Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 232: Đồ Cặn Bã

Cập nhật lúc: 01/04/2026 12:04

Trong những bức ảnh ngập tràn kỷ niệm đó. Có bức ảnh ghi lại khoảnh khắc hai người thỉnh thoảng mới có dịp cùng nhau đi dạo siêu thị mua sắm đồ đạc. Anh ta khoác trên mình một chiếc áo phông cộc tay năng động thoải mái. Hoàn toàn trái ngược với cái phong cách đồ âu vest lịch lãm sang trọng đóng bộ chỉn chu mỗi khi xuất hiện ở công ty. Anh ta đang đẩy chiếc xe đẩy mua hàng, chầm chậm bước qua một dãy kệ trưng bày hàng hóa đồ gia dụng. Trọng tâm và điểm nhấn chính của bức ảnh lại tập trung vào những đồ vật linh tinh lang tang khác bày trên kệ. Mãi cho đến tận bây giờ anh ta mới vỡ lẽ hiểu ra. Cái mà cô ấy thực sự muốn chia sẻ với mọi người. Chính là cái bóng lưng nhạt nhòa mờ ảo không hề để lộ khuôn mặt của anh ta lấp ló ở phía xa xa trong khung hình. Lại có bức ảnh cô ấy khoe thành quả tự tay mày mò cắt may khâu vá làm ra một chú thỏ nhồi bông vô cùng đáng yêu ngộ nghĩnh. Trên bụng chú thỏ còn được thêu tỉ mỉ hai chữ "Bình An”

nắn nót. Bây giờ anh ta mới chậm chạp nhận ra ý nghĩa sâu xa ẩn giấu đằng sau món đồ chơi nhỏ bé đó. Bởi vì năm sinh của anh ta là cầm tinh con thỏ. Còn có một bức ảnh chụp cận cảnh một thỏi son môi hàng hiệu đắt tiền. Anh ta nhớ rất rõ đó là món quà do chính tay mình mua tặng cho cô ấy. Bởi vì trước đó Văn Hủy đã từng cung cấp thông tin mật cho anh ta biết rằng. Giang Ngư sở hữu nguyên một bộ sưu tập son môi với rất nhiều thỏi đều chung một mã màu này. Chắc chắn là cô ấy phải cực kỳ cực kỳ yêu thích cái màu son này lắm. Rồi lại có một bức ảnh chụp lại danh sách khách mời tham dự một sự kiện tri ân khách hàng quan trọng nào đó của công ty. Tên của anh ta được xếp chễm chệ nằm ngay phía trên tên của cô ấy. Còn có một bài đăng chỉ vỏn vẹn chứa một đường link chia sẻ bí quyết công thức nấu món canh giải rượu hiệu quả mà không hề kèm theo bất kỳ một bức ảnh minh họa nào. Lục Lâm An cứ mải mê cầm chiếc điện thoại lướt xem không ngừng nghỉ một lúc rất lâu. Đến khi cơn buồn ngủ kéo đến ập xuống, anh ta chìm vào giấc mộng lúc nào không hay. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay rơi bịch xuống nền nhà mà anh ta cũng hoàn toàn chẳng hề hay biết gì. Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy. Mọi thứ xung quanh lại quay trở lại với guồng quay quỹ đạo quen thuộc vốn có của nó. Anh ta đến công ty chủ trì điều hành các cuộc họp quan trọng. Sau đó lại vội vã tất tả chạy vào bệnh viện để thăm nom chăm sóc cho Thịnh Thiên Di và cô con gái nhỏ bé bỏng. Giang Ngư đã chính thức nghỉ việc rời khỏi công ty rồi. Nếu như anh ta không chủ động cất công đi tìm kiếm hỏi han dò la tung tích của cô ấy. Thì cô ấy sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt. Và không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời của anh ta thêm một lần nào nữa. Anh ta ra lệnh cho Văn Hủy âm thầm chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng của Giang Ngư số tiền một triệu nhân dân tệ. Lấy cớ biện bạch rằng đó chính là khoản tiền thưởng cuối năm mà anh ta đã từng mạnh miệng hứa hẹn trước mặt mẹ cô ấy tại nhà riêng vào dịp trước đây. Văn Hủy báo cáo lại rằng. Giang Ngư chỉ buông vỏn vẹn hai chữ "Cảm ơn”

