Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [niên Đại] - Chương 10

Cập nhật lúc: 09/03/2026 04:02

“Vậy nên Phùng Uyển Dung rốt cuộc có tư cách gì để bước chân vào cửa, hưởng thụ cuộc sống phú bà hào môn chứ?”

Từ Nhạn Lăng là nền tảng cho sự nghiệp của La Quán Hùng, còn bà ta là trợ thủ trong sự nghiệp của La Quán Hùng, chỉ có Phùng Uyển Dung là con sâu gạo triệt để.

Lữ Mạn Vân khinh thường loại người như vậy.

“La Trân Châu con nghe cho kỹ đây, sau này ít qua bên phòng ba mà dạo quanh đi, lời của họ con một chữ cũng không được tin!”

Mẹ đã đưa ra chỉ thị cuối cùng, La Trân Châu sau khi chịu huấn thị nửa ngày trời muốn ngoan ngoãn vâng lời, lại không nhịn được mà nói đỡ cho La Minh Châu, “Mẹ, chuyện này chắc không liên quan gì đến chị Minh Châu đâu ạ, mẹ giận dì Ba thì đừng có liên lụy đến chị Minh Châu chứ.”

Lữ Mạn Vân:

“...”

Bà ta im lặng nửa buổi, cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

“Hai cái tát của La Bảo Châu vẫn chưa đ-ánh cho con tỉnh ra sao?”

Đến cả đứa như La Bảo Châu còn hiểu rõ đạo lý đó, sao con gái nhà mình lại ch-ết sống không chịu hiểu ra chứ.

“Chẳng phải La Bảo Châu đã bảo con đừng có nghe gió là bảo có mưa sao, con nhìn người ta xem đều nhìn thấu được con là bị người ta xúi giục, bảo con mang theo chút não vào, người ta đều đã nói gần như toạc móng heo ra rồi mà con vẫn ở đây bênh vực chị Minh Châu của con.”

“Chị Minh Châu của con thực sự tốt như vậy thì sao lúc đó không đứng ra đòi lại hai cái tát cho con đi?”

La Trân Châu không cho là đúng, “Mẹ, lúc đó chị Minh Châu đã thay con lên tiếng rồi, chị ấy là đang bảo vệ con mà.

Là do La Bảo Châu quá hung hăng dọa người thôi, mẹ chưa nhìn thấy cái bộ dạng đáng sợ đó của chị ta đâu, hệt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy!”

“Được rồi được rồi,” Lữ Mạn Vân lười nghe những lời nhảm nhí này, đi thẳng vào vấn đề:

“Hai ngày nay chẳng phải bảo con qua lại với La Minh Châu nhiều vào sao, con có dò hỏi được dạo này nó đang làm gì không?”

La Trân Châu nghĩ ngợi một lát, khẽ lắc đầu.

“Nhìn xem, người ta đã bắt nhịp được với cành cao nhà họ Ôn rồi mà lại chẳng hề tiết lộ với con nửa lời, căn bản là không coi con là người mình, vậy mà con còn vác mặt đến thân thiết với nó làm gì.”

La Trân Châu nghe không hiểu, “Cành cao gì ạ?”

Lữ Mạn Vân lười giải thích cho con gái nhà mình, chỉ thầm tính toán trong lòng.

Nghe nói La Minh Châu đã lợi dụng sợi dây Ôn Mộng Nghi kia để thành công bắt nhịp được với bữa tiệc tối mà nhà họ Ôn tổ chức cho Ôn Hành An, tổng giám đốc mới nhậm chức của ngân hàng HSBC.

Tiếc là thiệp mời của nhà họ Ôn đã được gửi thẳng đến tay bà ta, người đứng đầu nhà họ La này.

Bà ta chỉ có một m-ụn con gái, đứa con gái này lại đặc biệt chung thủy, trong lòng chỉ chứa được mỗi mình Quách Ngạn Gia, đi tham gia loại tiệc tối này cũng vô ích.

Nhìn xem người ta là La Minh Châu kìa, tầm mắt cao lắm đấy.

Muốn dòm ngó vị Công tước tương lai sao?

Hừ, cũng thật là không biết tự lượng sức mình.

Bất kể thế nào thì những gì Phùng Uyển Dung và La Minh Châu đã làm chẳng qua là muốn mượn tay La Trân Châu để nhanh ch.óng đuổi La Bảo Châu về Thâm Thành, không cho La Bảo Châu có cơ hội tham gia yến hội.

