Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 196: Bữa Trưa
Cập nhật lúc: 31/03/2026 08:00
Giang Ngư không ngờ Lục Lâm An vẫn chưa đi. Ngón tay cô hơi khựng lại, sau đó lại tiếp tục gõ bàn phím. Giọng nói của cô nhàn nhạt xa cách:
“Có ăn.”
Lục Lâm An thấy cô cứ ngồi bất động. Anh vươn tay gập máy tính của cô lại, khiến Giang Ngư phải ngẩng đầu lên trừng mắt giận dữ. Cô đè thấp giọng quát:
“Anh làm cái gì vậy?!”
"Đi ăn cơm!”
Giang Ngư cố sức vươn tay ra mở máy tính lên:
“Anh quản quá rộng rồi đấy!”
Bàn tay của Lục Lâm An vẫn giữ c.h.ặ.t không chút xê dịch:
“Dạ dày của em chẳng phải là bị hành hạ hỏng bét theo kiểu này sao.”
Giang Ngư:
“Liên quan gì đến anh?”
Lục Lâm An nghẹn họng một lát:
“Em là nhân viên của tôi. Tôi không cho phép nhân viên của mình vì công việc mà làm ra những chuyện gây tổn hại đến sức khỏe.”
Giang Ngư đứng bật dậy. Cô giật lấy máy tính rồi đi thẳng. Lục Lâm An sững sờ trong giây lát. Anh đã quen với sự dịu dàng ngoan ngoãn của Giang Ngư. Sau này anh cũng từng lĩnh giáo qua sự không an phận của cô. Nhưng sự lạnh nhạt và chống đối này, thật sự khiến anh có chút khó mà tiêu hóa nổi. Anh không chút do dự đuổi theo. Giang Ngư trở về văn phòng. Cô lấy hộp cơm trưa tự mang đi đến phòng trà để hâm nóng. Trong đó có không ít nhân viên đang dùng bữa. Cô không có tâm trạng để chào hỏi đáp lễ, hâm nóng đồ ăn xong liền mang trở về văn phòng. Nào ngờ Lục Lâm An đã đợi sẵn ở trong đó. Cô nhíu nhíu mày. Gương mặt tràn đầy sự mất kiên nhẫn. Nhưng cô vẫn bước vào, đặt hộp cơm lên bàn chuẩn bị ăn. Bữa trưa làm khá đơn giản. Món chính là cơm gạo lứt. Thức ăn có bông cải xanh xào nhạt và thịt bò áp chảo. Lục Lâm An bước tới liếc nhìn một cái rồi nuốt nước bọt. Bộ dạng coi người bên cạnh như không khí của Giang Ngư làm anh rất khó chịu. Anh bèn ngồi xuống bên cạnh cô. Sau đó anh không hề khách sáo giật lấy đôi đũa trong tay Giang Ngư, tiện thể bê luôn cả hộp cơm sang. Giang Ngư ngàn vạn lần không ngờ Lục Lâm An lại làm ra cái hành động này. Bây giờ bữa trưa của cô lại đổi chủ một cách vô cùng dễ dàng! Cô còn chưa kịp phản ứng, Lục Lâm An đã bắt đầu ăn từng ngụm lớn. Giang Ngư tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Tên đàn ông ch.ó má này chẳng phải vừa mới bảo cô phải ăn uống đúng giờ sao. Bây giờ lại chạy tới cướp đồ ăn của cô. Rốt cuộc là có ý gì đây! Cô tức giận còn chưa kịp mở miệng. Tên đàn ông ch.ó má đó đã bắt đầu đưa ra nhận xét:
“Bông cải xanh nấu nhừ quá rồi. Thịt bò hơi cháy. Hơn nữa, chẳng có chút vị mặn nào cả. Khó ăn quá!”
Lục Lâm An ngẩng đầu lên. Giọng điệu lại có phần bất mãn:
“Sao tay nghề thụt lùi rồi à. Nấu khó ăn thế này.”
