Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 228: Qua Cầu Rút Ván

Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:06

Chu Lâm xách lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc trên hai tay. Cậu ta đành dùng chân hất mạnh một cái để đóng cửa phòng lại. Nhìn thấy sự hiện diện của Kiều Y. Cậu ta vô cùng tự nhiên và hào phóng lên tiếng chào hỏi:

“Chị Y Y. Chị cũng đến thăm chị ấy ạ?”

Kiều Y nhíu mày thắc mắc:

“Sao cậu lại có mặt ở đây?”

Chu Lâm vừa khệ nệ xách đồ bước tới vừa giải thích:

“Vừa hay em có một sự kiện được tổ chức ở gần đây. Mới vừa hoàn thành xong công việc là em chạy qua đây luôn.”

Nói xong cậu ta lại quay sang nhìn Giang Ngư dặn dò:

“Chị gái à. Chị ăn ít thôi nhé. Em có mang canh tẩm bổ đến cho chị đây này.”

Cậu ta lấy ra một hộp canh gà ác hầm t.h.u.ố.c bắc bốc khói nghi ngút được đóng gói cẩn thận từ một nhà hàng sang trọng. Động tác vô cùng tỉ mỉ và nâng niu. Dưới sự kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt của Kiều Y. Cậu ta cẩn thận dùng thìa vớt sạch từng chút váng mỡ béo ngậy nổi lềnh phềnh trên bề mặt đi. Sau đó mới lấy ra một chiếc bát nhỏ sạch sẽ. Múc một bát canh đầy đặn đẩy về phía Giang Ngư. Tiện tay cầm luôn bát cháo ăn dở dang của cô mang đi cất gọn sang một bên:

“Chị uống canh trước cho ấm bụng đi đã.”

Giang Ngư quá hiểu tính cố chấp ngang bướng của cậu ta. Nên cũng chẳng buồn lên tiếng từ chối hay phản bác làm gì. Vô cùng tự nhiên đón lấy chiếc thìa rồi bắt đầu chậm rãi thưởng thức. Chu Lâm tiếp tục ân cần dặn dò:

“Chị cứ uống hết nửa bát canh này trước đi đã. Chừa lại bụng lát nữa ăn thêm vài miếng thịt nữa. Toàn là phần thịt nạc mềm nhừ thôi. Em dặn người ta hầm kỹ lắm đấy.”

Vừa nói cậu ta vừa nhanh tay dọn dẹp sạch sẽ những đĩa thức ăn kèm mà Kiều Y mua đến. Giọng điệu còn mang theo chút áy náy tự trách bản thân:

“Chị gái à. Có phải tại em đến muộn quá nên để chị phải chịu đói không?”

Kiều Y đứng ngoài quan sát mà há hốc mồm kinh ngạc. Không thể tin vào mắt mình. Mối quan hệ giữa hai cái con người này. Từ lúc nào mà lại tiến triển thần tốc đến mức ch.óng mặt thế này! Chợt nhớ ra một điều gì đó vô cùng quan trọng. Kiều Y lộ rõ vẻ căng thẳng lo lắng hỏi Chu Lâm:

“Chu Lâm này. Cậu đi cùng ai đến đây vậy?”

Chu Lâm quay đầu lại nhìn Kiều Y. Đôi lông mày khẽ nhíu lại khó hiểu:

“Thì đi cùng cái người kia đấy ạ.”

Trái tim Kiều Y bỗng chốc đập thót lên một nhịp. Căng thẳng hỏi dồn:

“Cái người kia là người nào cơ?”

Chu Lâm trả lời một cách vô cùng thản nhiên như đó là một điều hiển nhiên:

“Là Gia Minh chứ còn ai nữa chị. Bọn em đi đâu mà chẳng dính lấy nhau như sam.”

Trong đầu Kiều Y vang lên một tiếng "Đoàng”

thật lớn. Tiêu tùng rồi. Lần này thì có mọc thêm mười cái miệng cũng không thể nào giải thích cho rõ ràng minh bạch được nữa rồi. Cái danh hiệu "bạn nhậu nhẹt chơi bời lêu lổng”

mà Cố Sách gán cho cô và Giang Ngư. Có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan ức này nữa. Kiều Y vội vã rút điện thoại ra. Cuống cuồng bước đi thẳng ra phía cửa phòng bệnh:

“Ngư Ngư à. Mình ra ngoài gọi một cuộc điện thoại gấp đã nhé!”

Chu Lâm đứng đó nhìn theo bóng dáng hớt hải của Kiều Y. Không nhịn được mà bật cười ha hả đầy khoái trá:

“Ha ha ha ha ha...”