lạnh lùng khách sáo. Hoàn toàn không hề có ý định thoái thác từ chối nhận số tiền đó. Và cũng tuyệt nhiên không mở miệng nói thêm bất kỳ một lời nào khác nữa. Thịnh Thiên Di nằm tĩnh dưỡng trong bệnh viện tròn bốn mươi hai ngày ròng rã. Sau khi sức khỏe đã hồi phục hoàn toàn, cô ấy mới chính thức xuất viện và dọn về sinh sống trong căn biệt thự chung của hai vợ chồng cùng với Lục Lâm An. Vào đúng cái ngày cô ấy được xuất viện trở về nhà. Lãnh Tâm Dao đã tự mình dẫn theo hai nhân viên ưu tú của công ty đến tận nơi để chúc mừng thăm hỏi. Một trong hai người đó chính là Chu Lâm - nam nghệ sĩ trẻ tuổi tiềm năng vừa mới chính thức ký hợp đồng đầu quân làm gà cưng của "Phồn Tinh". Vì Chu Lâm mới chân ướt chân ráo gia nhập vào đại gia đình "Phồn Tinh”

chưa được bao lâu. Cộng thêm việc Thịnh Thiên Di dạo gần đây luôn phải vắng mặt tại công ty để dưỡng t.h.a.i sinh đẻ. Nên hai người bọn họ vẫn chưa có cơ hội được chạm mặt làm quen với nhau lần nào. Lãnh Tâm Dao đã từng úp mở dặn dò Chu Lâm từ trước rồi. Rằng Thịnh Thiên Di là một nhân vật có xuất thân gia thế bối cảnh vô cùng khủng khiếp đáng gờm. Yêu cầu cậu ta phải khéo léo cư xử và xây dựng duy trì một mối quan hệ xã giao tốt đẹp thân thiết với cô ấy. Ngày hôm nay cô đích thân đưa cậu ta đến đây. Một phần cũng là muốn tạo cơ hội để cậu ta ra mắt lộ diện trước mặt những người có m.á.u mặt của gia tộc họ Thịnh để gây ấn tượng tạo thiện cảm. Hơn nữa trong một sự kiện quan trọng thu hút sự chú ý của công chúng như thế này. Chắc chắn không thể thiếu vắng đi sự săn đón nhiệt tình của cánh truyền thông báo chí. Cậu ta hoàn toàn có thể nhân cơ hội ngàn vàng này để phô bày khuôn mặt của mình trước ống kính máy quay. Điều này sẽ mang lại vô vàn những lợi ích thiết thực to lớn cho con đường chuyển mình phát triển sự nghiệp của cậu ta trong tương lai. Chu Lâm ôm trên tay một bó hoa tươi thắm rực rỡ lẳng lặng bước đi theo sau lưng Lãnh Tâm Dao. Đợi đến khi bọn họ hoàn tất màn chào hỏi hàn huyên khách sáo xong xuôi. Cậu ta mới tiến lên phía trước một bước. Trịnh trọng hai tay dâng bó hoa tươi trao tận tay cho Thịnh Thiên Di. Nở một nụ cười rạng rỡ tươi tắn như ánh ban mai. Lễ phép tự giới thiệu về bản thân:

“Em chào chị Thiên Di. Em là Chu Lâm, thành viên mới vừa mới gia nhập vào công ty ạ. Em cũng đang hoạt động dưới sự quản lý và dẫn dắt của chị Tâm Dao. Sau này có gì mong chị giúp đỡ chỉ bảo thêm cho em với ạ.”

Thịnh Thiên Di vui vẻ nhận lấy bó hoa từ tay cậu ta. Mở miệng nói một câu "Cảm ơn”

chân thành xuất phát từ tận đáy lòng. Sau đó quay sang chuyển bó hoa cho người hầu gái đang đứng đợi chờ sẵn ở phía sau lưng cầm giúp:

“Cậu đẹp trai quá đi mất. Chỉ bảo giúp đỡ thì chị không dám nhận đâu. Chúng ta cùng nhau hợp tác trao đổi học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau nhé.”

