Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 212: Vừa Ăn Cướp Vừa La Làng
Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:02
Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Kiều Y lúc này không phải là việc xử t.ử Quý Gia Minh ngay tại trận. Mà là việc nhanh ch.óng tiến hành một cuộc so sánh toàn diện giữa Cố Sách và Lục Lâm An. Kết luận cuối cùng được đưa ra là: Mặc dù hai người họ không hề thua kém nhau về ngoại hình, vóc dáng và năng lực. Nhưng xét về phương diện tình cảm, Cố Sách bỏ xa Lục Lâm An đến tám trăm con phố. Kẻ mang họ Lục kia căn bản không có tư cách để được đặt lên bàn cân cùng với Cố Sách! Trong lúc cô đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ. Cố Sách lại một lần nữa đưa mắt dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt của Quý Gia Minh. Tối nay Quý Gia Minh ăn diện vô cùng lòe loẹt bắt mắt. Gương mặt lại toát lên vẻ yêu nghiệt ma mị. Ở một môi trường thế này, quả thực rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác anh ta làm nghề tiếp viên phục vụ. Cố Sách ban đầu chỉ nghĩ anh ta là nhân viên rót rượu bồi rượu ở đây. Nên không muốn nổi nóng trước mặt anh ta làm mất đi phong độ của mình. Bị Quý Gia Minh châm ngòi khiêu khích như vậy. Cố Sách muốn không chú ý đến anh ta cũng khó. Không nhìn thì không sao, nhìn kỹ lại một chút. Thì lại cảm thấy thằng nhóc này trông có vẻ hơi quen mắt. Trí nhớ của anh rất tốt. Đặc biệt là đối với những gã đàn ông từng có dây dưa với Kiều Y. Anh bật cười "hắc hắc”
hai tiếng. Sau đó đ.á.n.h giá Quý Gia Minh từ đầu đến chân bằng một ánh mắt vô cùng phóng đại:
“Sao nào, bây giờ chuyển sang làm cái nghề này rồi à?”
Nói xong anh lại quay đầu nhìn sang Kiều Y. Mang theo một vẻ dịu dàng đến mức bất thường:
“Vợ à, tối nay tiêu hết bao nhiêu tiền, anh thanh toán giúp em.”
Kiều Y lách qua người Quý Gia Minh. Nắm lấy tay Cố Sách vội vàng giải thích:
“Không phải như anh nghĩ đâu. Chúng ta về nhà đi.”
Cố Sách vẫn đứng chôn chân tại chỗ không chịu nhúc nhích:
“Thế sao được. Người ta làm cái nghề này cũng đâu có dễ dàng gì. Làm gì có cái lý được phục vụ mà lại không trả tiền.”
Anh vừa nói vừa rút ví tiền ra. Sắc mặt tỏ vẻ có chút khó xử:
“Không may thật. Hôm nay anh mang theo không nhiều tiền mặt cho lắm, cũng không biết có đủ không nữa.”
Vừa nói anh vừa đặt một xấp tiền giấy lên bàn. Anh nhìn Quý Gia Minh bằng một nụ cười tà mị. Đàn ông quan tâm nhất vẫn là thể diện của mình. Đặc biệt đối phương lại còn là tình địch tưởng tượng của mình nữa. Quý Gia Minh quả nhiên đứng phắt dậy, đập mạnh một cái xuống bàn:
“Anh khinh thường ai đấy hả?!”
Cố Sách nhíu mày:
“Sao thế? Thấy ít quá à? Thật sự xin lỗi nhé. Trách tôi không nắm rõ được giá cả thị trường. Kiểu như cậu, số tiền này xem ra là không đủ rồi. Hay là thế này đi, cậu lấy điện thoại ra đây, tôi chuyển khoản cho cậu nhé.”
Quý Gia Minh tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên hồi:
“Anh...”
Cố Sách thì thâm sâu khó lường. Còn Quý Gia Minh thì tuổi trẻ nông nổi bốc đồng. Kiều Y thật sự rất sợ hai người họ cứ đôi co thêm chút nữa thì sẽ lao vào tẩn nhau mất. Cô dồn hết sức bình sinh ra sức lôi kéo Cố Sách:
“Đi thôi!”
Cố Sách hừ lạnh một tiếng. Anh quay đầu lại hung hăng trừng mắt lườm Kiều Y một cái. Sau đó mới chịu rời đi. Đi được vài bước thì đụng mặt Giang Ngư đang đi tới. Vừa nhìn thấy khuôn mặt hầm hầm sát khí của Cố Sách. Cô đã thừa biết Kiều Y sắp gặp đại họa giáng xuống đầu rồi. Cô muốn lên tiếng giải thích giúp bạn mình:
“Cố tổng, Y Y và tôi...”
Kiều Y xua tay liên tục ra hiệu cho cô ấy đừng nói nữa:
“Hai người bọn mình về trước đây. Cậu cũng mau về đi nhé!”
