Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 256: Anh Nhớ Em

Cập nhật lúc: 02/04/2026 18:02

Nội dung Weibo của Giang Ngư vẫn chưa có gì mới, Lục Lâm An đã xem đi xem lại những bài đăng cũ không biết bao nhiêu lần.

Anh có chút hụt hẫng.

Dưới bài đăng đó anh đã để lại bình luận rồi, không tiện tiếp tục "quấy rối" nữa, chỉ đành mong cô đăng thêm một bài mới, rồi tìm chủ đề để trò chuyện cùng cô.

Anh quá muốn được nói chuyện với cô, cho dù chỉ dưới thân phận một người xa lạ.

Giang Ngư từng nói trên Weibo rằng thôn Thanh Sơn rất hẻo lánh, có những học sinh cả đời này thậm chí còn chưa từng lên trấn, vì giao thông đi lại bất tiện, đường đi bộ lại quá xa, dù chúng có muốn đi cũng chẳng có đủ thời gian rảnh rỗi.

Cuộc sống ngoài giờ học của bọn trẻ chỉ quẩn quanh việc chăn trâu, nấu cơm, làm việc đồng áng, chăm em.

Giang Ngư nói, cô ước gì có một con đường thông thẳng đến thôn Thanh Sơn, để những đứa trẻ nơi đây có thể bước ra ngoài ngắm nhìn, để chúng tận mắt chứng kiến thế giới bên ngoài kia rất đáng để chúng nỗ lực phấn đấu.

Còn cả những người già ở đây nữa, vì giao thông không thuận tiện, nông sản hái lượm trên núi không bán được, chỉ biết trông chờ thương lái bên ngoài định kỳ vào thu mua, lần nào giá cả cũng bị ép xuống mức thấp nhất.

Những người già không cam tâm, nhưng lại chẳng có khả năng tự vận chuyển ra ngoài bán.

Cô nói, người dân ở đây cả đời lam lũ vất vả, dù cố gắng sống hết mình, nhưng thành quả lao động hoàn toàn không thể dùng tiền để đong đếm.

Thu nhập một năm của họ có khi còn chẳng bằng một tháng lương của dân văn phòng ở thành phố lớn.

Lục Lâm An đặt điện thoại xuống, lòng dâng trào cảm xúc, lập tức bắt tay vào chuẩn bị tài liệu về thôn Thanh Sơn.

Anh không giấu giếm Thịnh Thiên Diệc mục đích chọn thôn Thanh Sơn.

Thịnh Thiên Diệc còn vui hơn cả anh, cô nói: "Đây là một cơ hội, anh nhất định phải nắm bắt cho thật tốt!" Lục Lâm An quyết định đ.á.n.h cược một phen, anh quyết định lần này sẽ đích thân đi gặp Giang Ngư để giải thích rõ ràng mọi chuyện và nhận lỗi.

Cho dù cuối cùng Giang Ngư vẫn không chấp nhận anh, thì ít nhất anh cũng có thể làm được chút việc thiết thực cho những đứa trẻ và người dân địa phương.

Nửa tháng sau, anh đưa Văn Hủy xuất phát đi Thanh Sơn.

Văn Hủy không biết Giang Ngư đang ở đó, cô không hiểu vì sao Lục Lâm An lại chọn địa điểm dự án ở một nơi hẻo lánh đến vậy, điều này sẽ khiến chi phí dự án tăng lên đáng kể.

Lục Lâm An chỉ mỉm cười không giải thích.

Lần này Lục Lâm An đi khảo sát, vốn dĩ nhà đầu tư Thịnh Vạn Trình cũng định đi cùng, kết quả là công ty bên nước ngoài xảy ra sự cố đột xuất, anh ta bị gọi đi mất.

Điều này khiến Lục Lâm An thở phào nhẹ nhõm.

Anh không muốn vừa dỗ dành Giang Ngư lại vừa phải đối phó với Thịnh Vạn Trình.

Đoạn đường từ huyện về trấn Bàn Thạch càng đi càng hẹp.

Đây là họ đang đi xe hơi thông thường, chứ nếu là xe địa hình gầm cao thì việc tránh xe đi ngược chiều sẽ càng khó khăn hơn.

Thêm vào đó trời lại mưa, đường sá càng thêm hiểm trở, tài xế của Lục Lâm An cứ nhíu mày liên tục, thú nhận rằng lái xe bao nhiêu năm nay chưa từng gặp con đường nào như vậy.