Chu Lâm vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện ậm ừ "Vâng”

một tiếng gọn lỏn. Tuyệt nhiên không hó hé mở miệng nói thêm một lời nào dư thừa nữa. Cậu ta thừa thông minh và tinh tế để hiểu được rằng. Ở những chốn đông người đông quan khách tham dự như thế này. Bản thân mình chỉ cần làm tốt cái bổn phận ra mắt chào hỏi lịch sự là đã quá đủ rồi. Tuyệt đối không được phép bẻm mép bép xép nói nhiều làm lố. Lãnh Tâm Dao tíu tít kéo tay Thịnh Thiên Di ngồi xuống ghế trò chuyện tâm sự rôm rả. Những người khác thì tản ra đứng ở xung quanh cung kính chờ đợi. Một khung cảnh hòa hợp vui vẻ vô cùng ấm áp thân tình. Cho đến khi Lục Lâm An bất thình lình xuất hiện. Chu Lâm lúc này đang đứng quay lưng lại với hướng cửa ra vào. Hơn nữa lại thu mình đứng nép vào một góc khuất ít người chú ý tới. Nên anh ta hoàn toàn không hề để ý hay phát hiện ra sự tồn tại của cậu ta. Anh ta bước vào phòng, sau khi gật đầu chào hỏi Lãnh Tâm Dao qua loa một câu. Liền tiến đến bên cạnh nói với Thịnh Thiên Di bằng giọng điệu vô cùng ân cần:

“Bác sĩ vừa thông báo là đợi lát nữa kiểm tra tổng quát lại toàn bộ cơ thể cho cục cưng xong xuôi. Là gia đình mình có thể thu xếp đồ đạc xuất viện đi về nhà được rồi. Em cứ ngồi nghỉ ngơi thư giãn ở đây một lát đi. Đứng nhiều quá lại đau lưng nhức mỏi chân tay đấy.”

Giọng nói của anh ta trầm ấm cất lên vô cùng dịu dàng êm ái. Vừa dứt lời anh ta vừa chủ động nắm lấy tay Thịnh Thiên Di. Dìu cô ấy ngồi xuống chiếc ghế sô pha đệm êm ái. Thịnh Thiên Di cũng ngước mắt lên nhìn anh ta bằng một nụ cười hạnh phúc đong đầy viên mãn. Quả thực là một bức tranh gia đình êm ấm ngọt ngào đáng ghen tị. Lãnh Tâm Dao còn đang mải mê ôm ấp tính toán mưu đồ lợi ích trong đầu. Nghĩ ngợi xem sau này có thể tìm cách thuyết phục Thịnh Thiên Di lôi kéo Lục Lâm An cùng nhau tham gia góp mặt trong một chương trình tạp kỹ thực tế nào đó hay không. Tuyệt vời nhất là bế theo cả cô công chúa nhỏ lên sóng truyền hình thì càng tốt. Cái concept gia đình tài phiệt hạnh phúc hoàn mỹ đó đảm bảo sẽ thu hút được một lượng view rating khủng khiếp chưa từng có cho mà xem. Ngay lúc đó, từ bên cạnh bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng sắc bén của Chu Lâm:

“Lục Lâm An?!”

Lục Lâm An nghe thấy có người gọi tên mình thì lập tức quay đầu lại nhìn. Lúc này anh ta mới giật mình chú ý đến sự hiện diện của Chu Lâm nãy giờ vẫn luôn đứng im lìm bất động trong một góc khuất. Hai hàng lông mày của anh ta bỗng chốc nhíu c.h.ặ.t lại với nhau thành một đường nhăn nhó. Biểu cảm trên khuôn mặt cũng chẳng khá khẩm hay tươi tỉnh hơn Chu Lâm là mấy:

“Mày vác mặt đến đây làm cái gì?!”

Thịnh Thiên Di vội vàng lên tiếng giới thiệu để hóa giải bầu không khí căng thẳng ngột ngạt:

“Lâm An à. Đây là đồng nghiệp cùng công ty quản lý với em. Hôm nay cậu ấy cất công đi cùng chị Tâm Dao đến tận đây để thăm em đấy.”

Lục Lâm An đưa mắt liếc nhìn Thịnh Thiên Di một cái đầy ẩn ý. Cố gắng kìm nén cơn tức giận trong lòng xuống mà không hề lên tiếng đáp trả. Lãnh Tâm Dao ngạc nhiên hỏi:

“Chu Lâm, hóa ra cậu có quen biết Lục tổng từ trước à?”

