Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 477: Đừng Nhắc Đến Canh
Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:00
Sau khi tiễn Thịnh Vạn Trình ra sân bay, VănHủy tự mình lái xe đến trung tâm thương mạisắm sửa kha khá quà cáp rồi chạy thẳng đến nhàhọ Thịnh.Đây là lần đầu tiên cô đến nhà họ Thịnh mộtmình.
Đàm Thanh cũng khá bất ngờ, vội vàng ratận cửa đón:
“Tiểu Hủy đến chơi đấy à con? Saokhông gọi điện báo trước một tiếng để mẹ hầmcanh cho..."Dạo gần đây, cứ hễ nghe đến chữ
“canh" là VănHủy lại sinh ra phản ứng bài xích về mặt sinh lý...Đàm Thanh quả thực quá đam mê việc hầm canhtẩm bổ cho cô rồi...Văn Hủy khéo léo đáp:
“Dạ cháu ăn rồi bác ạ.Sắp Tết đến nơi rồi nên cháu ghé qua thăm haibác một chút."Đàm Thanh không thấy bóng dáng Thịnh VạnTrình đâu, cũng không nghe anh nhắc trước vềviệc hôm nay cô sẽ đến chơi."Thế Tiểu Trình đâu rồi con? Nó bận việc à?"Văn Hủy:
“Anh ấy có chuyến công tác đột xuấtrồi ạ."Đàm Thanh trách cứ:
“Ây da cái thằng bé này,sắp Tết nhất đến nơi rồi còn đi công tác nỗi gì,thật chẳng hiểu chuyện gì cả.
Hiếm hoi lắm conmới được nghỉ lễ, đáng ra nó phải dành thời gianở nhà bầu bạn với con mới phải."Văn Hủy bênh vực:
“Bọn cháu ngày nào chả gặpnhau ạ.
Đàn ông con trai thì sự nghiệp vẫn làquan trọng nhất mà bác."Đàm Thanh kéo tay cô ngồi xuống sô pha:
“TiểuHủy nhà ta đúng là cô gái hiểu chuyện, thằngTiểu Trình thật có phúc mới gặp được người chuđáo, tâm lý như con.
Bố nó hồi trẻ cũng y hệt,suốt ngày vì công việc mà chạy ngược chạy xuôibên ngoài.Hồi đó hai bác cũng cãi nhau ỏm tỏi không biếtbao nhiêu lần vì chuyện đó, bác cứ luôn trách ôngấy không coi trọng gia đình.
Nhưng ngần ấy nămtrôi qua, giờ con cái khôn lớn, đứa nào cũng cósự nghiệp, gia đình riêng ổn định, bác mới ngộ ramột đạo lý: Đàn ông tuy phải biết lo toan cho giađình, nhưng trước hết phải có sự nghiệp vữngvàng thì mới làm chỗ dựa vững chắc cho vợ conđược.Mặc dù nhà mình bây giờ chẳng thiếu thốn củaăn của để gì, nhưng đàn ông con trai có chí tiếnthủ, coi trọng sự nghiệp vẫn là một điều tốt."Văn Hủy gật gù:
“Dạ, cháu hiểu mà bác."Đàm Thanh giữ cô lại trò chuyện tâm tình thêmmột lúc lâu rồi Văn Hủy mới đứng lên xin phépra về.Thịnh Vạn Trình không có nhà, thăm hỏi bố mẹanh xong xuôi thì cô cũng nên về nhà đẻ với bốmẹ mình.Đến chiều muộn, cô về đến nhà mình.Bà Chúc Tú Tú thấy con gái lủi thủi về một mình,câu đầu tiên hỏi thăm ngay lập tức là:
“Tiểu Trìnhkhông về cùng con à?"Văn Hủy đáp:
“Anh ấy đi công tác rồi mẹ ạ."Chúc Tú Tú ngạc nhiên:
“Bận rộn dữ vậy sao?"Trở về nhà với mẹ ruột, Văn Hủy thoải mái, thảlỏng hơn hẳn:
“Đúng thế ạ, anh ấy cứ phải bay đibay lại suốt ngày."Chúc Tú Tú càm ràm:
“Yêu đương mà cứ ở cảnhgần ít xa nhiều thế này là không ổn đâu.
Ít thờigian ở bên cạnh nhau, tình cảm dễ bị phai nhạtlắm."Văn Hủy đá văng đôi boot cao cổ ra, xỏ chân vàođôi dép lê lông xù ấm áp rồi ngã vật ra sô pha nhàmình:
“Yêu đương đâu phải chỉ quanh quẩnchuyện tình cảm, con cũng có công việc bề bộncủa con chứ bộ.
Con cũng thường xuyên phải đicông tác mà mẹ."Chúc Tú Tú vẫn chưa buông tha:
“Thế nên mẹmới nói, hôm nay cậu ấy đi vắng, ngày mai lạiđến lượt con đi, một tháng thử hỏi hai đứa gặpmặt nhau được bao nhiêu ngày? Hai đứa khôngthể tìm một công việc nào đó không phải đi côngtác, chạy ngược chạy xuôi được à?"Văn Hủy ngán ngẩm:
“Mẹ ơi, cứ dính lấy nhau24/24 không thấy chán sao? Mới hôm nọ bố còngọi điện than thở với con là bị mẹ cằn nhằn,mắng mỏ đấy.