Vất vả lắm mới đến được trấn, mưa càng lúc càng lớn, trời cũng dần tối sầm lại.

Lục Lâm An vì sốt ruột nhớ mong, vẫn muốn tiếp tục lái xe vào Thanh Sơn, nhưng những người đi cùng đều không đồng ý, cho rằng quá nguy hiểm.

Trưởng trấn đã nhận được thông báo ra đón từ sớm, cũng khuyên anh nên nghỉ ngơi một đêm, sáng mai hẵng đi.

Dù sao công việc cũng không gấp gáp một lúc, hơn nữa đoạn đường vào thôn, nửa sau hầu như đều trải đá cuội, xóc nảy vô cùng, người không quen đường sá tốt nhất đừng nên thử thách.

Lục Lâm An không tiện ngoan cố, đành phải trọ lại nhà khách.

Nhà khách do trưởng trấn sắp xếp đã là nơi tốt nhất trên trấn, nhưng Lục Lâm An nằm trên giường vẫn cảm thấy cả người bứt rứt không yên.

Căn phòng không lớn, tiếng mưa rơi ồn ào, anh chỉ thấy vừa ngột ngạt vừa ẩm ướt, khó chịu vô cùng.

Nằm chưa đầy mười phút, anh lại phải dậy đi tắm, lúc này mới thấy khá hơn một chút.

Anh nghĩ đến môi trường mà Giang Ngư đang sống, còn tồi tàn hơn nơi này gấp bốn lần, trong lòng lại đau xót không thôi.

Anh lấy điện thoại ra, phát hiện tín hiệu quả nhiên không tốt lắm.

Trước đây Giang Ngư từng nói, tín hiệu trong thôn rất kém, khi trời mưa lại càng yếu hơn.

Xem ra trên trấn này cũng chẳng khá hơn là bao.

Lục Lâm An khóe môi vương ý cười, lật giở những bài đăng trên Weibo của Giang Ngư.

Anh cảm thấy những con đường mòn vắt ngang sườn núi trong ảnh cách mình thật gần.

Những phong cảnh mà Giang Ngư từng ngắm nhìn, ngày mai anh sẽ tự mình chiêm ngưỡng lại toàn bộ.

Ngày mai trời vừa sáng, anh sẽ được gặp Giang Ngư rồi! Anh quyết định lần này mặc kệ Giang Ngư nói những lời khó nghe đến mức nào, anh cũng sẽ cam chịu gánh vác.

Nếu cô không thèm để ý đến anh, anh sẽ mặt dày bám riết lấy.

Dù sao Thịnh Thiên Diệc cũng đã nói: Đi thì cũng đi rồi.

Lục Lâm An nghe tiếng mưa rơi suốt nửa đêm, vất vả chìm vào giấc ngủ giữa những mộng tưởng.

Anh ngủ không yên giấc, trong lòng luôn có cảm giác bồn chồn, đồng hồ báo thức buổi sáng còn chưa reo anh đã tỉnh dậy.

Anh bật người ngồi dậy, nhìn môi trường xa lạ trước mắt, sững sờ mất một giây, sau đó lại cong khóe môi lên, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ.

Anh biết bản thân cần phải xử lý việc riêng trước, mang theo quá nhiều người sẽ không tiện, nên chỉ gọi Văn Hủy và tài xế, đi trước đến Thanh Sơn.

Văn Hủy biết Lục Lâm An xưa nay làm việc luôn nỗ lực hết mình, nhưng tự tay xử lý dự án kiểu này mà lại vui vẻ đến vậy thì quả là hiếm thấy.

Cô nhìn Lục Lâm An giống hệt một đứa trẻ chưa từng trải sự đời, cứ bám riết lấy cửa sổ xe nhìn ngắm những dãy núi trập trùng bên ngoài mà thấy thật khó hiểu.

Văn Hủy: "Sếp Lục, anh chưa từng thấy núi rừng bao giờ à?" Lục Lâm An lấy điện thoại ra mở một bức ảnh, cười nói: "Chính là chỗ này." Văn Hủy: "Chỗ này cái gì cơ?" Lục Lâm An không trả lời cô, tiếp tục dán mắt ra ngoài cửa sổ.