Trong thâm tâm Chu Lâm đã sớm đem cái tên Lục Lâm An ra nguyền rủa c.h.ử.i bới giẫm đạp không biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng bây giờ đang đứng trước mặt bàn dân thiên hạ đông người qua lại. Cũng không tiện vạch trần bộ mặt thật của anh ta ra làm gì cho bẽ mặt. Hơn nữa, nếu như để cho Thịnh Thiên Di - người phụ nữ vừa mới trải qua cửa ải sinh t.ử để sinh con cho anh ta. Biết được cái sự thật phũ phàng rằng vị hôn phu của mình đang lén lút ở bên ngoài theo đuổi giằng co không dứt với một người phụ nữ khác. Thì chắc chắn đó sẽ là một cú sốc tinh thần vô cùng tàn nhẫn và đả kích nặng nề đối với cô ấy. Cậu ta thực sự không thể nào nhẫn tâm làm ra một việc độc ác tàn nhẫn và vô nhân đạo đến như vậy được. Chu Lâm lại lập tức khôi phục lại cái bộ dạng hiền lành ngoan ngoãn vô hại như một chú cừu non thường ngày. Nở một nụ cười tươi rói quay sang nói với Lãnh Tâm Dao:

“Dạ trước đây em cũng từng có duyên gặp gỡ Lục tổng một hai lần rồi ạ. Nhưng em hoàn toàn không hề hay biết chuyện Lục tổng lại chính là vị hôn phu tài giỏi của chị Thiên Di đấy ạ.”

Nói xong câu này, cậu ta cố tình hướng ánh mắt về phía Lục Lâm An nãy giờ vẫn đang nhíu c.h.ặ.t lông mày nhìn chằm chằm vào mình. Khẽ mấp máy khẩu hình miệng một cách đầy thách thức khiêu khích: Đồ cặn bã. Những người xung quanh đương nhiên là không ai tinh ý nhận ra được cái ám hiệu nhỏ nhặt đó. Nhưng Lục Lâm An thì lại đọc thấu hiểu rõ ràng mồn một từng chữ từng câu một. Lãnh Tâm Dao giải thích cặn kẽ hơn:

“Cái hồi anh chị ấy tổ chức lễ đính hôn rình rang thì cậu vẫn chưa chính thức gia nhập công ty. Nên cậu không biết chuyện đó cũng là điều dễ hiểu thôi. Sau này hai người mọi người còn nhiều cơ hội để hợp tác làm việc và tiếp xúc với nhau dài dài mà.”

Nói xong cô quay sang phía Thịnh Thiên Di và Lục Lâm An:

“Lục tổng đã đến rồi. Vậy thì chúng tôi cũng xin phép không làm phiền thời gian nghỉ ngơi riêng tư của gia đình nữa. Hôm nay chủ yếu là ghé qua để thăm hỏi tình hình sức khỏe của Thiên Di một chút thôi. Bao giờ Thiên Di cảm thấy sức khỏe đã hoàn toàn hồi phục và muốn quay trở lại làm việc. Thì cứ báo cho chị một tiếng nhé. Chị sẽ chịu trách nhiệm lên lịch trình sắp xếp công việc cho em.”

Thịnh Thiên Di mỉm cười đáp:

“Vâng ạ, em cảm ơn chị Tâm Dao đã bận tâm lo lắng cho em nhiều nhé.”

Lục Lâm An cũng vẫn cố gắng duy trì cái phong thái lịch lãm điềm đạm thường ngày:

“Để tôi tiễn mọi người xuống lầu nhé.”

Lãnh Tâm Dao vội vàng xua tay từ chối ý tốt:

“Dạ thôi không cần phiền phức thế đâu Lục tổng ạ. Anh cứ ở lại đây tiếp tục chăm sóc bầu bạn với Thiên Di đi. Bọn tôi tự bắt thang máy xuống được rồi.”

Chu Lâm nói lời chào tạm biệt với Thịnh Thiên Di một cách lịch sự. Sau đó ném cho Lục Lâm An một cái nhìn sắc lẹm xéo xắt đầy khinh bỉ. Rồi lẽo đẽo bước đi theo sau lưng Lãnh Tâm Dao ra khỏi phòng bệnh. Lục Lâm An cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình bỗng chốc trở nên khó chịu bứt rứt vô cùng. Giống như thể có hàng ngàn vạn chiếc móng vuốt của một bầy mèo hoang đang cào xé cấu xé điên cuồng bên trong. Thế nhưng anh ta cũng chẳng thể làm gì khác được ngoài việc bất lực đứng nhìn bóng dáng Chu Lâm khuất dần sau cánh cửa. Lãnh Tâm Dao còn có một lịch trình công việc bận rộn khác cần phải giải quyết. Nên Chu Lâm đành phải tự mình bắt xe quay trở về trụ sở chính của công ty. Nhưng sau khi bước ra khỏi thang máy, cậu ta lại không vội vã rời đi ngay lập tức. Mà ung dung thong thả đi đến một góc sảnh chờ rộng lớn. Chọn một chiếc ghế sô pha êm ái ngả lưng ngồi xuống nghỉ ngơi. Đầu óc cậu ta lúc này đang rơi vào một mớ bòng bong rối rắm vô cùng hỗn loạn khó hiểu. Mối quan hệ giữa Giang Ngư và Lục Lâm An rõ ràng là cấp trên và cấp dưới trong cùng một công ty. Thế nhưng Lục Lâm An - một gã đàn ông đã có vợ con đề huề hạnh phúc. Vậy mà vẫn còn mặt dày mày dạn đi theo đuổi quấy rầy Giang Ngư không buông. Còn thái độ của Giang Ngư đối với anh ta thì cũng vô cùng rõ ràng dứt khoát. Tuyệt đối không chỉ đơn giản là một câu "Không có tình cảm”