Cố Sách chẳng nể nang gì Giang Ngư. Anh liếc xéo cô ấy một cái. Cứ như thể Giang Ngư chính là một đám bạn nhậu nhẹt chơi bời lêu lổng làm hư hỏng vợ mình vậy. Thấy Cố Sách mặt đầy phẫn nộ ngồi vào trong xe. Lão Trần nơm nớp lo sợ lên tiếng hỏi:
“Cố tổng, bây giờ chúng ta về nhà luôn ạ?”
Cố Sách quát lớn một tiếng:
“Ra ngoài!”
Lão Trần hốt hoảng lao ra khỏi xe. Còn chạy ra đứng ở một nơi rõ xa. Chỉ sợ ngọn lửa chiến tranh lan sang thiêu rụi cả mình. Cố Sách nhìn chằm chằm về phía trước. Anh lạnh lùng cất giọng:
“Anh thật sự không ngờ tới. Cách giải trí tiêu khiển thường ngày của hai cô bạn thân các em. Lại đặc biệt đến mức này đấy!”
Kiều Y giơ hai tay lên. Với thái độ nịnh nọt lấy lòng vô cùng nghiêm túc:
“Em xin thề, đây thật sự là lần đầu tiên... Phù, không đúng, bọn em thực sự chưa làm cái gì cả. Cái tên Quý... cái người đó không phải là làm cái nghề đó đâu. Chỉ là tình cờ gặp nhau thôi mà!”
Cố Sách bày ra vẻ mặt "Anh tin em mới là lạ". Dọc đường đi đến đây. Anh đã nhìn thấy mấy đôi nam nữ ôm ấp dính c.h.ặ.t lấy nhau đến mức dứt không ra. Họ hôn hít gặm nhấm nhau cuồng nhiệt dưới ánh đèn mờ ảo. Nhìn qua là đủ biết đây không phải là một cái chốn đứng đắn gì rồi! Anh cũng đi đến những chỗ thế này không ít lần. Đến đó không nhất thiết là bắt buộc phải làm cái gì đó. Nhưng chuyện nam nữ vui vẻ đùa giỡn với nhau thì làm sao mà tránh khỏi được. Huống hồ anh còn nhìn thấy rành rành ra đó. Kiều Y và cái tên nhóc con ngồi đối diện đó xích lại gần nhau đến mức nào cơ chứ. Đầu hai người suýt chút nữa là dính c.h.ặ.t vào nhau luôn rồi! Anh cũng không nghi ngờ việc Kiều Y đã làm ra chuyện gì có lỗi với mình. Nhưng anh thực sự cảm thấy vô cùng tức giận. Hơn nữa, cái tên nhóc họ Quý đó. Rõ ràng là đang có mưu đồ bất chính với Kiều Y nhà anh. "Y Y à, chúng ta mới kết hôn được có một ngày thôi. Nếu em đã cảm thấy chán anh rồi. Em cứ nói thẳng với anh một câu. Anh sẽ không mặt dày mày dạn mà bám lấy em không buông đâu!”
Kiều Y thực sự sợ đến mức biến sắc. Cố Sách sao có thể nói ra được những lời như thế này cơ chứ?! Anh xem mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết lâm li bi đát nhiều quá rồi bị nhiễm. Nên bây giờ nhập vai thành nữ chính chịu nhiều oan ức đau khổ rồi à?! Đúng là làm người ta kinh ngạc đến rớt cằm mà. Những việc cô có thể làm bây giờ. Ngoài việc nhận lỗi ra. Thì chính là dùng mọi cách có thể để dỗ dành cho Cố tổng nguôi giận! Haiz. Kiều Y quàng hai tay qua cổ Cố Sách. Cố Sách khẽ phản kháng một chút. Anh quay mặt sang một bên không thèm để ý đến cô. Kiều Y mặt dày mày dạn. Lại lấy tay xoay mặt anh quay trở lại. Cô ép buộc đôi mắt sắc bén như chim ưng kia phải nhìn thẳng vào sự dịu dàng như nước của mình. "Trước đây chỗ này là một quán pub. Em và Giang Ngư đã từng đến đây vài lần rồi. Em nghĩ bụng cô ấy khó khăn lắm mới có dịp về đây một chuyến. Thì cùng nhau đi tụ tập ôn lại kỷ niệm cũ một chút thôi mà. Nên mới rủ nhau đến đây. Ai mà ngờ được chỗ này đã đổi chủ rồi chứ. Bọn em cũng tặc lưỡi nghĩ rằng, đằng nào cũng cất công đến đây rồi...”
"Đến rồi thì bắt buộc phải vào cái chỗ này sao? Biện cớ thì cũng phải nghĩ ra cái cớ nào nghe cho lọt tai một chút chứ!”
Kiều Y không hề tỏ ra bực tức:
“Những gì em nói với anh đều là sự thật, không có nửa chữ dối gian. Biện cớ kiểu gì em làm sao mà biết được. Lẽ nào anh thường xuyên viện cớ lừa gạt người khác. Nên anh mới nắm rõ các mánh khóe trong đó đến vậy... Hèn gì, anh thường xuyên về nhà muộn như vậy. Có những lúc gọi điện thoại cũng chẳng thèm bắt máy...”