Trường tiểu học Thanh Sơn nằm không xa ngay sát đường lớn, còn gần hơn cả trụ sở ủy ban thôn, thế nên Lục Lâm An danh chính ngôn thuận bảo tài xế rẽ xe vào trường trước.

Xe vừa dừng hẳn, Lục Lâm An đã không kìm nén được sự nôn nóng, vội vã xuống xe chạy thẳng về phía trường học.

Bây giờ mới hơn tám giờ một chút, trời quang mây tạnh sau cơn mưa, ánh sáng đã tỏ rõ.

Trên đường có vài người dân tò mò nhìn bọn họ, hay nói đúng hơn là nhìn chiếc xe hơi của bọn họ.

Cổng sắt của trường khép hờ để lại một khe hở, Lục Lâm An gõ tượng trưng một cái, không có ai thưa, anh bèn đẩy cửa bước vào.

Anh đã sớm biết Giang Ngư và một người giáo viên tình nguyện khác tên "Tiểu Ôn" sống trong khu ký túc xá của trường.

Anh cũng quen thuộc với sơ đồ trường học, phân biệt phương hướng một chút liền tìm được khu ký túc xá giáo viên, cất bước đi về phía một căn phòng.

Còn chưa bước đến gần, đã nghe thấy tiếng Giang Ngư: "Thầy Ôn, thầy Ôn." Lục Lâm An cảm thấy hai lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi.

Giọng nói này, đã quá lâu quá lâu rồi anh không được nghe.

Anh rảo bước nhanh hơn về phía căn phòng, Giang Ngư đã từ trong phòng bước ra.

Nụ cười của Lục Lâm An ngay khoảnh khắc nhìn thấy người trong mộng bỗng chốc đông cứng lại trên gương mặt, đôi chân như cắm rễ xuống đất, không thể nhúc nhích.

Giang Ngư mặc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình và một chiếc quần đùi đi biển của nam giới, một tay đang tiện đà vuốt lại mái tóc ngắn vừa bước ra.

Ngay tại xương quai xanh của cô, có một vết bầm tím.

Loại dấu vết đó, Lục Lâm An quá mức quen thuộc.

Khi họ còn sống ở Tường Vi Viên, anh đã từng để lại vô số dấu vết như thế trên người cô.

Lục Lâm An cảm giác như trời đất sụp đổ, trong lòng là sự nghẹn đắng, phẫn nộ và đầy không cam tâm.

Giang Ngư đang yêu đương rồi! Cô đã yêu người đàn ông khác! Cô và cái gã "Tiểu Ôn" mà anh cứ ngỡ là nữ giáo viên kia đang yêu nhau! Yết hầu Lục Lâm An lăn lộn lên xuống liên tục, gương mặt xám xịt, cuối cùng mới thốt ra được một âm thanh trầm khàn: "Giang Ngư..." Giang Ngư cũng hoảng hốt đứng c.h.ế.t trân tại chỗ! Cô tưởng mình chưa tỉnh ngủ, nếu không thì giữa thanh thiên bạch nhật thế này, Lục Lâm An đã hơn nửa năm không liên lạc, sao lại có thể đột ngột xuất hiện trước mặt mình.

Cô véo má mình một cái, cho đến khi Lục Lâm An gọi thêm một tiếng: "Giang Ngư..." Đây không phải là mơ, đây là hiện thực.

Giang Ngư lập tức đưa hai tay khoanh trước n.g.ự.c, che chắn đi cảnh xuân lấp ló.

Vì cô vừa mới ngủ dậy, định về phòng mình thay đồ, nên hiện tại dưới lớp áo phông trống rỗng, đến cả áo lót cũng không mặc.

Hành động phòng bị này khiến trái tim Lục Lâm An như bị ai đó cầm d.a.o cứa một nhát.

Giọng Giang Ngư lạnh lùng và đầy bài xích: "Sao anh lại ở đây?" Lục Lâm An chậm rãi bước tới, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm người phụ nữ anh đã ngày nhớ đêm mong.

Giang Ngư ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh: "Sao anh lại ở đây!" Lục Lâm An vươn cánh tay ra ôm chầm lấy cô, mặc cho cô vùng vẫy kháng cự cũng quyết không buông tay.

"Anh nhớ em." Giọng anh trầm thấp, nghe đáng thương hệt như một chú ch.ó hoang.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.