Bị Ép Liên Hôn Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Chương 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:01
Cả khung hình mang một vẻ đẹp vô cùng mê hoặc.
Chỉ có duy nhất một điểm là vô cùng lệch tông.
Tôi cất giọng khàn khàn cất tiếng hỏi:
"Bé ơi... sao anh vẫn còn mặc quần đùi thế hả?"
Cách chiếc mặt nạ thỏ, tôi chẳng thể nhìn thấy biểu cảm của anh người yêu, nhưng lại thấy rõ vành tai anh đang dần đỏ ửng lên.
Giọng anh cũng khàn đi: "Mấy bộ đồ em mua ấy... cái chỗ đó, chẳng có miếng vải nào cả."
"Chiếc quần đùi này cũng là em mua mà, em còn nhớ không?"
Ánh mắt tôi dời xuống chiếc quần đùi đó.
Tôi chợt nhớ ra, tôi và anh quen nhau cũng là vì tôi đi comment dạo đùa cợt dưới bài đăng của người khác.
Tôi viết: [Chàng trai à, em đẹp trai quá, dì đây sẽ x.é to.ạc cái quần đùi của em ra.]
Chủ bài đăng không trả lời.
Q thì trả lời tôi: [Quần đùi của người khác không được tùy tiện xé đâu nhé, bà chị à, giữ chút lịch sự đi được không?]
Tôi lập tức rep lại: [Cả của anh tôi cũng xé luôn.]
Thế là anh tức điên người.
Từ phần bình luận mò vào tận tin nhắn riêng của tôi.
Chính nghĩa cứ như Pháp Hải chuyển thế.
Tôi không nhịn được cười: "Lúc đó anh tức đến mức bảo sẽ báo cảnh sát bắt em đi đấy."
Q ghé sát vào màn hình, chu môi hôn một cái: "Bé cưng ơi, anh sai rồi. Quần đùi của anh bé muốn xé thế nào thì xé, xé xong lại mua cái mới."
Tầm mắt tôi lại rơi về phía chiếc quần đùi của anh.
Quả nhiên là mắt nhìn của tôi vẫn tốt.
Nhận ra tôi đang nhìn gì, anh cầm ống kính lên.
Màn hình dịch chuyển xuống dưới.
Tôi nuốt nước bọt.
Mở album ảnh ra.
Chọn một tấm.
Gửi qua.
"Bé ơi, trêu thế này có được không?"
Vốn dĩ là để chuẩn bị cho buổi gặp mặt, tôi đã ăn chế độ giảm mỡ liên tục ba tháng trời, ngày nào cũng chạy đến phòng gym để tập luyện giữ dáng.
Dáng tôi vốn đã đẹp sẵn rồi.
Lại cộng thêm tập thể d.ụ.c.
Càng đẹp đến mức mỗi lần soi gương tôi đều phải cảm thán một câu.
Tôi nhấn vào tấm ảnh vừa gửi cho anh để ngắm nghía lại lần nữa.
Chiếc váy liền thân màu đỏ tươi xẻ cổ chữ V sâu, tôn lên vóc dáng uyển chuyển, quyến rũ.
Thế này thì chả làm anh mê mệt cho mà xem.
Màn hình chợt tối đen.
Khi sáng trở lại, chỉ có thể nhìn thấy yết hầu anh đang lăn lộn điên cuồng.
"Bé ơi, anh đi tắm cái đã."
Trong lúc chờ anh "giải quyết" xong.
Tôi cũng coi như hòm hòm xong việc của mình.
Nhân lúc anh không có ở đó.
Tôi xuống lầu uống nước.
Tầng ba vang lên tiếng động, tôi nhìn theo hướng tiếng thanh âm đó.
Tần Mục quấn áo kín mít từ đầu đến chân, đang đi về phía nhà vệ sinh.
Tôi có lòng tốt nhắc nhở: "Đường ống nước tầng ba có chút vấn đề, đi vệ sinh thì không sao, nhưng nếu anh muốn tắm thì xuống phòng tắm tầng một nhé."
Bước chân anh ta khựng lại.
Quay đầu đi xuống.
Đi đến lối rẽ cầu thang.
Nhưng ngay giây phút nhìn thấy tôi ở dưới lầu, anh ta trông như gặp ma, bước hụt chân.
Lăn long lóc từ trên cầu thang xuống.
"Chiếc áo trên người cô..."
Tần Mục đang ngã lăn chiêng lập tức bật dậy, nhìn chằm chằm vào áo tôi, môi run bẩy bẩy.
Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trên người mình.
"Uniqlo mua đại thôi mà, anh muốn xin link à?"
Đẹp đến thế cơ à?
Chẳng lẽ thích đến mức từ trên lầu bay xuống để xin link sao?
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, nằm vật xuống đất, trông chả khác gì người sống mà như đã c.h.ế.t.
"Làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp, tôi đã bảo là không thể nào là cùng một chiếc áo được mà."
"Cái gì?" Tôi ghé sát vào.
"Anh có đứng lên nổi không? Có cần tôi gọi xe cấp cứu không đấy?"
Tần Mục không nhúc nhích: "Hài hước, tôi chẳng đau tí nào hết. Chỗ này mát, tôi nằm đây chơi một lát, cô đừng có quản tôi, mau cút về phòng mình đi."
Cái loại người này chắc có hỏa táng rồi thì cái miệng vẫn cứng đờ ra được.
Tôi nằm lại lên giường.
Anh người yêu qua mạng vẫn chưa quay lại.
Trong đầu tôi chợt lóe lên hình ảnh mấy sợi dây lộ ra dưới lớp áo khoác của Tần Mục.
Lạ thật.
Sao cảm giác như đã nhìn thấy ở đâu rồi nhỉ?
"Bé cưng ơi."
Giọng nói phát ra từ màn hình kéo tư tưởng tôi trở về.
Có điều camera đã tắt phụt từ bao giờ, giờ chỉ còn mỗi tấm ảnh đại diện của anh người yêu treo lơ lửng ở giữa màn hình.
Tôi thắc mắc hỏi: "Bé ơi, sao anh lại tắt camera đi thế?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít vào một hơi thật sâu.
Phát giác ra điểm bất thường, tôi vội vã truy hỏi:
"Bé ơi anh sao thế? Đã xảy ra chuyện gì rồi à?"
Một tràng tiếng sột soạt vang lên: "Anh không sao cả, vừa nãy vô ý trượt chân ngã một cú thôi, hơi đau một tẹo."
"Có nghiêm trọng không? Có cần đi bệnh viện khám không anh?" Tôi lập tức lo sốt vó.
"Không nghiêm trọng lắm đâu, em đừng lo. Anh ngủ một giấc chắc là khỏi thôi. Bé ơi anh hơi buồn ngủ rồi, anh muốn đi ngủ đây."
Anh đã nói đến nước này rồi.
Dù lòng có chút hụt hẫng nhưng tôi cũng đành phải kết thúc cuộc gọi để yên cho anh ngủ.
Mà lạ thật đấy.
Bình thường hai đứa gọi video toàn buôn chuyện đến tận mười hai giờ đêm cơ mà.
Sao hôm nay lại ngủ sớm thế nhỉ?
