Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 121: Kẻ Bội Bạc
Cập nhật lúc: 30/03/2026 11:03
"Rốt cuộc anh muốn gì hả?!" Kiều Y tức giận
ném quyển sổ ghi chép sang một bên, hai mắt
trừng trừng nhìn Cố Sách.
"Anh..."
Muốn em, nhớ em, muốn ôm em vào lòng, muốn
hôn em thật khẽ, muốn dùng sự gần gũi da thịt để
bù đắp cho ba năm xa cách.
Nhưng anh chẳng dám hé răng nửa lời.
"Muộn rồi, để anh đưa em về." Cố Sách cúi
xuống nhặt cuốn sổ và cây b.út rơi trên sàn, đưa
lại cho Kiều Y.
Kiều Y giật mạnh lấy, quay người tiếp tục công
việc kiểm kê, buông một câu lạnh tanh: "Không
cần!"
Kiều Y càng tỏ ra lạnh nhạt, cự tuyệt, Cố Sách lại
càng không muốn buông tay. Nhưng nghĩ đến
cơn thịnh nộ của cô lúc này, anh đành tự nhủ bản
thân phải tạm thời kiềm chế.
Anh im lặng, dựa người vào góc tường, lẳng lặng
chờ đợi.
Động tác của cô rất nhanh nhẹn, thành thạo. Mũi
bút thoăn thoắt điểm từng món hàng, miệng lẩm
nhẩm đếm không thành tiếng, thỉnh thoảng lại ghi
chép vào sổ. Lúc cô di chuyển đến gần chỗ Cố
Sách, chưa kịp để cô lườm một cái, anh đã tự
giác xê ra chỗ khác.
Kiểm kê xong xuôi, cô lại ra máy tính nhập số
liệu. Xong xuôi đâu vào đấy, cô kiểm tra lại cửa
nẻo, điện nước một lượt rồi mới tắt đèn tiệm.
Không gian xung quanh lập tức chìm vào bóng
tối, chỉ còn lại tiếng sột soạt từ những cử động
của Kiều Y. Cố Sách đứng trong góc tối ngắm
nhìn cô, đã mấy lần anh muốn bước tới ôm chầm
lấy cô thật c.h.ặ.t, nhưng cuối cùng đều phải cố kìm
nén lại.
Anh theo cô bước ra ngoài. Thấy cô cứ thế cắm
đầu cắm cổ đi thẳng không thèm ngoái lại nhìn,
anh đành bước nhanh chặn trước mặt: "Xe anh đỗ
đằng kia, để anh đưa em về."
Kiều Y chẳng buồn ngẩng đầu lên, những ngón
tay vẫn thoăn thoắt lướt trên màn hình điện thoại,
mắt dáo dác nhìn quanh như đang ngóng tìm ai
đó.
Cố Sách liếc nhanh qua màn hình điện thoại của
cô. Đó là giao diện của một ứng dụng chat, tin
nhắn qua lại liên tục. Dù không nhìn rõ nội dung,
nhưng linh tính mách bảo anh, người đang nhắn
tin với cô chính là Tống Vân Thành.
"Em không được qua lại với Tống Vân Thành
nữa, hắn ta là một tên l.ừ.a đ.ả.o!" Cố Sách đưa tay
nắm lấy cẳng tay Kiều Y.
Kiều Y liếc nhìn bàn tay to lớn, rắn chắc đang
siết c.h.ặ.t t.a.y mình, rồi ngước lên nhìn Cố Sách,
ánh mắt tràn ngập sự phản cảm, ra hiệu cho anh
buông ra.
Cố Sách vẫn không nhúc nhích. Anh táo bạo,
tham lam nhìn thẳng vào đôi mắt cô.
"Hắn ta là một tên cặn bã! Một kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Em
đừng để cái vỏ bọc hào nhoáng của hắn ta đ.á.n.h
lừa." Cố Sách tiếp tục khẳng định.
Kiều Y vùng vằng thoát khỏi cái nắm tay của Cố
Sách: "Chuyện của tôi, tôi tự biết lo liệu!"
"Vậy thì em cứ..."
"Y Y!"
Lời nói của Cố Sách bị cắt ngang. Anh trừng mắt
nhìn Tống Vân Thành vừa đột ngột xuất hiện, ánh
mắt lóe lên những tia nhìn sắc lạnh.