Đó chính là hậu quả của việc suốtngày chạm mặt nhau 24/24 đấy, kiểu gì nhìn lâucũng thấy ngứa mắt, chướng tai gai mắt cho xem.Mà bố con đâu rồi mẹ? Bố đi đâu rồi ạ?"Chúc Tú Tú vỗ cái
“đét" vào vai con gái:
“Cáicon ranh này, dám lôi cả bố mẹ ra làm ví dụ cơđấy, đúng là không biết lớn nhỏ gì cả.
Bố mày lạimò sang nhà lão Lý hàng xóm tụ tập, sát phạtđánh bài với mấy lão già đó rồi."Văn Hủy nằm ườn ra sô pha than thở:
“Con đóibụng quá, Hủy Hủy muốn ăn cơm."Chúc Tú Tú lật đật đứng dậy:
“Mẹ đi nấu ngayđây, sao con bảo về mà không gọi điện báo trướcmột tiếng, mẹ cứ đinh ninh là ngày mai con mớivề cơ."Văn Hủy:
“Mẹ cứ làm món gì đơn giản, nhanhgọn là được ạ, úp bát mì tôm thêm quả trứng ốpla cũng xong."Chúc Tú Tú:
“Sáng nay bố con vừa đi chợ muađược hai cân sườn lợn ngon lắm, để mẹ hầm mộtnồi canh sườn cho con tẩm bổ nhé, cũng nhanhthôi...""Không không không! Con không uống canhđâu!" Văn Hủy nghe đến chữ
“canh", phản ứngcứ như lò xo bật dậy khỏi sô pha!Bây giờ cô mắc hội chứng
“nghe thấy canh làrùng mình" rồi.Chúc Tú Tú thấy con gái phản ứng thái quá, giậtnảy mình:
“Sao thế? Chẳng phải trước giờ conthích ăn nhất món canh sườn hầm với hạt đậu núitự tay bà ngoại trồng sao."Văn Hủy chắp hai tay lạy lục, vẻ mặt vô cùngkhổ não:
“Mẹ ơi, con xin mẹ đấy, con khôngmuốn uống một giọt canh nào nữa đâu.
Mấy ngàycon ở nhà, mẹ tuyệt đối cấm không được nấu bấtkỳ món hầm, món canh nào trên bàn ăn nhé!"Chúc Tú Tú càng thấy kỳ lạ, quay hẳn người lạinhìn con chằm chằm:
“Rốt cuộc là làm sao? Ănngán rồi à? Hay là...
con có tin vui rồi? Nghénngẩm, sợ mùi thức ăn à?"Bà liếc mắt nhìn xuống bụng Văn Hủy, cô lập tứchiểu ngay ý mẹ.Cô trừng mắt nhìn mẹ:
“Có tin vui gì đâu! Khôngcó! Chỉ là...
dạo này mẹ của Thịnh Vạn Trìnhngày nào cũng hầm đủ các loại canh tẩm bổ épcon uống, ngày nào cũng hầm! Con sắp nôn rađến nơi rồi đây này.
Mẹ nhìn xem, con béo lênhẳn năm cân thịt rồi đây này!"Nói rồi cô đứng phắt dậy, dang rộng hai tay xoaymột vòng trước mặt mẹ để minh họa.Nghe vậy, Chúc Tú Tú lại cười tươi như hoa:"Mẹ chồng tương lai hầm canh bồi bổ cho con à?Xem ra bà ấy thương yêu, chiều chuộng con lắmđấy.
Con đừng có mà được voi đòi tiên, sướngquá hóa rồ.
Chẳng lẽ con lại muốn gặp phải cáibà mẹ chồng hắc ám như trước kia, việc gì cũngphải cung phụng, khúm núm nghe lời bà ta thìcon mới vừa lòng hả?"Văn Hủy bĩu môi, phụng phịu nằm phịch xuốngsô pha:
“Thì cũng không đến mức đấy, chỉ là...mẹ của Thịnh Vạn Trình...
nhiệt tình thái quá, cóhơi quá đà..."Chúc Tú Tú gật gù ra chiều thấu hiểu:
“Chưacưới xin chính thức thì nhà người ta cư xử thế làbình thường, sợ con dâu tương lai chạy mất dépđấy mà.
Dù sao thì bề ngoài người ta đối xử t.ử tế,đàng hoàng với con là tốt rồi."Văn Hủy lầm bầm:
“Cũng không hẳn chỉ là bềngoài đâu mẹ...
Nhà họ vừa mới đưa sính lễ dạmngõ rồi...
nhiều khủng khiếp luôn...
Nhìn cái tháiđộ, cách hành xử của họ không giống như đanggiả tạo, diễn kịch chút nào."
