Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 214: Gái Hơn Ba, Ôm Cục Vàng

Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:02

Giang Ngư cứ thế đi thẳng một mạch về phía trước. Chu Lâm đi được một đoạn lại quay đầu nhìn lại. Sau đó cậu nói nhỏ với Giang Ngư:

“Chị ơi, anh ta đi rồi.”

Giang Ngư vờ như không nghe thấy:

“Xe của cậu để ở đâu? Cậu có xe không đấy?”

Trong sự vui mừng của Chu Lâm còn pha lẫn chút ngạc nhiên:

“Chị thực sự muốn em đưa chị về nhà sao?”

Giang Ngư dừng bước, nhìn thẳng vào mắt cậu ta:

“Lẽ nào cậu không có ý định đưa tôi về thật à? Vậy thì thôi bỏ đi, bái bai!”

Nói xong cô xoay người bước thẳng ra lề đường. Chuẩn bị vẫy một chiếc taxi. Chu Lâm vội vàng đuổi theo:

“Đưa chứ đưa chứ, em đưa chị về! Đi theo em.”

Vừa nói cậu vừa đưa tay ra nắm lấy cổ tay Giang Ngư. Kéo cô đi về phía bãi đậu xe ở bên cạnh. Quý Gia Minh ỉu xìu đi theo bên cạnh. Chẳng còn lấy một chút hăng hái nào. Anh ta cũng chẳng thèm chào hỏi một câu, cứ thế leo lên xe của mình rồi lái đi thẳng. Giang Ngư nhìn theo bóng lưng Quý Gia Minh. Hỏi Chu Lâm:

“Cái thằng nhóc đó bị sao vậy? Lúc nãy chẳng phải còn đang phấn khích lắm sao? Sao bây giờ trông như cái tàu lá chuối héo rũ thế kia?”

Chu Lâm mỉm cười đầy ẩn ý:

“Chồng của chị Y Y đến. Còn ném cho cậu ta một đống tiền nữa. Nên hai người họ xảy ra chút xích mích không vui thôi.”

Giang Ngư mường tượng lại cảnh Cố Sách ném một xấp tiền vào mặt Quý Gia Minh. Không nhịn được bật cười thành tiếng:

“Hèn gì. Cố tổng nổi tiếng là người độc đoán có tính chiếm hữu cao mà. Bên cạnh Y Y lại xuất hiện một tên đàn ông có nhan sắc ma mị yêu nghiệt đến nhường này. Anh ấy không ghen tuông l.ồ.ng lộn lên mới là lạ đấy.”

Chu Lâm mở cửa một chiếc xe đang đỗ bên đường. Cũng chẳng phải là siêu xe hạng sang đắt tiền gì. Chỉ là một chiếc xe ô tô nội địa bình dân. Rất phù hợp với thân phận và hoàn cảnh của Chu Lâm lúc này. Giang Ngư thản nhiên ngồi vào ghế phụ. Chu Lâm vòng qua phía bên kia rồi lên xe. Giang Ngư vừa thắt dây an toàn vừa hỏi cậu ta:

“Tôi nhớ là lúc nãy cậu có uống rượu. Không sao chứ hả? Tôi không muốn phải vào đồn cảnh sát ngồi hầu chuyện với cậu đâu nhé.”

Chu Lâm mỉm cười:

“Chỉ nhấp môi có hai ngụm thôi. Nồng độ cồn thấp tí tẹo ấy mà, bay hơi hết từ lâu rồi. Không tin chị cứ ngửi thử xem.”

Vừa nói cậu ta vừa rướn người sáp lại gần. Hơi thở nhè nhẹ phả vào mặt Giang Ngư. Tư thế này quả thực có phần quá mức mờ ám. Kiều Y bị tấn công bất ngờ không kịp phòng bị. Theo bản năng cô liền rụt người lùi lại phía sau. Đến khi lưng chạm sát vào cánh cửa xe mới thôi. Trong lòng đ.á.n.h thót một cái: Bọn trẻ thời nay. Đứa nào cũng sành sỏi đến mức này sao?! Bàn tay Giang Ngư bám c.h.ặ.t lấy mép ghế. Nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vẻ vô cùng bình thản như đã quá quen thuộc với những chuyện này. Cô khẽ mỉm cười:

“Quả thực là không có mùi rượu. Đi thôi, cái mạng nhỏ của chị đây phó thác hết vào tay cậu đấy.”

Chu Lâm ngồi thẳng người lại. Vừa cài dây an toàn vừa buông một câu bâng quơ như vô tình:

“Giao người cho em thì tuyệt đối không thành vấn đề.”