Tống Vân Thành bước ra từ trong xe ô tô, cũng
đưa mắt nhìn Cố Sách, rồi buông một tiếng cười
cợt nhả: "Cố tổng, tôi là cặn bã, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o,
vậy còn anh thì sao? Đã có hôn ước rõ ràng mà
vẫn còn mặt mũi đi chen chân vào chuyện tình
cảm của người khác. Sao hả Cố tổng, đứng núi
này trông núi nọ, 'ăn trong bát, nhìn trong nồi',
sống lỗi như vậy mà vẫn tự huyễn hoặc bản thân
là bậc quân t.ử đàng hoàng sao?"
"Tống Vân Thành, đồ khốn nạn!" Nhớ lại những
dòng tin nhắn trao đổi giữa hắn ta và "người đó",
máu nóng trong người Cố Sách lại sôi sùng sục.
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, lao về phía
Tống Vân Thành.
Tống Vân Thành đứng trơ ra đó, không hề có
chút sợ hãi. Trái lại, Kiều Y lại bị hành động đột
ngột của Cố Sách làm cho hoảng hồn. Cô gào
lên: "Anh làm cái quái gì thế hả!"
Cố Sách khựng lại, nhưng những khớp ngón tay
vẫn kêu răng rắc vì bị bóp c.h.ặ.t. Đôi mắt hằn lên
những tia m.á.u đỏ ngầu, tỏa ra luồng sát khí lạnh
lẽo. Anh nhìn Kiều Y với ánh mắt không thể tin
nổi: "Em còn bênh vực hắn ta sao?"
Trên môi Tống Vân Thành nở một nụ cười đắc ý,
pha lẫn sự khinh miệt.
"Muốn đ.á.n.h nhau thì cút ra chỗ khác, đừng có
làm bẩn chỗ làm ăn của tôi!" Đứng giữa hai
người đàn ông đang hằm hè nhau, Kiều Y chỉ hận
không thể vớ ngay một cây đại đao, c.h.é.m cho
mỗi gã một nhát để đổi lấy sự bình yên.
Một chiếc ô tô con bật xi nhan tấp từ từ vào lề
đường, đỗ ngay trước mặt ba người. Kính xe hạ
xuống, một nam thanh niên trẻ ló mặt ra, nhíu
mày nhìn ba người với vẻ khó hiểu. Chưa kịp để
anh ta lên tiếng, Kiều Y đã vùng vằng mở cửa xe,
ngồi phịch xuống ghế phụ lái.
Kính xe từ từ kéo lên, chiếc xe lao v.út đi, bỏ lại
sau lưng một làn khói bụi.
Hai người đàn ông còn chưa kịp phản ứng thì
chiếc xe đã mất hút trong màn đêm.
"Gã đó là ai?" Ánh mắt Cố Sách lạnh buốt như
băng, buông một câu hỏi không rõ là đang tự hỏi
mình hay đang hỏi Tống Vân Thành.
Tống Vân Thành cũng trưng ra vẻ mặt hoang
mang, sắc mặt chẳng khá khẩm hơn Cố Sách là
bao.
Cố Sách rút điện thoại ra, bấm nhanh một dãy số:
"Điều tra giúp tôi một chiếc xe. Biển số tôi sẽ gửi
ngay bây giờ, nhớ điều tra kỹ lý lịch của chủ xe
nhé!"
Cất điện thoại vào túi, Cố Sách quay sang trừng
mắt nhìn Tống Vân Thành vẫn đang đứng chôn
chân tại chỗ, gằn giọng cảnh cáo: "Tao cảnh cáo
mày, tránh xa cô ấy ra. Nếu tao còn thấy mày
lảng vảng quanh cô ấy một lần nào nữa, đừng
trách tao không khách khí."
Tống Vân Thành "hứ" một tiếng rõ to, khinh
khỉnh đáp trả: "Dọa nạt thì ai chả biết. Cố tổng
chỉ có cái tài mọn này thôi sao?"
"Cứ chờ xem!" Cố Sách buông một câu chốt hạ
sắc lẹm, rồi quay người đi thẳng về phía xe mình.
Ánh đèn đường hắt những vệt sáng loang lổ, nhảy
múa liên hồi trên khuôn mặt Kiều Y. Cô mệt mỏi
ngả người ra lưng ghế, ánh mắt trống rỗng nhìn
xa xăm.
Cô chỉ có một chút thời gian ít ỏi này để tự
thương xót cho số phận hẩm hiu, nhiều chông gai
của mình. Vừa bước chân xuống xe, cô sẽ lại phải
lao vào cuộc chiến mưu sinh, đối mặt với những
lo toan bề bộn của gia đình, công việc, và vô vàn
những rắc rối vụn vặt không tên khác.