Tiếc là con gái nhà mình không chịu cố gắng, không đuổi được người ta đi thì chớ, bản thân lại còn bị ăn hai cái tát, chẳng làm nên trò trống gì.

Mặc dù bà ta không hiểu La Bảo Châu của ngày hôm nay rốt cuộc có sự đe dọa gì, nhưng vì La Minh Châu đã kiêng dè trong lòng nên bà ta tuyệt đối không thể để La Minh Châu toại nguyện được.

Lữ Mạn Vân rút thiệp mời từ trong ngăn kéo ra, quay sang dặn dò quản gia, “Mang cái này gửi cho La Bảo Châu.”

Buổi chiều, biệt thự số 81 Vịnh Thâm Thủy.

La Minh Châu đang ở trong phòng thay đồ rộng rãi chọn lễ phục cho bữa tiệc tối ngày kia, Phùng Uyển Dung không biết đã bước vào từ lúc nào, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi.

“Con nói xem Trân Châu bị Bảo Châu tát hai cái, sau này còn đi gây sự nữa không?”

Nghĩ đến chuyện này, Phùng Uyển Dung vẫn cảm thấy áy náy vì sự lỡ lời của mình.

Bà ta chẳng qua chỉ thuận miệng nhắc đến một câu là hai ngày trước lúc đi ngang qua Trung Hoàn, thấp thoáng nhìn thấy La Bảo Châu và Quách Ngạn Gia đang trò chuyện ở quảng trường Tượng Nữ Thần, nghe thấy lời này thì La Trân Châu đã nổi trận lôi đình đòi đi tìm La Bảo Châu để lý luận.

Bà ta sợ chuyện làm lớn nên đã bổ sung thêm là lúc đó bà ta ngồi trong xe nên nhìn không rõ lắm, nhưng thấy sắc mặt hai người không hề có chút ý cười nào, tưởng chừng như cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ.

Ai ngờ La Trân Châu nghe thấy lời này nộ khí lại tăng vọt, nhất quyết cho rằng La Bảo Châu đang nói xấu mình trước mặt Quách Ngạn Gia, nhất định phải đi tìm La Bảo Châu để tính sổ.

Thấy tình hình không ổn, bà ta chỉ đành dặn dò La Minh Châu đi theo, dặn La Minh Châu nhất định phải khuyên nhủ một chút, vạn lần đừng để hai người nảy sinh tranh chấp.

Không ngờ hai người không chỉ nảy sinh tranh chấp mà thậm chí còn động thủ.

Phùng Uyển Dung thấy rất lo lắng.

“Nếu nhị dì của con mà biết chuyện này bắt nguồn từ mẹ thì e là lại nảy sinh ý kiến với mẹ cho xem.”

Nghĩ đến chuyện này, La Minh Châu khựng lại động tác chọn lễ phục, cười nhạt:

“Có ý kiến thì cứ để bà ta có ý kiến đi, chẳng lẽ ý kiến của bà ta đối với mẹ còn ít sao?

Cho dù mẹ có an phận ngồi trong nhà thì bà ta vẫn sẽ tìm ra vài lý do để nảy sinh ý kiến với mẹ thôi.”

“Bao nhiêu năm rồi mẹ vẫn chưa quen sao, con đều sắp quen rồi đây.”

“Nhưng mà...”

Phùng Uyển Dung khẽ thở dài một tiếng, “Ba con thường nói hòa khí sinh tài, người một nhà thì nên hòa thuận một chút.”

“Ai coi mẹ là người một nhà?”

La Minh Châu hỏi một cách thẳng thắn và tàn nhẫn, “Mẹ, mẹ hãy tự hỏi lòng mình xem, Lữ Mạn Vân đã có khoảnh khắc nào coi mẹ là người nhà chưa?

Không hề.”

“Ngay từ khi mẹ bước chân vào cửa nhà họ La, bà ta đã luôn coi mẹ là kẻ thù, là đối thủ, duy nhất không phải là người nhà.”

Sự hận thù của Lữ Mạn Vân đối với Phùng Uyển Dung, La Minh Châu đã có thể cảm nhận được ngay từ khi còn nhỏ.

Lúc đó cô ta không hiểu nguyên do trong đó, cứ tưởng Lữ Mạn Vân thấp hơn Từ Nhạn Lăng một bậc về thân phận nên không dám bắt nạt Từ Nhạn Lăng mà chỉ có thể đến bắt nạt Phùng Uyển Dung.

