vương thị, nước mắt rơi như không cần tiền.

Cố Họa nhìn nàng ta, không nói gì.

Trong lòng Vương thị mâu thuẫn.

Dù sao cũng là đứa nhỏ mình nuông chiều nuôi lớn mười mấy năm, vốn dĩ thời thời khắc khắc đều tác động đến trái tim bà.

Huống hồ, chuyện con gái thật giả cũng chỉ là bà ức đoán, không có bằng chứng xác thực, vạn nhất không có chuyện này thì sao?

Bà không đành lòng để Cố Uyển Như chịu tủi thân.

Vương thị vỗ vỗ nàng ta, nhu thanh nói: “Được rồi, muội muội con ngày mai làm hỉ sự, con đừng khóc nữa.”

Cố Uyển Như nghe thấy bà đối với mình ôn hòa như trước kia, lập tức yên tâm.

Ánh mắt đắc ý liếc nhìn Cố Họa, lau nước mắt, nghe lời gật đầu.

“Vâng, mẫu thân. Vậy chúng ta về thôi.”

“Được.”

Vương thị nhìn thoáng qua Cố Họa: “Chu ma ma, ngươi đi theo Chu cô nương giúp Họa nhi lo liệu cho tốt.”

Chu ma ma đáp lời: “Phu nhân yên tâm, nô tỳ nhất định sắp xếp thỏa đáng.”

Cố Họa không từ chối, dù sao ở Hầu phủ nàng không có nhân thủ, có Chu ma ma ở đây, làm việc dễ dàng hơn chút.

Cố Họa cung thuận tiễn Vương thị đi, quay đầu để Đông Hoa Đông Thanh kiểm kê thêm trang Vương thị đưa tới nhập sách.

Chu Chỉ Lan kéo nàng lại, hạ thấp giọng: “Có cảm thấy mẫu thân muội có chút không bình thường không.”

Cố Họa gật đầu.

Chẳng lẽ bà đã biết?

Nhưng bà không dám mạo muội nhận nhau, phải trong tình huống nhân chứng vật chứng đầy đủ, mới có thể đóng đinh tội hành của Bùi di nương.

“Phải nhìn chằm chằm Bùi di nương, bà ta và Cố Uyển Như nghĩ trăm phương ngàn kế đưa ta ra khỏi Quốc Công phủ, sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.”

“Muội yên tâm. Muội xem Đông Mặc dẫn theo mười mấy người đi theo, bên ngoài còn có người đấy, nhưng phàm là có người muốn tới gần Hầu phủ mưu đồ bất chính, căn bản là không vào được.”

Cố Họa nhìn thoáng qua Chu Chỉ Lan đang cười híp mắt, hai người nhìn nhau cười một tiếng.

“Tối nay muội cứ yên tâm ngủ một giấc, ngày mai làm tân nương t.ử xinh đẹp nhất.”

Trong lòng Cố Họa ấm áp.

Nàng không có nửa điểm lòng xấu hổ vì làm thiếp.

Thiếp hay là chính thất, chẳng qua chỉ là một thân phận hư vô mà thôi.

Ung Quốc Công phủ dốc sức hành lễ theo nghi thức cưới chính thê, nàng lại cần gì phải so đo.

Cho dù chính thất thì thế nào?

Mẫu thân cái người chính thất Hầu phủ này sống vô cùng đau khổ.

Hầu phủ nàng là không trông cậy vào ai được, phụ thân là người ích kỷ tư lợi chỉ lo mặt mũi.

Đợi nàng gả vào Quốc Công phủ có danh phận, nàng lại từng chút từng chút tìm bọn họ tính sổ.

Cố Uyên cực kỳ coi trọng hôn lễ ngày mai, hắn cũng biết Ung Quốc Công cưới theo quy nghi chính thê, Văn Xương Hầu phủ há dám đãi mạn, trên dưới toàn phủ cũng đều giăng đèn kết hoa, treo đầy lụa đỏ, không khác biệt lắm so với ngày đại hôn của Cố Uyển Như.

Đông Thanh hai người các nàng đi dạo một vòng trong phủ, khá hài lòng, người Quốc Công phủ đi theo mới yên tâm ai nấy đi nghỉ ngơi...

Tường Lan Uyển.