Miệng lưỡi anh đúng là không nể tình chút nào. Vừa không nể tình mà chê bai, lại vừa không nể tình mà gắp từng đũa thức ăn nhét vào miệng. Giang Ngư tức giận đến mức nghiến răng trèo trẹo. Cô phẫn nộ cầm lấy điện thoại, mở ứng dụng đặt đồ ăn lên. Còn chưa kịp đặt hàng, cửa văn phòng đã vang lên một tiếng động. Sau đó Văn Hủy xách theo một túi giấy lách vào như một tên trộm. Cô liếc nhìn Giang Ngư một cái, mở miệng nói trước một câu "Chào Giang tổng". Tiếp đó cô vô cùng đắc ý nói với Lục Lâm An:
“Tôi đợi ở văn phòng ngài một lúc lâu. Đoán ngài thế nào cũng ở đây, quả nhiên không sai!”
Vừa nói cô vừa tự nhiên đặt túi giấy lên bàn, lấy hết đồ vật bên trong ra. Giang Ngư ngơ ngác nhìn hai vị chủ tớ "tu hú đẻ nhờ”
này. Cô vô cùng muốn nói rằng: Hay là nhường luôn cái văn phòng này cho hai người nhé! Cô không nói một lời đứng sang một bên. Lẳng lặng xem bọn họ biểu diễn. Văn Hủy sau khi lấy hết hộp cơm trong túi giấy ra liền nhíu mày nhìn Giang Ngư:
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì. Mau tới ăn đi chứ!”
Giang Ngư:
“...”
Văn Hủy kéo ghế qua, ấn Giang Ngư ngồi xuống. Cô lại nhét đôi đũa vào tay Giang Ngư, thúc giục:
“Mau ăn đi. Lục tổng nói dạ dày cô không tốt, không ăn đồ lạnh được đâu. Lát nữa nguội mất thì không ngon đâu.”
Giang Ngư nhìn hộp cơm của mình trong tay Lục Lâm An đã sắp thấy đáy. Cô hít sâu một hơi, cắm cúi bắt đầu ăn cơm, vẫn không thốt lên lời nào. Lục Lâm An cứ ngỡ Giang Ngư sẽ còn cứng đầu thêm một lúc nữa cơ. Không ngờ cô lại dễ dàng chấp nhận như vậy. Anh cúi đầu khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười không phát ra tiếng. Phần ăn Văn Hủy mang tới là dành cho hai người. Lục Lâm An và hết sạch thức ăn trong hộp cơm, khẩu vị dường như không hề bị ảnh hưởng chút nào. Anh lại cầm đũa lên ăn tiếp một phần khác do Văn Hủy mang tới. Giang Ngư nghiêng đầu liếc anh một cái: Ăn nhiều như vậy, tốt nhất là nghẹn c.h.ế.t anh đi! Lục Lâm An cứ như thể thật sự chỉ đến để giám sát Giang Ngư dùng cơm trưa đúng giờ vậy. Ăn xong, anh chỉ dặn dò một câu "Đừng có tự chà đạp sức khỏe của bản thân”
rồi dứt khoát rời khỏi văn phòng của Giang Ngư. Giang Ngư nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng kín. Cô trút ra một tiếng thở dài thườn thượt. Cô ở bên Lục Lâm An lâu như vậy rồi. Vẫn luôn là cô chủ động, chủ động quan tâm anh, hùa theo anh. Anh chỉ cần đứng yên tại chỗ là có thể tận hưởng được một trăm phần trăm tình yêu của cô. Nhưng hiện tại, mọi chuyện dường như đã đảo ngược lại rồi. Cô không muốn làm kẻ theo đuổi anh nữa. Hơn nữa cô đã lên kế hoạch, hễ có cơ hội thích hợp là sẽ lập tức rời đi mãi mãi, cắt đứt mọi mối quan hệ liên lạc. Nhưng anh lại cố tình ngoảnh đầu lại vào lúc này. Anh nhìn cô, quan tâm cô, dặn dò cô. Trái tim từng khao khát có được mà không thành. Giờ đây lại chỉ sợ tránh không kịp. Bởi vì người đàn ông đó đã là vị hôn phu của người khác, là cha của con người khác rồi. Giang Ngư cảm thấy Lục Lâm An là một kẻ không có giới hạn đạo đức. Nhưng hiện tại cô đã biết rõ mọi chuyện, cô tuyệt đối sẽ không tiếp tục làm càn cùng anh ta nữa. Ngày hôm sau, Văn Hủy canh đúng giờ cơm trưa mang đồ ăn đến văn phòng Giang Ngư. Nhưng bên trong lại không có một bóng người. Gọi vào số của Giang Ngư thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên từ trong ngăn kéo bàn làm việc. Cô lại đợi thêm chừng mười phút nữa, Giang Ngư mới chậm rãi từ bên ngoài bước vào. "Giang Ngư, em đi đâu thế. Mau ăn cơm thôi.”