Thực ra không phải vậy.

Lữ Mạn Vân chưa bao giờ để Từ Nhạn Lăng vào trong mắt, nhưng Phùng Uyển Dung lại là cái gai trong mắt bà ta.

Sau này cô ta biết được những chuyện cũ giữa các bậc tiền bối thì mới hoàn toàn giải mã được bí ẩn trong đó.

Hóa ra mẹ cô ta đã gả vào nhà họ La vào đúng cái năm Lữ Mạn Vân sinh đứa con thứ hai, lúc đó Lữ Mạn Vân đang đắc ý tột cùng.

Từ một nhân viên cửa hàng trang sức bình thường, bỗng chốc hóa thân thành nhị thái thái của hào môn nhà họ La, chim sẻ bay lên cành hóa phượng hoàng, Lữ Mạn Vân có thể không đắc ý sao, huống hồ lúc đó Lữ Mạn Vân đã sinh được một đứa con trai rồi, đứa thứ hai vẫn là con trai, sở hữu hai đứa con trai chắc hẳn Lữ Mạn Vân cảm thấy mình là đại công thần của nhà họ La.

Nếu không có Phùng Uyển Dung, Lữ Mạn Vân sẽ tưởng rằng mình nhận được sự ưu ái của La Quán Hùng nên tương lai sẽ tràn đầy ánh sáng, sẽ chìm đắm trong vinh quang vô tận của một cuộc đời đầy nghị lực.

Sự xuất hiện của Phùng Uyển Dung đã phá vỡ ảo tưởng đó.

Trong lúc bà ta đang m.a.n.g t.h.a.i mà La Quán Hùng đã không thể chờ đợi được nữa mà đi tìm người phụ nữ khác, khiến bà ta hiểu rằng địa vị của mình trong lòng La Quán Hùng căn bản không hề quan trọng đến thế.

Cũng khiến bà ta nhận ra rằng, đàn ông suy cho cùng vẫn là có mới nới cũ.

Bà ta hận Phùng Uyển Dung đã cướp đi tình yêu của La Quán Hùng, càng hận sự xuất hiện của Phùng Uyển Dung đã khiến ưu thế của bà ta mất sạch.

Đây không chỉ đơn thuần là cuộc tranh giành một người đàn ông, mà còn là về việc làm thế nào một người bình thường có thể đứng vững trong hào môn.

Cho nên sau này Lữ Mạn Vân mới cố ý can thiệp vào công việc của nhà họ La để tranh thủ sự đảm bảo không bị gạt ra rìa trong dòng chảy của thời gian.

La Minh Châu thường hay nghĩ rằng, nếu mẹ mình có được cái tâm thế như Lữ Mạn Vân thì ngày hôm nay hà tất gì phải để tài sản cốt lõi của nhà họ La đều rơi hết vào tay phòng hai.

“Mẹ, mẹ không cần quá để tâm đâu, mẹ không có xúi giục La Trân Châu đi gây chuyện, người đ-ánh nó cũng không phải là mẹ, hơn nữa nó và La Bảo Châu vốn đã có ân oán từ trước rồi, sớm muộn gì cũng phải bùng phát một trận như vậy thôi, chuyện này không liên quan gì nhiều đến mẹ đâu.”

Lời khuyên nhủ của La Minh Châu không khiến Phùng Uyển Dung an lòng, bà ta ấp úng:

“Nhị dì của con vốn luôn có thành kiến với mẹ, hồi đó...”

Hồi đó bà ta và La Quán Hùng đến được với nhau quả thực có chút không mấy quang minh chính đại.

Vào cái năm đó bà ta vừa tốt nghiệp sơ trung, mới 15 tuổi, mẹ bà ta đã vội vã giục cha dượng viết thư cho người anh kế La Quán Hùng đang ở xa tận Cảng Thành, hòng mong La Quán Hùng sắp xếp cho bà ta một công việc để kiếm sống.

Lúc đó bà ta đã không còn nhớ rõ diện mạo của người anh này nữa.

Lúc bà ta theo mẹ vào cái gia đình tái hôn này thì mới 4 tuổi, trong ấn tượng thì người anh trai La Quán Hùng thích đi ra ngoài giao lưu với một số bạn bè, không thường xuyên ở nhà.

