Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 193: Cố Tổng Vừa Có Tiền Lại Vừa Đẹp Trai
Cập nhật lúc: 30/03/2026 15:02
Giang Ngư lúc này mới dịu sắc mặt:
“Vậy cũng được.”
Lấy lại được ba triệu, Giang Ngư có cảm giác như nhặt được tiền vậy! Trải qua chuyện lần này, cả đời này cô sẽ không bao giờ gây khó dễ với tiền bạc nữa đâu! Quay lại thành phố S, Giang Ngư đành phải dọn về ở lại vườn Tường Vi. Lục Lâm An kiên quyết đòi đưa cô về, vì có cả Văn Hủy đi cùng nên cô cũng không từ chối. Giang Ngư mở cửa bước vào, phát hiện đồ đạc trong nhà đã vơi đi không ít. Mặc dù nhân viên dọn dẹp đã đến lau dọn, nhưng trên tường vẫn còn lưu lại vài vết tích bị đập phá. Cô lầm bầm một câu:
“Có trộm vào nhà à?”
Lục Lâm An giả vờ điếc không đáp lời. Văn Hủy nói:
“Lục tổng nói có một số đồ đã cũ nên vứt đi rồi, để thay đồ mới. Em cần gì cứ bảo chị là được, chị sẽ đi lo liệu.”
Giang Ngư gật đầu "ừm”
một tiếng, cũng không để trong lòng. Chắc chắn là cô phải tìm thuê một căn nhà khác. Ngoài công việc ra, cô sẽ không dây dưa gì với Lục Lâm An nữa. Nhưng cô cũng lười phải giải thích. Văn Hủy đứng đợi ở bên ngoài. Lục Lâm An đi theo Giang Ngư vào phòng ngủ. Giang Ngư liếc anh một cái rồi nói:
“Tôi muốn thay quần áo, anh vào... ọe...”
Lục Lâm An căng thẳng sắc mặt:
“Em sao thế, thấy không khỏe à?”
Giang Ngư xua tay:
“Không sao, bị viêm dạ dày ruột thôi. Không còn việc gì thì hai người về đi, ai cũng mệt mỏi cả rồi.”
Lục Lâm An muốn nói thêm gì đó. Nhưng thấy Giang Ngư đã đi thẳng vào phòng thay đồ tìm quần áo, trong lòng anh có chút hụt hẫng, nhưng cũng không bước theo. Anh không nán lại lâu, cùng Văn Hủy rời đi. Suy nghĩ của anh khi tìm Giang Ngư về rất đơn giản: cô gái này đã từng yêu anh. Mặc dù bây giờ anh không thể đáp lại, nhưng anh không muốn làm cô tổn thương quá sâu sắc. Sau khi Giang Ngư sắp xếp ổn thỏa bèn gọi điện cho Kiều Y, hẹn cô ấy ra ngoài. Kiều Y mang vẻ mặt khó hiểu nhìn cô:
“Cậu làm cái quái gì vậy? Chẳng phải bảo nghỉ việc rồi sao, sao lại quay về rồi?”
Giang Ngư cười bất lực:
“Ây da, chẳng phải là vì tiền sao. Hơn nữa công ty hiện tại cũng rất tốt. Đàn ông thì tính là gì, làm sao quan trọng bằng tiền được. Qua một thời gian nữa mình sẽ xin điều chuyển sang chi nhánh khác.”
Kiều Y nhìn nụ cười nhẹ nhõm của Giang Ngư. Trông cô ấy khác hẳn với vẻ u ám của ngày hôm đó, cô cũng thấy vui thay cho bạn:
“Cậu nghĩ thông suốt được là tốt rồi.”
Giang Ngư:
“Còn cậu thì sao, dạo này thế nào rồi. Sắp kết hôn rồi, có phải rất kích động không?”
Kiều Y:
“Làm gì có, cũng có phải lần đầu tiên đâu ha ha ha ha ha.”
Giang Ngư cố ý trêu chọc:
“Câu này của cậu mà để Cố tổng nghe được, anh ấy lại không vui cho xem ha ha ha.”