Bình thường lúc ở riêng Văn Hủy vẫn luôn gọi thẳng tên của Giang Ngư. Cô vừa nói vừa định bày hộp cơm ra ngoài. Giang Ngư cười đáp:
“Cảm ơn chị Hủy. Nhưng mà em ăn mất rồi. Em vừa đi ăn cùng Tiểu Tĩnh và mọi người xong.”
Tay Văn Hủy khựng lại:
“Hả? Ăn rồi sao?”
"Vâng ạ.”
Văn Hủy:
“Nhưng đây là phần cơm Lục tổng đặc biệt mua cho em mà.”
Giang Ngư:
“Em ăn no rồi. Cơ mà em vừa đụng mặt Lão Vương ở phòng Tài vụ. Cuối tháng phải làm báo cáo nên anh ấy bận bù đầu mẻ trán, cơm nước cũng chẳng kịp ăn. Hay là chị mang sang cho anh ấy đi.”
Văn Hủy ngẫm nghĩ một chút. Nếu Lục Lâm An mà biết phần cơm trưa mình đích thân chuẩn bị cho Giang Ngư lại trôi tuột vào trong bụng của cái lão hói Vương bên phòng Tài vụ kia. Ước chừng cái ngày cô bị đuổi cổ cũng không còn xa nữa. Cô đành phải cất hộp cơm vào lại:
“Lục tổng còn dặn lúc nào em về thì báo anh ấy một tiếng. Anh ấy sẽ qua đây ăn cơm cùng em. Vậy để chị mang qua cho anh ấy trước nhé. À đúng rồi Giang Ngư, Lục tổng dặn từ nay về sau bữa trưa cứ để chị mang đến. Em đừng ra ngoài ăn nữa.”
Giang Ngư thong thả cất lời:
“Chị Hủy à, quan hệ giữa em và anh ấy đã không còn như trước nữa rồi. Hơn nữa chị cũng biết, anh ấy sắp kết hôn rồi. Chị ơi, nếu chị thật sự đối xử tốt với em, xin đừng đẩy em vào cái vị trí đáng khinh bỉ này. Em muốn giữ lại chút trong sạch cho bản thân mình. Em không có sức lực để chơi trò ngoại tình với anh ấy đâu.”
Văn Hủy cũng thở dài một hơi:
“Cũng chỉ là một bữa cơm thôi mà. Em đừng nghĩ nhiều quá.”
Giang Ngư:
“Nếu đúng như lời chị nói, chỉ là một bữa cơm. Vậy tại sao những đồng nghiệp khác lại không có. Em không muốn nhận bất kỳ đặc quyền nào ở công ty này nữa. Nếu không thì chị Hủy à, chị đang bức em phải rời đi đấy. Chị thật sự muốn em rời đi sao?”
Văn Hủy vội vàng lắc đầu:
“Sao có thể chứ! Chị biết rồi. Chuyện lần này em cũng đừng để trong lòng. Vậy chị đi trước nhé, Lục tổng còn đang chờ cơm.”
Sau khi Văn Hủy rời đi, Giang Ngư một lần nữa mở trang web tìm việc làm lên.