Khăn tay của Bùi di nương sắp bị bà ta xé nát, nóng lòng như lửa đốt nhìn ngoài cửa sổ.

Mãi cho đến giờ Hợi chính, mới thấy Cố Uyển Như một mình tới.

Bùi di nương đỏ mắt một phen kéo nàng ta vào lòng gọi bảo bối nhi.

Cố Uyển Như chán ghét bà ta dính người, một phen đẩy ra, oán trách nói: “Cố Họa đã đưa ra rồi, nương có cách gì ngăn cản nàng ta ngày mai vào Quốc Công phủ không?”

Lục ma ma thấy Bùi di nương khổ sở, vội nói: “Đại cô nương a, di nương hôm nay bị người đẩy ngã bị thương eo rồi.”

Cố Uyển Như nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn: “Bị thương eo thì để phủ y xem a.”

Bùi di nương trừng mắt nhìn Lục ma ma một cái: “Nói chính sự quan trọng hơn.”

“Như nhi yên tâm, tiểu tiện nhân không thể thuận thuận lợi lợi gả vào Quốc Công phủ đâu.”

Bùi di nương vẻ mặt đắc ý: “Ta đã thả tiếng gió ra ngoài, nói bọn bắt cóc bị lừa gạt, người bị bắt cóc thực ra là tiểu tiện nhân, mà không phải Thiếu phu nhân Quốc Công phủ. Bọn bắt cóc nhất định sẽ quay lại tìm xui xẻo.”

Cố Uyển Như không tin, “Vạn nhất không đến thì sao?”

Bùi di nương giảo hoạt cười một tiếng: “Cướp thật không đến, còn có cướp giả a. Huống hồ, nương không chỉ sắp xếp một chuyện này, ngày mai, con cứ xem kịch hay đi.”

Cố Uyển Như bán tín bán nghi.

Cố Họa cái tiểu tiện nhân kia mấy lần đều trốn thoát, lần này không chế trụ được nữa sẽ hậu hoạn vô cùng.

“Mẫu thân đem của hồi môn của bà ấy đều cho tiểu tiện nhân rồi.”

Cố Uyển Như vừa rồi nhìn thấy trong rương gỗ có một bộ trang sức nàng ta rất muốn, nhưng Vương thị nói bộ trang sức đó là mẫu thân bà để lại cho bà món trang sức quý trọng duy nhất, kiểu dáng hơi cũ, không hợp với nàng ta.

Nhưng Vương thị thế mà nỡ cho tiểu tiện nhân.

Bùi di nương khinh thường: “Nó có đồ tốt gì. Nó nói dễ nghe xuất thân Lang Nha Vương thị, nhưng bản thân nó là bàng chi cửa nhỏ nhà nghèo.”

Cố Uyển Như vẫn rất tức giận.

“Con a, biết đủ đi. Phụ thân con hôm nay mắng ta một trận, chính là vì ta đem bốn gian cửa tiệm cho con, bạc Bùi cữu cữu cũng cho hơn một nửa.”

Bùi di nương bỗng nhiên nheo mắt lại: “Con nói tiểu tiện nhân và Ung Quốc Công ở cùng nhau cả một đêm mới trở về? Bọn họ lúc trở về ăn mặc chỉnh tề?”

“Vâng.” Cố Uyển Như hữu khí vô lực, tâm tình rất không tốt.

“Vậy bọn họ tối qua nhất định là ở cùng nhau rồi.” Bùi di nương chắc chắn nói.

Cố Uyển Như trợn trắng mắt: “Bọn họ đã sớm ở cùng nhau rồi, nếu không người cha chồng kia của ta không sợ kiêng kị cha con cưới tỷ muội, mà nạp nàng ta làm thiếp?”

Bùi di nương tròng mắt xoay chuyển: “Nhưng Thánh thượng tứ hôn là Quý thiếp. Bôn ba làm thiếp, nếu chuyện nó chưa cưới đã thất thân truyền ra ngoài, cộng thêm chuyện bị tặc nhân bắt cóc làm thật, nó liền không làm được Quý thiếp!”

Cố Uyển Như lập tức mắt sáng lên: “Đúng vậy. Nhưng làm sao biết tối qua bọn họ qua đêm ở đâu chứ?”