Giang Ngư không thể không xem xét lại Chu Lâm một cách kỹ càng hơn. Cái tên nhóc con này, đúng là thâm tàng bất lộ mà! Cưa cẩm tán tỉnh điêu luyện đến nhường này cơ chứ! Cô không dám chủ quan lơ là thêm nữa. Mặc dù cô dám chắc chắn rằng Chu Lâm sẽ không dám làm ra hành động gì quá đáng với mình. Nhưng ngay cả trong những màn đấu khẩu. Cô cũng không muốn để cậu ta chiếm thế thượng phong. Nếu không thì thật sự quá mất mặt rồi. Đoạn đường cũng không xa lắm. Nói dăm ba câu chuyện phiếm là đã về đến dưới lầu nhà Giang Ngư. Cô âm thầm thở phào một cái. Tháo dây an toàn ra. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nở một nụ cười nhàn nhạt:

“Hôm nay cảm ơn cậu nhiều nhé. Hôm nào có dịp chị sẽ mời cậu ăn cơm đền đáp. Chị lên nhà trước đây.”

Nói vài câu khách sáo cho có lệ. Rồi chuẩn bị nhanh ch.óng chuồn lẹ khỏi chỗ này. Nào ngờ cô còn chưa kịp bước xuống xe. Chu Lâm đã lên tiếng:

“Đừng có hôm nào nữa. Ngay ngày mai luôn đi.”

Giang Ngư không phải là loại người qua cầu rút ván. Dù sao thì lúc nãy Chu Lâm cũng đã ra mặt giúp cô giải vây một phen. Nhưng cô thực sự không dám tiếp tục giao phong với cậu ta thêm nữa đâu. Huống hồ, sau khi trải qua những chuyện của tối nay. Cô đoán chừng mình cũng chẳng còn tâm trí nào để cố ý dây dưa với người khác phái nữa. Cô đặt tay lên cửa xe. Giả vờ như một chút cũng không hề vội vàng muốn rời đi. Trên mặt còn cố ý nặn ra vài phần khó xử:

“Ngày mai thì không được rồi. Chị phải đi công tác ở ngoại tỉnh.”

Chu Lâm lại nhích người xán lại gần cô thêm một chút. Đôi mắt to tròn trong veo không gợn chút tạp niệm. Nhưng lại ẩn chứa một nụ cười ấm áp như gió xuân:

“Vậy ý của chị gái là... muốn ngay tối nay sao?”

Giang Ngư suýt chút nữa thì bị dọa cho ngã phịch xuống đất. Bao nhiêu năm qua. Cô chưa từng bị ai trêu ghẹo công khai lộ liễu đến mức này bao giờ. Không biết có phải do đặc thù công việc hay không. Mà những năm qua số lượng đàn ông theo đuổi cô quả thực ít ỏi đến đáng thương. Hơn nữa lúc đó cô lại dành trọn mọi tâm tư tình cảm cho Lục Lâm An. Nên cho dù có một hai người đàn ông định tiếp cận. Chỉ cần họ vừa có ý định bày tỏ. Cô liền lập tức từ chối một cách dứt khoát và tuyệt tình. Lâu dần. Chẳng còn ai dám bén mảng đến gần cô nữa. Thậm chí còn có người lén lút đồn thổi rằng cô là một cỗ máy làm việc vô cảm. Chẳng biết chút phong tình lãng mạn nào là gì! Bây giờ cô phải cố gắng hết sức để giữ cho bản thân mình được bình tĩnh. Tuyệt đối không được phép rơi vào thế hạ phong! Cô đành bất lực nghiêng đầu. Mang theo một chút phàn nàn và oán trách:

“Hôm nay cũng không được nốt. Cậu cũng thấy rồi đấy. Chị mới ra ngoài thư giãn xả stress được một lúc. Ông sếp đã đuổi theo đến tận bàn để đòi nợ rồi. Thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện gì khác nữa chứ. Chị phải nhanh ch.óng về nhà để cày cuốc chạy deadline đây.”

Chu Lâm chớp chớp mắt mấy cái. Hàng lông mi dài cong v.út cứ khẽ rung rinh. Khiến Giang Ngư nhìn mà không dứt ra nổi: Cái cậu bạn nhỏ này. Sao lại mang dáng vẻ giống hệt một con b.úp bê nam phương Tây thế này. Lại còn... thực sự vô cùng vô cùng đẹp trai nữa chứ. Chu Lâm:

“Chị gái à. Người lúc nãy không chỉ đơn thuần là sếp của chị thôi đâu nhỉ. Anh ta còn là người yêu cũ của chị, đúng không?”

May mà lúc này Giang Ngư không uống ngụm nước nào. Nếu không đảm bảo cô đã bị sặc c.h.ế.t tươi rồi. Biết trước cái tên nhóc vắt mũi chưa sạch này sẽ lôi mấy chuyện này ra nói. Lúc nãy cô đã dứt khoát gọi taxi đi về cho rảnh nợ. "Không phải!”

"Vậy là anh ta thích chị sao?”

"Không có!”

"Vậy là chị thích anh ta?”

"Tuyệt đối không có!”

"Vậy em thích chị, em theo đuổi chị nhé.”

"Hả?!”