Kiều Y khựng bước lại. Xoay ngoắt người trừng mắt nhìn Chu Lâm một cách đầy sát khí. Ánh mắt sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta:

“Được lắm cái tên nhóc Chu Lâm nhà cậu. Cậu dám to gan bày trò trêu chọc trêu cợt tôi à!”

Vừa nói cô vừa lao tới định đưa tay lên vặn tai Chu Lâm. Chu Lâm sợ hãi vội vàng đưa hai tay ôm lấy đầu để phòng thủ. Miệng liên tục rối rít xin tha:

“Em sai rồi em sai rồi ạ. Y tổng tha cho em đi! Ha ha ha...”

Giang Ngư lúc này mới vỡ lẽ nhận ra mọi chuyện. Cô vừa ngậm chiếc thìa trong miệng vừa nhìn Kiều Y. Nụ cười trên môi mang theo hàm ý sâu xa vô cùng thú vị:

“Sao thế. Cố tổng nhà cậu quản lý vợ gắt gao c.h.ặ.t chẽ đến mức này cơ à?”

Kiều Y lườm cô một cái xéo xắt:

“Cậu còn dám mở miệng ra trêu mình nữa à. Bây giờ trong mắt anh ấy. Chỉ cần nghe thấy tên mình đi cùng với cậu. Là y như rằng anh ấy sẽ đinh ninh rằng hai đứa mình lại rủ nhau đi chơi bời lêu lổng làm chuyện mờ ám gì đó rồi!”

Giang Ngư buông một tiếng thở dài đầy ngao ngán:

“Cái ông chồng ghen tuông độc đoán như thế. Thì tốt nhất là nên ly hôn quách đi cho rảnh nợ.”

Kiều Y gật gù đồng tình:

“Cũng đáng để cân nhắc xem xét đấy. Bây giờ mình đi đâu làm gì cũng phải báo cáo giải trình xin phép. Phiền phức phiền toái c.h.ế.t đi được.”

Chu Lâm ra vẻ bộ dạng nghiêm túc. Giơ chiếc điện thoại lên cao dọa dẫm:

“Y tổng à. Tất cả những lời chị vừa nói em đều đã ghi âm lại làm bằng chứng rồi đấy nhé. Chị lo mà chuẩn bị sẵn một khoản tiền bịt miệng kha khá đi là vừa.”

Kiều Y cười nhếch mép:

“Nếu như cậu không muốn được ký hợp đồng đầu quân cho công ty của Lãnh Tâm Dao nữa. Thì cậu cứ việc mạnh dạn mà đưa ra cái giá trên trời đi.”

Chu Lâm lập tức xìu mặt xuống. Vội vàng cất chiếc điện thoại vào túi:

“Bọn tư bản bóc lột đáng ghét!”

Hai cái con người này kẻ tung người hứng giống hệt như một cặp diễn viên hài ăn ý. Cô một câu tôi một câu châm chọc trêu đùa lẫn nhau. Khiến Giang Ngư không nhịn được mà liên tục bật cười thành tiếng sảng khoái. Đợi đến khi Giang Ngư ăn uống no say xong xuôi. Chu Lâm tự động đứng dậy thu dọn sạch sẽ bát đĩa rác thải. Sau đó lại cẩn thận lấy ra một đĩa trái cây gọt sẵn vô cùng đẹp mắt mang đến trước mặt cô:

“Lúc nãy buổi chiều chị đã ăn quá nhiều đồ ăn rồi. Bây giờ chị chỉ được phép ăn một chút trái cây cho đỡ nhạt miệng thôi đấy.”

Khóe môi cậu ta lại cong lên một nụ cười ranh mãnh:

“Chị gái à. Có phải là do sáng nay em lỡ mồm chê chị gầy ốm đi. Nên chị mới cố tình nhồi nhét ăn nhiều đến thế không vậy.”

Giang Ngư lấy nĩa xiên một miếng trái cây đưa lên miệng Kiều Y. Rồi quay sang phản bác Chu Lâm:

“Cậu đừng có mà ảo tưởng sức mạnh. Là do đồ ăn hai người mang đến đều hợp khẩu vị quá thôi.”

Có người ở bên cạnh bầu bạn trò chuyện tâm sự. Tâm trạng đương nhiên sẽ trở nên thoải mái vui vẻ hơn. Từ đó ăn uống cũng tự nhiên cảm thấy ngon miệng và ăn được nhiều hơn bình thường. Kiều Y rút điện thoại ra nhìn màn hình:

“Tinh Tinh bảo là thằng bé muốn nhìn thấy dì Giang Ngư của nó... Chu Lâm. Cậu trật tự ngậm miệng lại cho tôi. Nếu cậu mà dám ho he phát ra tiếng động nào... Thôi bỏ đi... Cậu ra ngoài hành lang đứng chờ một lát đi.”

Chu Lâm bất mãn trề môi hờn dỗi. Xách theo túi rác lủi thủi bước ra ngoài:

“Là do em không xứng đáng được ở lại.”

