Bị Hạ Làm Bình Thê, Ta Quyết Gả Cho Công Gia Quyền Quý - Chương 9
Cập nhật lúc: 07/08/2026 05:03
"Chuyện năm đó đều chỉ là hiểu lầm."
Ta thật sự chẳng muốn nghe thêm những lời vô nghĩa ấy, chỉ lạnh nhạt nói:
"Nếu Thôi đại nhân rảnh rỗi, chi bằng quan tâm phu nhân của mình nhiều hơn, đừng để nàng ra ngoài làm mất mặt nữa."
Thần sắc Thôi Đạc càng thêm ảm đạm, cười chua chát.
"Lâm Sương chỉ biết khóc, chẳng giải quyết được chuyện gì, giá như nàng ấy có thể giống nàng..."
Ta thật sự không nhịn nổi, bật cười mỉa mai:
"Trí nhớ của Thôi đại nhân đúng là chẳng được tốt."
"Năm đó Khương Lâm Sương vừa khóc vừa kể lể với ngươi rằng mình bị uất ức ở Khương gia, khi ấy chẳng phải chính ngươi là người đau lòng nhất, cũng là người một mực muốn che chở cho nàng ta sao?"
"Mới qua bao lâu mà đã chịu hết nổi rồi?"
Thôi Đạc nghẹn lời, không còn nói được câu nào.
Nửa tháng sau, ta nghe tin Khương Lâm Sương bị sảy thai, nghe nói là vì bị Thôi phu nhân hành hạ quá mức.
Tổ mẫu chỉ biết lắc đầu thở dài miễn cưỡng đón muội ấy trở về Khương gia.
Cũng đúng lúc ấy ta phát hiện mình đã mang thai.
Ngoài niềm vui khôn xiết, Tống Dực ngày nào cũng thấp thỏm không yên.
Hắn sợ Đinh thị ch.ó cùng rứt giậu sai người ngầm hại ta, từ đó bên Đinh thị cũng chẳng còn gọi ta sang nữa.
Mẫu thân còn sai không ít ma ma và nha hoàn đắc lực đến hầu hạ ta sát bên.
Thế nhưng dẫu chỉ quanh quẩn trong nội viện, ta vẫn mơ hồ cảm nhận được cục diện kinh thành đang dần thay đổi.
Vốn dĩ long thể của bệ hạ đã không tốt, mấy ngày gần đây bệnh tình bỗng trở nặng, sau khi vào cung thăm bệnh trở về, sắc mặt mẫu thân vô cùng nghiêm trọng.
Người dặn Tống Dực lúc làm việc nhất định phải cẩn thận hơn, bởi đương kim bệ hạ không có con nối dõi, nên đã chọn một vị hoàng t.ử trong tông thất lập làm thái t.ử.
Thái t.ử ngày thường khiêm hòa nhân hậu, lại hết mực hiếu thuận với bệ hạ, nhưng mấy ngày gần đây lại liên tục có những động thái bất thường, dường như đã bắt đầu rục rịch.
Mẫu thân lo rằng một triều thiên t.ử, một triều thần, sau này sẽ ra sao?
Hiện vẫn chưa ai biết được.
Một ngày nọ, tiết trời oi bức đến cực điểm, tiếng ve kêu inh ỏi khiến người ta nhức cả đầu.
Ta chỉ cảm thấy trong lòng bồn chồn, cả người cũng không được khỏe.
Đúng lúc ấy, mẫu thân bí mật đến gặp.
Người nhìn ta và Tống Dực rồi thấp giọng nói:
"Thái t.ử không phải người có thể gánh vác xã tắc, bệ hạ muốn truyền ngôi cho ngoại tổ phụ của con."
Mẫu thân hạ thấp giọng hơn nữa:
"Nhưng ngoại tổ phụ con đang ở phiên địa cách đây tám trăm dặm, đạo thánh chỉ này có truyền ra ngoài được hay không vẫn còn là điều chưa biết."
Đây là bí mật liên quan đến việc thay đổi ngôi báu.
Lúc này người mà mẫu thân có thể tuyệt đối tin tưởng chỉ có Tống Dực.
Ta biết, nếu còn có người thích hợp hơn, mẫu thân tuyệt đối sẽ không tìm đến hắn vào thời điểm này.
Nhưng trước quốc gia đại sự, Tống Dực đương nhiên không thể thoái thác, chỉ vì không yên tâm về ta, hắn gửi gắm ta cho mẫu thân chăm sóc cẩn thận rồi mới lĩnh mệnh rời đi.