Giang Ngư ngàn vạn lần không ngờ chủ đề câu chuyện lại có thể bẻ lái đến mức độ này. Bọn trẻ thời nay. Đứa nào cũng táo bạo và chủ động đến mức này sao. Quen nhau còn chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Đã ngang nhiên tuyên bố muốn theo đuổi rồi? Chu Lâm mở cửa bước xuống xe. Cậu ta đi vòng qua phía bên kia cửa xe của Giang Ngư. Đứng sừng sững ngay trước mặt cô. Dù sao cũng là người mẫu thời trang. Chiều cao một mét tám tám của cậu ta. Khiến Giang Ngư đứng bên cạnh bỗng chốc trở nên nhỏ bé e ấp như chim nép vào người. Sắc mặt cậu ta vô cùng nghiêm túc chân thành:

“Chị gái, em nói thật đấy. Em thực sự rất thích chị. Chị cho em một cơ hội nhé.”

Giang Ngư vội vàng xua tay liên tục:

“Cậu cũng rất ưu tú. Nhưng cậu không phải là gu người mà chị thích.”

Chu Lâm hơi cúi người sát lại gần cô:

“Chị nói chị muốn tìm một người đẹp trai. Tính tình dịu dàng chu đáo. Và quan trọng là nói chuyện hợp cạ. Em cảm thấy mình hoàn toàn đáp ứng đủ những tiêu chuẩn đó mà. Ngoại hình của em cũng đâu đến nỗi tệ đúng không. Còn về khoản dịu dàng chu đáo thì bây giờ em chưa dám nói trước. Nhưng chỉ cần chị cho em một cơ hội. Sau này tiếp xúc nhiều hơn. Chị tự nhiên sẽ dần dần cảm nhận được thôi. Hơn nữa chúng ta nói chuyện cũng rất hợp nhau mà. Chị thử nói xem, em không đạt chuẩn ở điểm nào?”

Đây là lần đầu tiên Giang Ngư được một người khác phái tỏ tình một cách nghiêm túc và chân thành đến nhường này. Giọng nói đó vang lên bên tai cô chầm chậm như thể đang bùng nổ. Vừa ngọt ngào lại vừa khơi gợi nhiều khát khao quyến rũ. Cô cảm thấy cả người mình như nhũn ra mất rồi! Đặc biệt là dưới màn đêm mờ ảo chập chờn lại có thêm chút men rượu làm xúc tác này nữa chứ. Giang Ngư bật cười hỏi:

“Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

Chu Lâm đứng thẳng người dậy. Vô cùng tự tin đáp lại:

“Hai mươi hai tuổi.”

Giang Ngư:

“Vậy cậu đoán xem chị đây bao nhiêu tuổi rồi?”

Chu Lâm:

“Hai mươi tám ạ?”

Giang Ngư mỉm cười:

“Chị lớn hơn cậu nhiều.”

Chu Lâm chẳng hề bận tâm:

“Gái hơn ba ôm cục vàng. Chúng ta đúng là một cặp trời sinh! Vô cùng xứng đôi vừa lứa. Hơn nữa, bây giờ là thời đại nào rồi cơ chứ. Còn ai thèm quan tâm đến vấn đề tuổi tác nữa đâu. Chỉ cần hai người hòa hợp thấu hiểu nhau là được rồi.”

Cái miệng nhỏ này đúng là dẻo quẹo mà. Giang Ngư đang vắt óc suy nghĩ xem nên từ chối Chu Lâm thế nào cho khéo. Nhưng cậu ta lại lầm tưởng rằng cô đang do dự lưỡng lự. Liền tiếp tục bồi thêm:

“Chị gái à, em thực sự rất thích chị. Em không bắt ép chị phải đồng ý làm bạn gái em ngay lập tức. Nhưng ít nhất chị cũng nên cho em một cơ hội. Để chúng ta cùng nhau tìm hiểu kỹ hơn. Sau đó chị đưa ra quyết định cũng chưa muộn mà.”

Giang Ngư thở dài một tiếng ngay trước mặt cậu ta:

“Cậu nói cậu hai mươi hai tuổi. Vậy thì cậu cũng chỉ tầm hăm hai hăm ba là cùng. Cậu tưởng chị hai mươi tám. Nhưng thực chất năm nay chị đã ba mươi ba tuổi rồi. Bạn nhỏ à, chúng ta cách biệt thế hệ xa lắm đấy. Thực sự là không hợp nhau đâu. Cậu cũng tự nhận mình là người rất được lòng các cô gái trẻ mà. Chị tin là với điều kiện của cậu. Chắc chắn sẽ nhanh ch.óng tìm được một cô gái khiến cậu rung động thôi. Hôm nay cảm ơn cậu nhiều nhé. Chị lên nhà trước đây.”

Nói xong cô liền xoay người bước đi thẳng. Chỉ vẫy tay lại một cái coi như lời chào tạm biệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.