Kiều Y không thèm để tâm:
“Anh ấy quản được mình chắc. Bản thân anh ấy cũng là tái hôn mà!”
Giang Ngư nắm lấy tay Kiều Y:
“Thật ngưỡng mộ bảo bối của mình ghê. Tái hôn rồi mà vẫn dính lấy nhau như sam ấy.”
Kiều Y vỗ vỗ tay cô:
“Cậu cũng đừng vội. Cứ coi như chuyện tốt thường gian nan, rồi cậu cũng sẽ tìm được người tâm đầu ý hợp với mình thôi!”
"Ừm!”
Sau khi chia tay Giang Ngư, Kiều Y đến "Sáng Thế”
đón Cố Sách tan làm. Bây giờ đa số nhân viên trong công ty đều đã biết mặt cô. Đi một mạch lên trên, có không ít người chủ động chào hỏi cô. Kiều Y giữ nụ cười trên môi bước vào văn phòng Cố Sách. Lúc đóng cửa lại, cô vội dùng sức xoa xoa hai má. Cố Sách thấy người đến là Kiều Y, trong mắt ánh lên ý cười. Anh dịu dàng hỏi:
“Sao thế, em xoa sắp rách cả mặt ra rồi kìa.”
Kiều Y:
“Suốt dọc đường đi lên đây, người ta chào hỏi thì mình phải cười đáp lại chứ. Cười đến mức cứng hết cả mặt rồi đây này.”
Cố Sách vươn tay về phía cô. Kiều Y liền đưa tay ra rồi bước tới chỗ anh. Cố Sách:
“Em chỉ cần gật đầu là được rồi. Không gật đầu cũng chẳng sao, cứ đi thẳng về phía trước. Không cần để ý đến họ đâu, họ cũng chẳng nói gì đâu.”
Kiều Y tựa người bên cạnh Cố Sách, vòng eo được một cánh tay dài ôm trọn:
“Như thế sao được. Lại nói, anh ở công ty suốt ngày cứ xị cái mặt ra, sao hả, làm sếp thì ghê gớm lắm chắc? Nếu không phải thấy anh đẹp trai, người ta đã đ.á.n.h anh tám trăm bận rồi. Sau này anh nhớ chú ý một chút!”
Cố Sách cười, đưa tay sờ sờ cằm:
“Anh đẹp trai lắm sao. Sao anh lại không nhận ra nhỉ?”
Kiều Y véo véo má anh:
“Cái đầu nhỏ này của anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy hả. Em đang bảo anh phải hòa nhã với mọi người, anh lại chỉ quan tâm đến nhan sắc của mình thôi!”
Cố Sách mang vẻ mặt nghiêm túc:
“Chẳng phải là em khen anh đẹp trai sao. Em thật sự thấy anh đẹp trai à?”
Kiều Y che miệng cười một lúc, đành bất lực thừa nhận:
“Đẹp trai đẹp trai! Đẹp trai hơn tất cả những người đàn ông khác mà em từng gặp!”
Cố Sách siết c.h.ặ.t vòng tay:
“Vậy lúc trước có phải vì anh đẹp trai nên em mới ở lại không?”
Kiều Y buột miệng đáp:
“Đương nhiên là không phải rồi!”
Cố Sách cười đắc ý:
“Vậy thì vì cái gì. Vì yêu anh sao?”
Kiều Y cười hì hì, lắc lắc ngón tay. Mặt Cố Sách xị xuống. Anh giả vờ tức giận:
“Thế là vì sao?”
Kiều Y ghé sát vào tai anh. Cô thì thầm:
“Ngoài vì anh đẹp trai ra, còn vì anh có tiền, kỹ năng lại tốt...”
Cố Sách không nhịn được mà nhếch miệng cười. Anh kéo Kiều Y ngồi lên đùi mình, kề sát đầu vào đôi môi đầy cám dỗ kia:
“Kỹ năng tốt? Tốt cỡ nào? Sao trước đây anh không biết em lại dẻo miệng thế nhỉ? Hửm?”