Chiêu 'Vừa ăn cướp vừa la làng' này, phụ nữ nào mà chẳng biết. Cố Sách quả nhiên cuống quýt lên:
“Anh làm gì có! Em không gọi được điện thoại cho anh. Thì em có thể gọi cho Tiểu Dư mà. Anh ở đâu, cô ấy là người rõ nhất!”
Kiều Y bĩu môi:
“Cô ta là người của anh. Đương nhiên là cô ta phải bao che cho anh mọi thứ rồi. Làm sao em có thể nghe được câu nói thật nào từ miệng cô ta chứ?”
Cố Sách ngồi thẳng lưng dậy:
“Anh thực sự không có làm chuyện mờ ám gì đâu! Nếu em không tin, em có thể gắn thiết bị định vị lên người anh. Nếu em cảm thấy anh ra ngoài làm xằng làm bậy. Em cứ việc bật định vị lên rồi đi kiểm tra đột xuất là được chứ gì!”
Kiều Y cố nhịn cười:
“Em đâu có cái sở thích kỳ quái đó. Anh ra ngoài muốn làm gì thì cứ làm theo ý anh muốn là được. Em đâu có tư cách gì để quản anh.”
Cố Sách càng lúc càng sốt ruột. Anh vòng tay ôm lấy Kiều Y:
“Vợ ơi, em tin anh đi. Anh chỉ yêu mình em thôi. Anh sẽ không bao giờ để bất kỳ ai khác lọt vào mắt mình đâu.”
Kiều Y:
“Thật không?”
Cố Sách:
“Đương nhiên là thật rồi. Người anh yêu nhất trên đời này chính là em. Cả đời này anh chỉ yêu mỗi mình em thôi.”
Kiều Y lầm bầm:
“Chính miệng anh vừa nãy mới nói đấy nhé. Rằng anh sẽ buông tay để em đi.”
Cố Sách ôm c.h.ặ.t Kiều Y vào lòng. Giọng anh thì thầm:
“Bảo bối à. Đó là lời anh nói trong lúc tức giận thôi. Anh làm sao mà nỡ buông tay em ra được chứ.”
Kiều Y giả vờ như miễn cưỡng chấp nhận:
“Vậy cũng được...”
Trong lòng cô đang cười thầm đắc ý. Đã lừa gạt trót lọt, xóa sạch mọi tội lỗi rồi nhé. Không ngờ Cố Sách đâu có ngốc. Dỗ dành xong Kiều Y, anh lại tiếp tục quay sang hạch sách tội lỗi của cô:
“Thế chuyện giữa em và cái thằng nhóc họ Quý kia là sao đây? Sau này không được phép đến gần cậu ta nữa đấy nhé!”
Kiều Y nép mình trong l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Sách:
“Thật sự chỉ là tình cờ gặp nhau thôi mà. Lúc đầu em còn chẳng nhận ra cậu ta nữa cơ. Cậu ta tự động xán lại gần ngồi. Đúng lúc Giang Ngư lại đi vệ sinh. Nên em đành phải ngồi đó đợi cô ấy về. Nếu không thì em đã bỏ đi từ lâu rồi.”
Vừa nói cô vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích:
“Em thấy cậu nhóc ngồi bên cạnh được phết đấy. Em có trò chuyện với cậu ta vài câu. Cậu ta làm nghề người mẫu. Em thấy phong cách của cậu ta khá hợp với gu thẩm mỹ của Tâm Dao. Nên em bảo cậu ta gửi một số sản phẩm trước đây vào email của em rồi. Để sau này em đưa cho Tâm Dao xem thử. Nếu cô ấy thấy ok, thì có thể ký hợp đồng đưa cậu ta về công ty.”
Cố Sách cau mày:
“Không được!”
Kiều Y cảm thấy khó hiểu. Cố Sách trước nay luôn rất ủng hộ công việc của cô mà. Hơn nữa anh còn từng nói sẽ buông tay để cô tự do phát triển:
“Tại sao chứ? Cậu nhóc đó thực sự rất có tố chất đấy. Thuộc kiểu đáng yêu dễ thương. Bây giờ các cô gái trẻ rất thích cái gu này. Chỉ cần đầu tư trau chuốt lại một chút. Chắc chắn sẽ thu hút được một lượng lớn fan nữ cho mà xem. Đây là một cổ phiếu vô cùng tiềm năng đấy.”
Cố Sách nói thẳng quan điểm của mình:
“Ngoại hình của cậu ta thì cũng được đấy. Nhưng cậu ta lại đi cùng một giuộc với cái thằng nhóc kia. Anh không thích!”
Kiều Y gõ nhẹ vào trán anh:
“Cố tổng à. Anh làm việc công tư không phân minh như vậy, là không được đâu nhé. Chính anh đã từng nói. Làm việc phải có nguyên tắc, có quy củ đàng hoàng cơ mà.”
Cố Sách chẳng thèm bận tâm đến những điều đó:
“Đối với những chuyện liên quan đến vợ anh. Anh làm việc không cần bất kỳ nguyên tắc nào cả!”