Sau khi hắn đi, trong lòng ta bỗng trống trải vô cùng.
Đến lúc ấy ta mới nhận ra, kể từ ngày thành thân, hai chúng ta chưa từng xa nhau dù chỉ một ngày.
Chỉ một lần chia biệt này, ta mới thật sự nếm được nỗi khổ tương tư.
Ngày nào ta cũng đếm từng ngày hắn rời đi, lòng nóng như lửa đốt.
Đến ngày thứ ba sau khi Tống Dực rời kinh, Thôi Đạc đột nhiên đến xin gặp ta.
Vốn dĩ ta không muốn gặp, nhưng hắn nói có việc hệ trọng cần gặp mặt, hơn nữa việc ấy còn liên quan đến tính mạng của Tống Dực.
Ta hít sâu một hơi, cố nén sự hoảng loạn trong lòng rồi sai người cho Thôi Đạc vào.
Hắn mặc thường phục, quầng mắt thâm quầng, trong đáy mắt hiện rõ sự cố chấp đến điên cuồng.
Vừa gặp ta, câu đầu tiên hắn đã nói là:
"Ta đã quy phục thái t.ử."
"Nhất cử nhất động của Tống Dực trong chuyến đi này đều nằm trong tầm kiểm soát, hắn chắc chắn phải c.h.ế.t."
"Văn Quân, nếu nàng chịu theo ta, ta sẽ bảo đảm cả nhà nàng được bình an."
Ta tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nhưng vẫn cố ép mình bình tĩnh để phân tích xem lời hắn nói có mấy phần thật, mấy phần giả.
Nếu đúng như lời hắn nói, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, vậy thì bọn chúng hẳn đã bắt sống được Tống Dực, tuyệt đối không thể là tình cảnh như bây giờ.
Nghĩ thông điểm ấy, ta cười lạnh:
"Thôi Đạc, bệ hạ vẫn còn đang tại thế, các ngươi đã dám chống chỉ mưu phản rồi sao?"
"Ngươi đọc đầy bụng sách thánh hiền, chẳng lẽ ngay cả đạo trung quân ái quốc cũng không hiểu?"
Thôi Đạc cười lớn tiến lên một bước, vẻ mặt ngông cuồng mà nói:
"Văn Quân, tất cả đều là do nàng ép ta!"
"Bao năm nay ta có điểm nào phụ nàng, tại sao nàng lại gả cho người khác?"
Ta hít sâu một hơi, một tay ôm bụng rồi đáp:
"Là ngươi thay lòng đổi dạ, đem lòng thích Khương Lâm Sương trước, ngươi quên rồi sao?"
Thôi Đạc dường như chẳng nghe thấy lời ta, chỉ tự mình nói tiếp:
"Ta không có, ta chỉ là không thích mẫu thân nàng, ta sợ sau này nàng cũng sẽ trở thành một người đàn bà mạnh mẽ bá đạo như bà ấy."
"Từ sau khi Khương Lâm Sương xuất hiện, ta chỉ muốn dùng nàng ta làm đá mài d.a.o, để từng chút một biến nàng thành dáng vẻ mà ta thích hơn."
Trong bụng ta bỗng quặn lên một cơn đau, nhưng vẫn cố chống người đứng dậy.
"Thôi Đạc, ngươi thật khiến ta ghê tởm."
Ta nhìn thẳng vào hắn, gằn từng chữ:
"Đến nước này rồi mà ngươi vẫn không dám nói thật."
Thôi Đạc khựng lại.
Ta cười khẩy:
"Chuyện Khương Lâm Sương hại ta ở bãi săn năm đó cũng có phần của ngươi đúng không?"
Sắc mặt Thôi Đạc cứng đờ, rõ ràng đã luống cuống.
Ta tiếp tục nói:
"Ngươi còn có mặt mũi nói mình thích ta sao?"
"Nếu thật sự thích ta, ngươi sẽ cố ý tìm người hủy hoại danh tiết của ta à?"
"Thật ra trong khoảng thời gian này ta cũng đã nghĩ thông, ngay cả suất tham gia kỳ săn xuân của Khương Lâm Sương cũng là do Thôi gia cho."
"Muội ấy lấy đâu ra bản lĩnh để một mình sắp đặt tất cả?"
"Sau khi muội ấy nhận hết mọi tội lỗi, chỉ là vì đã che giấu tội trạng của Thôi Đạc mà thôi, cho nên ngươi mới cố ý chạy đến Thanh Châu cưới nàng ta, chẳng phải sao?"