"Người đẹp ơi, chỗ kia cấm quay đầu xe, tôi thả
cô xuống đây nhé. Cô chịu khó đi bộ qua vạch kẻ
đường một đoạn là đến cổng chung cư rồi. Được
không ạ?" Tiếng nói của tài xế cắt ngang dòng
suy nghĩ của Kiều Y.
"Vâng, được ạ." Kiều Y chồm người dậy, chuẩn
bị đồ đạc xuống xe.
"Cảm ơn người đẹp nhé. Nếu tiện thì cô đ.á.n.h giá
5 sao cho chuyến đi giúp tôi với nha."
"Vâng, không vấn đề gì ạ." Kiều Y đáp lại qua
loa. Xe vừa dừng sát lề đường, cô lập tức mở cửa
bước xuống. Trong lúc chờ đèn đỏ để qua đường,
cô mở ứng dụng gọi xe, tiện tay đ.á.n.h giá 5 sao
cho tài xế.
Trong thang máy, Kiều Y nhìn hình ảnh phản
chiếu của mình qua lớp kính inox, cố gắng điều
chỉnh lại nét mặt cho thật tự nhiên.
Mở cửa bước vào nhà, cô cất tiếng chào với một
thái độ nhẹ nhàng, thoải mái: "Mẹ ơi, con về rồi."
Mẹ Kiều nghe tiếng con gái, lật đật từ trong nhà
chạy ra đón lấy túi xách, rồi lại lấy dép lê trong tủ
ra cho cô thay: "Cái thằng Tiểu Thành bảo đi đón
con cơ mà. Sao hai đứa lại không gặp nhau à?"
"Dạ, anh ấy về rồi ạ." Kiều Y trả lời qua quýt cho
xong chuyện.
"Ồ, về rồi à? Cái thằng bé này, cất công nấu
nướng một mâm cơm ngon lành rồi lại bỏ về
không ăn, bảo là sợ con đợi lâu. Con cũng tệ thật
đấy, sao không bảo nó lên nhà ăn cơm rồi hẵng
về. Đối xử với khách thế là thiếu lịch sự lắm
đấy." Mẹ Kiều trách móc Kiều Y vài câu. Cô thì
coi như gió thoảng ngang tai, cứ "vâng vâng, dạ
dạ" cho qua chuyện.
Rửa tay xong, Kiều Y ngồi vào bàn ăn. Mẹ Kiều
gắp thức ăn cho con gái, tiện miệng hỏi han tình
hình buôn bán ở cửa hàng.
Bà chỉ biết con gái một mình gánh vác cả một
cửa hàng, nhưng không rõ công việc cụ thể vất vả
ra sao. Tuy nhiên, nhìn vẻ mệt mỏi cố kìm nén
của Kiều Y lúc này, bà cũng phần nào đoán được
những nhọc nhằn mà con phải gánh chịu.
Kiều Y vừa uể oải gắp thức ăn, vừa trả lời những
câu hỏi của mẹ. Nghe mẹ cứ ba câu lại nhắc đến
Tống Vân Thành một lần, cô cảm thấy vô cùng
bực bội.
Những lời khen ngợi có cánh mà mẹ cô dành cho
Tống Vân Thành, nào là lễ phép, ôn hòa, nào là
tháo vát, chăm chỉ, chu đáo... từng lời từng chữ
như những mũi roi tẩm gai độc quất mạnh vào
người cô.
"Mẹ ơi, từ nay về sau mẹ đừng nhắc đến tên anh
ta trước mặt con nữa. Nếu anh ta có đến tìm, mẹ
cũng tuyệt đối không được mở cửa cho vào. Con
và anh ta, không bao giờ có chuyện đó đâu!"
Kiều Y nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng điệu vô
cùng nghiêm túc và cương quyết.
"Ơ hay, sao tự dưng lại thế? Thằng bé tốt thế cơ
mà. Lại còn không hề để tâm chuyện con từng ly
hôn..."
"Mẹ! Con nói thẳng cho mẹ biết nhé, Tống Vân
Thành thực chất chỉ là một tên sở khanh lừa gạt
tình cảm thôi! Số bạn gái cũ của anh ta xếp hàng
dài đếm không xuể. Chính hôm nay, con vừa bị
một trong số những cô người yêu cũ của anh ta
chặn đường sỉ nhục, nói không biết bao nhiêu lời
khó nghe. Ban đầu con cũng bị vẻ ngoài t.ử tế của
anh ta đ.á.n.h lừa... nhưng giờ con mới nhìn rõ bộ
mặt thật của kẻ chuyên đi trêu hoa ghẹo nguyệt
đó. Mấy cái cử chỉ quan tâm, chăm sóc ân cần
kia, tất cả chỉ là diễn kịch, là giả tạo hết! Mẹ ơi,
mẹ có muốn con gái mẹ rước một kẻ như thế về
làm chồng không?" Kiều Y đành phải bịa ra vài
lời nói dối trắng trợn. Tất nhiên, trong đó cũng có
một vài phần là sự thật.