Không lâu sau mẹ sinh hạ một đứa em trai nhỏ, anh trai La Quán Hùng cảm thấy tâm trí của cha dượng đều đặt hết vào đứa em trai nhỏ, cảm thấy cái gia đình này không còn chỗ cho anh ta nữa, nên đã tức giận bỏ đi Cảng Thành kiếm sống.

Không ngờ anh ta vừa đi được năm thứ hai thì Cảng Thành xảy ra chiến tranh, cha dượng và mẹ đều tưởng anh ta không người thân thích đã thiệt mạng trong loạn lạc, ai mà ngờ được anh ta không những không ch-ết mà còn trở thành người có tiền.

Từ đó trở đi mẹ luôn mong mỏi bà ta nhanh ch.óng lớn lên, để sau này được nhờ vả người anh kế này mà kiếm được một công việc tốt nuôi gia đình.

Tính toán thời gian thì hai người đã mười mấy năm không gặp mặt, trên đường đến Cảng Thành trong lòng bà ta rất thấp thỏm, lỡ như người anh không hề có quan hệ huyết thống này không ưa mình thì phải làm sao?

Kết quả nằm ngoài dự đoán của bà ta.

La Quán Hùng anh tuấn tiêu sái, khí độ phi phàm, ra tay hào phóng, lại ân cần hỏi han bà ta đủ điều, thái độ cực tốt, những ngày đó bà ta như đang sống trên thiên đường vậy.

Từ nhỏ đến lớn, tình yêu bà ta nhận được rất ít, sau khi mẹ tái hôn thì sinh ra em trai nhỏ, dồn hết tâm sức vào em trai, cha dượng đối xử với bà ta không tốt cũng chẳng xấu, nhưng quan tâm nhất vẫn là con trai, bà ta vẫn phải sống khép nép, trong nhà luôn có một cảm giác dè dặt của người ngoài.

Bà ta nhận được sự quan tâm chưa từng có từ La Quán Hùng, sự quan tâm đó đã khiến bà ta cảm động, khiến bà ta lún sâu một cách dễ dàng.

Cho nên sau này, mặc dù đã lờ mờ nhận ra thái độ của La Quán Hùng đối với mình đang ẩn chứa một thành phần mập mờ nào đó, bà ta cũng không thể chủ động đẩy ra được.

Hai người cứ thế danh phận không rõ ràng mà quấn quýt lấy nhau.

Lúc mới đầu bà ta không phải là chưa từng lo lắng, dù sao hai người cũng là anh em trên danh nghĩa, tin tức truyền về quê cũ Indonesia, cha dượng nổi trận lôi đình, cảm thấy không ra thể thống gì, nhưng mẹ bà ta lại vui vẻ chấp nhận.

Mẹ nhìn thấy La Quán Hùng ra tay hào phóng thì cho rằng bà ta đi theo La Quán Hùng sẽ được sống sung sướng, còn nhân tiện khuyên bảo được cả cha dượng.

Cứ như vậy, bà ta từ con gái riêng của nhà họ La đã trở thành con dâu của nhà họ La.

Về mặt luân lý thì quả thực có chút không quang minh chính đại.

“Không quang minh chính đại?”

La Minh Châu cảm thấy nực cười, “Nói như vậy thì Lữ Mạn Vân bà ta cũng chẳng thấy quang minh chính đại hơn được bao nhiêu đâu.”

Hồi đó khi La Quán Hùng và Lữ Mạn Vân bí mật hẹn hò với nhau thì cha của Từ Nhạn Lăng là Từ Vĩnh Phong vẫn còn tại thế.

La Quán Hùng không dám làm loạn trước mặt ông bố vợ, luôn che giấu mối quan hệ này, ngay cả đứa con trai lớn của hai người là La Chấn Hoa sinh ra được hai năm rồi cũng không dám đưa về, chỉ có thể để ở bên ngoài.

Mãi cho đến khi ông bố vợ qua đời, nắm giữ đại quyền rồi La Quán Hùng mới đón mẹ con Lữ Mạn Vân về nhà họ La.

Cho nên, nhẫn nhục chịu đựng như Lữ Mạn Vân thì có thể quang minh chính đại đến mức nào chứ?

“Bỏ đi.”

La Minh Châu lười đôi co thêm về những chuyện cũ rích rắc rối này nữa, “Mẹ, mẹ giúp con xem xem, bộ lễ phục nào thì hợp hơn ạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.