“Ta để tiểu cữu cữu con đi tra một chút. Nơi Ung Quốc Công có thể qua đêm nhất định là sản nghiệp của Quốc Công phủ.”

Cố Uyển Như giống như nhìn thấy hy vọng mới: “Chỉ cần nàng ta thành tiện thiếp, địa vị liền khó chống lại ta. Đứa con nàng ta sinh ra cũng là thứ t.ử đê tiện nhất.”

Nàng ta một phen nắm lấy tay Bùi di nương: “Nương, người nghĩ cách tìm cho con thánh thủ phụ khoa tốt nhất, nhất định phải mau ch.óng điều dưỡng tốt thân thể con. Con phải mau ch.óng mang thai.”

“Cái này con yên tâm, nương đã sớm để cữu cữu con đi tìm rồi. Cữu cữu con chuẩn bị d.ư.ợ.c liệu thượng hạng, đợi hôn lễ làm xong liền cho người mang vào cho con. Ngoài ra, ta chọn lại cho con hai thị nữ đắc lực, ngày mai cùng nhau đưa vào Quốc Công phủ.”

Lúc này Cố Uyển Như mới lộ ra nụ cười: “Vẫn là nương đối với con tốt nhất.”

Bùi di nương vui mừng, sự đau lòng vì bị con gái ruột đẩy một cái kia lập tức tan thành mây khói.

Dần thời chính.

Cố Họa đã bị người ta lôi dậy.

“Trời còn chưa sáng mà, cho ta ngủ thêm lát nữa.”

Cố Họa mơ mơ màng màng ngã xuống giường, lại bị Đông Hoa lực lớn vô cùng một phen vớt lấy.

“Cô nương, người cứ việc ngủ, nô tỳ chải đầu trang điểm cho người.”

Chu Chỉ Lan phất tay một cái, một đám thị nữ nối đuôi nhau đi vào.

Các nàng đều là từ Quốc Công phủ qua đây từ một canh giờ trước.

Cố Họa trước đó đã bị giày vò đủ rồi, buồn ngủ đến mức thật sự không mở nổi mắt.

Hoàn toàn không nhìn các nàng đang làm gì, đợi đến khi nàng tỉnh táo lại, bị tân nương t.ử khuynh quốc khuynh thành trong gương đồng làm kinh diễm.

Ngây ngốc nhìn chằm chằm gương đồng nửa ngày, không dám tin tưởng: “Đây... là ta?”

Nếu không phải hỉ phục đỏ thẫm và mũ phượng là nàng đã thử qua, nàng còn thật không dám tin là chính mình.

“Không phải người chẳng lẽ là tiên nữ hạ phàm a?” Chu Chỉ Lan đắc ý cười to lên.

“Đều trang điểm xong rồi?” Giọng nói của Vương thị truyền đến.

Cố Họa căng thẳng đứng lên.

Vương thị bị Cố Họa mặc hỉ phục hoa lệ màu đỏ thẫm trước mắt làm kinh ngạc.

“Con... hỉ phục này là Quốc Công phủ chuẩn bị?”

“Đúng vậy. Từ đầu đến chân, đều là xuất từ Lâm Lang Lâu và Tú Bạc Phường.” Chu Chỉ Lan vẻ mặt đắc ý.

Vương thị tự nhiên nhận ra, nhưng...

Chu ma ma cũng kinh ngạc: “Nhị cô nương, đây là màu đỏ thẫm chính thất mới có thể dùng a.”

E là không ổn đâu? Sẽ bị người ta nghị luận.

Lúc Cố Họa thử đã đưa ra nghi vấn, hỏi có phải dùng sai màu sắc và kiểu dáng hay không.

Chu Chỉ Lan nói dù sao Chủ quân sẽ không có chính thất nữa, thân phận Cố Họa là Quý thiếp, mặc hỉ phục chính thất không có gì đáng trách.

Cố Họa đoán rằng, đây là ý của Mộ Quân Diễn.

Nếu không, Chu Chỉ Lan sao dám tự mình làm chủ.

“Họa cô nương, Mộ Lục lang dẫn đầu đội ngũ đón dâu đến cửa rồi.”

Cố Họa ngẩn người.

Mộ Phong?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.