phũ phàng là có thể giải thích hết được. Chắc chắn mười mươi là giữa hai cái con người này đã từng xảy ra một mối quan hệ tình ái mờ ám phức tạp nào đó trong quá khứ. Chưa dừng lại ở đó. Người bạn thân thiết nối khố của Giang Ngư là Kiều Y. Lại chính là bà chủ lớn đứng đầu điều hành công ty quản lý của Thịnh Thiên Di. Cô ấy chẳng có cái lý do gì để mà không biết rõ mồn một về mối quan hệ tình cảm hôn nhân giữa Thịnh Thiên Di và Lục Lâm An cả. Và cũng chẳng có cái đạo lý nào để mà cô ấy hoàn toàn bị qua mặt không hề hay biết chút gì về mối quan hệ mờ ám giữa Giang Ngư và Lục Lâm An. Rốt cuộc thì cái mớ bòng bong dây mơ rễ má của mấy cái con người này. Là họ đang đóng kịch qua mặt nhau hay là đang diễn trò gì đây? Cậu ta ngồi thẫn thờ suy nghĩ vẩn vơ chưa được bao lâu. Thì quả nhiên đã nhìn thấy bóng dáng Lục Lâm An đang bước những bước chân vội vã từ trên lầu đi xuống. "Lục tổng. Ngài đang lật đật đi tìm kiếm tôi đấy phỏng?”

Chu Lâm từ từ đứng thẳng người dậy. Liếc mắt nhìn xuống Lục Lâm An bằng nửa con mắt. Giọng điệu chứa đựng đầy sự mỉa mai châm biếm sâu cay. Lục Lâm An mang khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng hối hả. Giọng anh ta trầm đục nặng nề:

“Ra chỗ khác nói chuyện riêng một lát.”

Mặc dù đây là một bệnh viện tư nhân cao cấp dành riêng cho giới thượng lưu. Nhưng việc có những người rảnh rỗi hiếu kỳ qua lại ở khu vực sảnh chính là điều không thể tránh khỏi. Chu Lâm tự ý thức được thân phận và hình ảnh nghệ sĩ công chúng của mình. Nên đành ngoan ngoãn nối gót đi theo sau Lục Lâm An rẽ vào khu vực lối thoát hiểm cầu thang bộ vô cùng vắng vẻ yên tĩnh. Nền nhà đóng một lớp bụi mỏng vì bình thường chẳng có ma nào thèm mò mẫm lui tới cái chốn này cả. Lục Lâm An không thèm vòng vo tam quốc. Chủ động giành quyền mở lời hỏi trước Chu Lâm:

“Cô ấy dạo này sống thế nào rồi?”

Chu Lâm buông một tiếng cười khẩy mỉa mai sắc lạnh:

“Liên quan cái quái gì đến anh?”

Mọi chuyện đã đi đến cái nước này rồi. Bây giờ giả vờ quan tâm hỏi han ân cần thì còn giải quyết được cái vấn đề gì nữa chứ. Cái loại đàn ông này đúng là đạo đức giả tạo đến mức kinh tởm buồn nôn. Lục Lâm An cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ bực tức đang sôi sục trong l.ồ.ng n.g.ự.c:

“Tôi chỉ là xuất phát từ sự quan tâm lo lắng cho tình trạng sức khỏe hiện tại của cô ấy thôi.”