Cố Sách lúc này đang đưa hai đứa trẻ ra công viên ven hồ chơi đùa. Nhìn thấy màn hình điện thoại nhấp nháy cuộc gọi video từ Kiều Y. Khóe môi anh bất giác cong lên một nụ cười tươi tắn. Lập tức ấn nút nhận cuộc gọi ngay tắp lự. Anh cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Giọng nói cũng trở nên mềm mỏng ngọt ngào đến tan chảy:

“Vợ ơi!”

Nào ngờ khuôn mặt của Giang Ngư lại bất thình lình phóng to xuất hiện chình ình trên màn hình. Cô lạnh lùng quát:

“Cấm không được gọi lung tung!”

Khuôn mặt Cố Sách lập tức biến sắc xị xuống như đưa đám:

“Y Y của tôi đâu rồi?”

Kiều Y ghé sát đầu vào khung hình. Vẫy vẫy tay chào anh qua màn hình điện thoại. Giang Ngư cầm một xấp giấy tờ bệnh án xét nghiệm trên tay. Giơ từng tờ một ra sát trước ống kính camera cho Cố Sách nhìn rõ:

“Cố tổng. Ngài làm ơn mở to hai con mắt ra mà nhìn cho rõ đây này. Đây là toàn bộ giấy tờ chẩn đoán mà bác sĩ vừa mới kê cho tôi đấy. Nhìn thấy rõ chỗ này chưa—— tên bệnh nhân Giang Ngư. Còn chỗ này nữa, có nhìn rõ không—— Bệnh viện nhân dân thành phố Ngô Châu!”

Kiều Y đứng bên cạnh nhìn cái điệu bộ nghiêm túc đến mức hài hước của Giang Ngư. Không nhịn được bật cười thành tiếng trêu chọc:

“Cậu bị điên à.”

Giang Ngư:

“Tất nhiên là mình bị bệnh thật rồi. Chứ không dưng tự nhiên vác xác vào bệnh viện nằm làm cái gì.”

Cố Sách bị những lời này chặn họng cứng ngắc không phản bác được câu nào. Đành phải gượng gạo thốt ra vài lời khách sáo cho có lệ:

“Tình trạng sức khỏe của cô hiện tại thế nào rồi?”

Giang Ngư tựa đầu vào vai Kiều Y một cách nũng nịu:

“Vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật sinh t.ử. Suýt chút nữa thì đi chầu ông bà ông vải thật rồi. Là sự thật một trăm phần trăm đấy. Tôi mượn cô vợ bé nhỏ của ngài dùng tạm vài ngày để bầu bạn chăm sóc. Chắc là ngài không có ý kiến hay phàn nàn gì đâu nhỉ.”

Cố Sách khẽ nhếch nhướng một bên lông mày lên khiêu khích:

“Tôi thì có ý kiến gì được chứ. Trong trái tim cô ấy, vị trí của tôi làm sao mà so sánh được với cô cơ chứ. Bây giờ người thì cũng đã nằm trong tay cô rồi. Cô bớt giở cái trò giả mù sa mưa làm bộ làm tịch mèo khóc chuột đó trước mặt tôi đi.”

Giang Ngư nở một nụ cười đắc ý đắc thắng. Cô cố tình kề môi thơm cái "chụt”

thật kêu lên má Kiều Y ngay trước mặt Cố Sách. Khiến Cố Sách tức giận đến mức chỉ hận không thể thò tay xuyên qua màn hình điện thoại. Túi cổ cô lôi ra rồi ném tòm xuống cái hồ nước sâu hoắm ở phía sau lưng mình. Giang Ngư:

“Hai cục cưng bé bỏng đáng yêu của tôi đâu rồi. Mau gọi chúng ra đây cho tôi nhìn mặt một chút nào.”

Tinh Tinh ôm theo em gái Vân Vân ngoan ngoãn chạy đến gần điện thoại. Cậu bé quỳ gối ngay bên cạnh chân Cố Sách. Giơ bàn tay nhỏ xíu lên vẫy chào Giang Ngư:

“Dì ơi. Dì bị ốm ạ. Có nghiêm trọng lắm không dì?”

Giang Ngư gật gật đầu:

“Đau lắm con ạ.”

Tinh Tinh lộ rõ vẻ đau lòng xót xa vô cùng trên khuôn mặt non nớt:

“Dì ơi. Dì mau khỏi bệnh rồi về nhà với chúng con đi dì. Lâu lắm rồi con không được gặp dì đấy. Dì về dọn đến nhà con ở đi. Con sẽ chăm sóc cho dì!”