Cô thừa hiểu, chỉ khi đưa ra những bằng chứng
cụ thể, những ví dụ thực tế tồi tệ về Tống Vân
Thành, thì mẹ cô mới chịu từ bỏ ý định gán ghép,
và trả lại cho cô sự bình yên vốn có.
Quả nhiên.
"Cái gì? Tiểu Thành lại là loại người như vậy
sao? Thế cái con ả kia đã nói những gì? Nó có
giở trò động tay động chân, làm con bị thương
không?" Mẹ Kiều hốt hoảng nhìn con gái, thậm
chí còn kéo cổ áo Kiều Y ra xem xét cẩn thận
xem có vết cào cấu, xô xát nào không.
Sống ở cái xứ tỉnh lẻ quê mùa, mấy chuyện đàn
bà con gái đ.á.n.h ghen, xé áo xé quần nhau giữa
chốn đông người vì ghen tuông là chuyện xảy ra
như cơm bữa.
"Dạ không ạ, cô ta chỉ buông lời nhục mạ, xỉa xói
con vài câu thôi. Nghĩ đi nghĩ lại, con còn phải
cảm ơn cô ta đấy chứ. Nếu không nhờ cô ta, chắc
con vẫn còn bị cái bộ mặt giả tạo của Tống Vân
Thành lừa gạt. Mẹ thấy đấy, hai mẹ con mình
suýt chút nữa thì bị anh ta xoay như dế rồi." Kiều
Y lua một miếng cơm vào miệng, khẽ nhíu mày
tỏ vẻ tiếc nuối và xót xa khôn tả.
Mẹ Kiều vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong mắt bà,
Tống Vân Thành là một chàng trai ấm áp, rạng rỡ
như ánh mặt trời. Dù thời gian tiếp xúc chưa
nhiều, nhưng ấn tượng mà cậu thanh niên ấy để
lại quả thực rất khó phai.
"Mẹ ơi, mẹ có biết không, trước đây Tống Vân
Thành suýt chút nữa thì tổ chức đám cưới với cái
cô gái đó rồi. Nhưng bố mẹ anh ta lại ra sức cấm
cản, chê bai gia cảnh cô gái đó quá đỗi bình
thường, chỉ kinh doanh một công ty cỏn con, lợi
nhuận mỗi năm lẹt đẹt có vài triệu tệ, sợ cưới về
làm dâu sẽ bôi gio trát trấu vào thể diện của gia
đình. Thế là họ kiên quyết không cho cô ấy bước
chân vào cửa nhà họ Tống." Kiều Y tiếp tục trổ
tài bịa chuyện không chớp mắt. Nhìn phản ứng
của mẹ Kiều, xem ra bà đã tin sái cổ rồi.
Nhưng mẹ Kiều vẫn không cam tâm, gặng hỏi
thêm: "Thế còn Tiểu Thành thì sao? Nó phản ứng
thế nào? Dù sao thì đó cũng là bạn gái sắp cưới
của nó mà..."
"Haizz, anh ta thì còn tệ hơn cả chữ tệ nữa! Viện
cớ bị gia đình cấm cản, anh ta đã ép người phụ nữ
đó phá bỏ cái t.h.a.i ba tháng trong bụng. Đáng sợ
hơn là, chỉ sau đó chưa đầy một tháng, anh ta đã
mặt dày mày dạn chạy đến tán tỉnh, theo đuổi
con. Mẹ thử nghĩ xem, một gã đàn ông như thế có
đáng sợ không cơ chứ?"
"Trời đất ơi... Chuyện này..."
"Vì thế, từ nay chúng ta tuyệt đối không được
dây dưa, qua lại với cái loại người như vậy nữa.
Con gái mẹ không đủ sức để đối phó với một tên
lừa gạt tình cảm mưu mô xảo quyệt, càng không
có đủ dũng khí để đối mặt với một gia đình nhà
chồng môn đăng hộ đối, soi mói khắt khe như thế
đâu!" Kiều Y lắc đầu ngao ngán, làm ra vẻ tiếc
nuối, xót xa lắm.
"Haizzz..." Mẹ Kiều buông tiếng thở dài thườn
thượt, ngồi thẫn thờ một góc, không thốt nên lời.