Anh ta thực sự chỉ muốn cạy miệng thằng ranh con này để biết được xem. Liệu cô ấy có chịu quay trở lại thành phố S này sinh sống làm việc hay không mà thôi. Chu Lâm:

“Anh quản lý cũng rộng rãi quá rồi đấy. Mụ vợ của anh ở nhà vừa mới sinh đẻ xong. Một thân một mình đang nằm ốm yếu chờ đợi anh về hầu hạ chăm sóc phục vụ đấy. Thế mà anh vẫn còn rảnh rỗi tâm trí dư thừa để đi lo chuyện bao đồng quan tâm đến một người phụ nữ khác. Lục tổng à, anh có ba đầu sáu tay hay sao mà phân thân ra lo liệu xuể được mọi chuyện thế này?”

Lục Lâm An phớt lờ hoàn toàn những lời lẽ cay độc mỉa mai của cậu ta. Giọng điệu lạnh lùng sắc bén như d.a.o cạo:

“Mày căn bản là đũa mốc mà chòi mâm son. Hoàn toàn không xứng đáng với cô ấy! Tao lịch sự yêu cầu mày. Tránh xa cô ấy ra một chút!”

Cái việc Chu Lâm đường hoàng đàng hoàng xuất hiện với tư cách là khách mời đến thăm hỏi trong bệnh viện ngày hôm nay. Cộng thêm cái thái độ khép nép nịnh bợ cung kính mà cậu ta dành cho Thịnh Thiên Di. Khiến anh ta càng có thêm căn cứ để khẳng định một cách chắc nịch rằng. Thằng ranh con này chẳng qua cũng chỉ là một gã trai bao bám váy phụ nữ. Bất tài vô dụng. Cố tình bày trò giả vờ tiếp cận Giang Ngư chỉ nhằm mục đích lợi dụng cô ấy làm bàn đạp để trục lợi thăng tiến mà thôi. Những thứ anh ta đã dành tặng cho Giang Ngư thực sự là một khối tài sản khổng lồ không hề nhỏ bé chút nào. Hai căn hộ chung cư cao cấp tọa lạc ở những vị trí đắc địa đắt đỏ với tổng giá trị thị trường ước tính lên đến gần trăm triệu tệ. Cộng thêm một chiếc siêu xe hạng sang trị giá hơn một triệu tệ nữa. Đó là chưa kể đến những hợp đồng bảo hiểm nhân thọ và các danh mục đầu tư sinh lời béo bở mà anh ta đã âm thầm đứng tên mua và tích cóp cho cô ấy trong suốt bao nhiêu năm qua. Đó chính là quỹ dự phòng đảm bảo một cuộc sống sung túc an nhàn cho cả phần đời còn lại của cô ấy. Tuyệt đối không thể để cho cái thằng trai bao chuyên đi lừa gạt tình cảm phụ nữ này cuỗm mất một cách dễ dàng được. Hơn nữa. Suốt mười năm ròng rã tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất. Cô ấy chỉ cắm đầu cắm cổ chạy theo phục vụ cho một mình anh ta. Những người đàn ông khác giới mà cô ấy có cơ hội tiếp xúc qua lại hàng ngày hầu hết chỉ gói gọn trong cái vòng tròn đồng nghiệp đối tác trong công việc làm ăn. Kinh nghiệm yêu đương trải đời của cô ấy hoàn toàn là một con số không tròn trĩnh. Một tờ giấy trắng tinh khôi không tì vết. Bởi vậy nên cô ấy rất dễ bị mờ mắt và sa bẫy bởi những lời đường mật ngọt ngào sáo rỗng của những kẻ dẻo miệng ranh mãnh. Cái thằng ranh con mang cái mác trai bao này bề ngoài thì diễn kịch tỏ ra vô cùng dịu dàng ân cần chu đáo với cô ấy. Nhưng anh ta dám lấy cái mạng mình ra để cá cược một trăm phần trăm rằng tâm địa của nó hoàn toàn đen tối và chứa đầy dã tâm mưu đồ bất chính. Chu Lâm:

“Tôi không xứng đáng á? Vậy thì trên đời này còn thằng nào xứng đáng với chị ấy nữa? Anh à? Anh có thể đem lại cho chị ấy cái gì nào? Đến cả một cái danh phận danh chính ngôn thuận tối thiểu nhất của một người phụ nữ anh cũng chẳng thể nào làm được. Vậy rốt cuộc anh coi chị ấy là cái thá gì trong cuộc đời mình vậy hả?!”

Đôi mắt Chu Lâm lóe lên những tia lửa giận dữ hung tợn hung tợn hoàn toàn đối lập với cái khuôn mặt hiền lành non nớt thường ngày:

“Cái người cần phải lập tức cút xéo và tránh xa chị ấy ra. Chính là thằng khốn nạn như anh đấy!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.