Giang Ngư vô cùng nghiêm túc trả lời cậu bé:

“Dì chắc chắn sẽ về mà. Nhưng có lẽ phải ra Giêng qua kỳ nghỉ Tết Nguyên đán cơ. Dì phải giải quyết cho xong đống công việc tồn đọng ở bên này đã con ạ.”

Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu:

“Vậy cũng được ạ. Dì ơi. Trường con dạo này mới nhận thêm một thầy giáo mới chuyển đến. Thầy ấy đẹp trai cực kỳ luôn dì ạ. Hay là để con làm mai giới thiệu thầy ấy cho dì làm bạn trai nhé. Dì thấy có được không?”

Giang Ngư giật mình ngồi thẳng người dậy tách khỏi người Kiều Y:

“Cái gì cơ?! Con định làm mai giới thiệu bạn trai cho dì á?”

Tinh Tinh vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ nhưng lại vô cùng nghiêm túc gật đầu:

“Con đã tìm hiểu dò hỏi thông tin kỹ càng rồi ạ. Thầy Khúc hiện tại vẫn còn đang độc thân chưa có người yêu đâu. Năm nay thầy ấy hai mươi tám tuổi. Đối xử với học sinh vô cùng dịu dàng ân cần. Chắc chắn thầy ấy cũng sẽ đối xử với dì vô cùng tốt đấy ạ.”

Giang Ngư giơ ngón cái lên biểu tượng "Like”

với Kiều Y. Thốt lên một câu tán thưởng:

“Cậu sinh được cậu con trai mát mặt thật đấy!”

Kiều Y dang hai tay ra tỏ vẻ vô tội:

“Chuyện này mình thề là mình không hề nhúng tay dạy dỗ chỉ bảo gì đâu nhé. Cậu đừng có thấy thằng bé còn nhỏ tuổi mà coi thường. Nó biết nhiều chuyện người lớn phết đấy.”

Kết thúc cuộc gọi video đầy ắp tiếng cười. Lại đến giờ Giang Ngư phải xuống giường đi dạo bộ vận động nhẹ nhàng. Kiều Y cẩn thận khoác tay dìu cô từ từ lê từng bước một. Chu Lâm đứng ở phía ngoài hành lang nhìn thấy cảnh tượng đó. Vội vàng bước tới gần. Đưa tay ra định đỡ lấy Giang Ngư từ phía còn lại:

“Chị gái, để em đỡ chị một tay nhé.”

Ngay lập tức bị Giang Ngư phũ phàng gạt phắt tay ra:

“Thời gian cũng không còn sớm sủa gì nữa. Cậu mau về đi. Vài ngày tới cậu cũng không cần phải mất công đến đây thăm tôi nữa đâu. Ở đây có Y Y chăm sóc bầu bạn với tôi là đủ rồi.”

Cô vẫn còn nhớ như in những lời phũ phàng thẳng thừng mà mình đã nói với Chu Lâm vào trưa ngày hôm qua. Bây giờ đang đứng trước mặt cả Kiều Y. Cô cũng không tiện mở miệng nói ra những lời quá mức phũ phàng gây tổn thương. Chu Lâm tỏ vẻ không đồng tình phản đối kịch liệt:

“Chị đây là đang định qua cầu rút ván đấy à!”

Giang Ngư tự nhận thức được hành động này của mình quả thực có phần giống "qua cầu rút ván”

như lời cậu ta nói. Nhưng nếu bản thân cô đã không hề có bất kỳ ý định hay mong muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ tình cảm với cậu ta. Thì cô tuyệt đối không muốn gieo rắc cho cậu ta những ảo tưởng hay hy vọng hão huyền. "Cậu vẫn còn công việc phải bận rộn giải quyết. Đừng vì chuyện của tôi mà làm lỡ dở tiến độ công việc. Tôi có nghe Y Y kể lại rằng cậu cũng sắp sửa chính thức đầu quân làm nghệ sĩ trực thuộc công ty của cậu ấy rồi đúng không. Trong cái khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại này. Cậu cũng nên cố gắng biểu hiện thật tốt để để lại những ấn tượng đẹp đẽ trong mắt ban lãnh đạo công ty cũ chứ đúng không nào?”

Mặc dù trong đầu Chu Lâm hiện tại đang ấp ủ hàng ngàn vạn lý do biện bạch để phản bác lại cô. Nhưng cậu ta cũng tinh ý hiểu được rằng. Giang Ngư cố tình nói những lời này trước mặt Kiều Y. Là vì cô không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó xử và rõ ràng. Hơn nữa. Cái sự việc này rõ ràng là do bản thân cậu ta tự nguyện mặt dày xán lại gần đeo bám cô. Làm sao có thể trách mắng Giang Ngư là đồ "qua cầu rút ván”

vô tình vô nghĩa được cơ chứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 228: Chương 228: Qua Cầu Rút Ván | MonkeyD