Câu trả lời của Kiều Y là một nụ hôn chủ động. Cô vòng hai tay qua cổ Cố Sách, ép anh sát lại gần mình hơn. Sau đó dâng lên đôi môi đỏ mọng. Cố Sách thuận đà đón lấy nụ hôn. Một nụ hôn tràn ngập tình yêu. Nó khiến trong lòng cả hai như có hoa đào nở rộ, vừa tươi đẹp lại vừa ấm áp. Một lát sau, tay của Cố Sách bắt đầu mò mẫm đi xuống. Kiều Y lập tức tóm c.h.ặ.t lấy tay anh. Đôi môi cuối cùng cũng tách ra. Sắc mặt Kiều Y đỏ bừng:
“Không được.”
Trong mắt Cố Sách ngập tràn ngọn lửa tà mị:
“Vậy sao em còn trêu chọc anh?”
Kiều Y:
“Hôn anh một cái đã gọi là trêu chọc anh sao? Vậy từ nay về sau em không hôn nữa là được chứ gì.”
"Em không hôn anh? Vậy em muốn hôn ai?”
Kiều Y lảng tránh ánh mắt của anh. Cô tủm tỉm cười nói:
“Ai đẹp trai thì em hôn người đó.”
Cố Sách nhéo má cô, ép cô phải quay mặt đối diện với mình:
“Anh cảm thấy anh là đẹp trai nhất.”
Nói xong anh lại phủ môi mình lên. Dạo gần đây tình cảm của hai người vô cùng gắn bó khăng khít. Cũng không biết có phải vì trong nhà có quá nhiều người hay không. Nhưng chỉ cần hai người ở riêng với nhau, khó tránh khỏi việc "tiếp xúc cơ thể". Cũng may là Kiều Y vẫn lý trí hơn Cố Sách một chút. Cô biết hoàn cảnh hiện tại không thích hợp. Nhưng cô cũng thường xuyên không thể kháng cự lại sự ngang ngược của anh. Hai người bị tiếng gõ cửa của Tiểu Dư làm cho gián đoạn. Kiều Y giật mình vọt ngay khỏi người Cố Sách. Cô đứng cách xa anh hai mét. Sau khi chỉnh trang lại quần áo và đầu tóc, cô mới ngồi ngay ngắn trên sô pha. Cô giả vờ như đang cắm mặt xem điện thoại. Cố Sách kìm nén ý cười, đợi cô sửa soạn xong xuôi mới lên tiếng:
“Vào đi!”
Tiểu Dư đứng chờ bên ngoài khá lâu. Lúc bước vào cậu ta không dám ngẩng đầu lên, càng không dám nhìn lung tung:
“Cố tổng, còn một cuộc họp ngắn. Khoảng hai phút nữa sẽ bắt đầu ạ.”
Cố Sách không hài lòng nhíu mày:
“Mấy chuyện thế này cậu không cần phải đích thân vào đây báo cáo với tôi đâu.”
Tiểu Dư:
“...Trước đó tôi đã gửi tin nhắn nhắc nhở ngài qua máy tính rồi. Nhưng thấy ngài chưa xem tin nhắn nên tôi...”
Cố Sách mặt không biến sắc, tim không đập loạn mà liếc nhìn máy tính một cái:
“Biết rồi, ra ngoài đi.”
Tiểu Dư như được đại xá. Cậu ta lùi ra khỏi văn phòng của Cố Sách với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường. Cố Sách chỉ vào Kiều Y đang cố nhịn cười:
“Mỹ nhân họa quốc!”
Kiều Y không cam chịu:
“Anh phải tự kiểm điểm lại bản thân mình trước đi!”
Cố Sách đứng lên:
“Không thèm nói chuyện với em nữa. Quả nhân phải đi nghị sự đây.”
"Đi đi đi đi, đợi anh về nhà.”
Cố Sách đi đến cửa rồi lại quay ngược trở lại:
“Đúng rồi, lần này chủ yếu là bàn về nghiệp vụ mới của 'Phồn Tinh'. Em cũng đi nghe thử xem. Sau này lúc tiếp quản cũng sẽ dễ dàng làm quen hơn.”
