Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [niên Đại] - Chương 135

Cập nhật lúc: 09/03/2026 05:14

“Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.”

Hộ chăn nuôi bản địa cộng với hộ chăn nuôi từ ngoại tỉnh tràn vào tất cả đều chen chúc ở Thâm Thành, sự xuất hiện của nhóm người này chắc chắn sẽ làm tăng nhu cầu về thức ăn chăn nuôi, cho nên việc mở rộng sản xuất của nhà máy thức ăn chăn nuôi là chuyện cấp bách.

Trước đây ông ta từng đề xuất kế hoạch mở rộng sản xuất, La Bảo Châu luôn không đồng ý, nói là thời cơ vẫn chưa đến.

Ông ta cho rằng thái độ của La Bảo Châu quá bảo thủ, thời cơ như vậy thì nên lập tức mở rộng sản xuất, tăng doanh số, đạt được lợi ích tối đa.

Khó khăn lắm mới đợi được lúc La Bảo Châu đi cảng Thành làm việc, một chốc một lát chưa về được, ông ta quyết định tiền trảm hậu tấu, tiến một bước lớn, trực tiếp nâng mức thu mua nguyên liệu lên gấp đôi, như vậy sản lượng cũng có thể theo đó mà tăng lên gấp đôi.

Bước chân đi không tính là quá lớn, cho dù La Bảo Châu từ cảng Thành về cũng không có lý do gì để chỉ trích ông ta, đến lúc đó ông ta sẽ dùng doanh số để nói chuyện.

Nói là làm.

Chu Đức Nghĩa tràn đầy khí thế bắt đầu thực hiện kế hoạch mở rộng sản lượng của mình.

La Bảo Châu ở tận cảng Thành hoàn toàn không biết gì về chuyện này, thấy đã đến thời gian hẹn, cô bận rộn chuẩn bị tài liệu để gặp mặt quản lý Ôn.

Kể từ khi chuyển đến sống gần Trung Hoàn, đi đến tòa nhà ngân hàng HSBC vô cùng thuận tiện, không cần phải đi qua đường hầm xuyên biển dài dằng dặc nữa, chỉ cần gọi một chiếc taxi, vài phút là có thể đến nơi.

Khi ôm tài liệu đi về phía văn phòng tổng giám đốc tòa nhà ngân hàng HSBC, La Bảo Châu gặp một nhân vật không ngờ tới ở bên ngoài.

La Minh Châu xách một hộp quà dài, đi ngược chiều về phía cô.

Hai người gặp nhau trong sảnh lớn rộng rãi, tiếng bước chân của nhau ngày một gần hơn.

Đây là một tình huống rất khó xử.

Ngoài mặt hai người tuy không có giao thiệp gì, nhưng trong c-ơ th-ể suy cho cùng vẫn chảy một phần dòng m-áu giống nhau, trực tiếp coi như người lạ thì có chút quá cứng nhắc.

Nếu là người khác có lẽ sẽ đắn đo một hồi xem có nên chủ động chào hỏi hay không, nhưng La Bảo Châu không mấy đắn đo, trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý lướt qua nhau.

Người của bà hai và bà ba nhà họ La, đối với cô mà nói, cũng chẳng khác gì người lạ, gặp mặt căn bản không cần thiết phải duy trì sự khách sáo giả tạo.

Bất ngờ thay, La Minh Châu lại chủ động mở lời:

“Cô đến làm việc à?"

Đến tòa nhà ngân hàng HSBC dĩ nhiên là có việc cần làm, nhưng giọng điệu chất vấn này của La Minh Châu khiến người ta thấy thật nực cười.

Hành tung của cô không cần thiết phải báo cáo với La Minh Châu.

“Miễn b-ình lu-ận."

Làm việc hay không làm việc đều không liên quan đến La Minh Châu.

La Bảo Châu bỏ lại ba chữ, nhấc chân định đi.

“Đợi đã."

La Minh Châu đột ngột gọi cô lại:

“Có phải cô định đi tìm quản lý Ôn không?"

Đúng là vậy.

Nhưng La Bảo Châu vẫn là câu nói đó:

“Miễn b-ình lu-ận."

Cô có phải đi tìm quản lý Ôn hay không, chuyện này cũng chẳng có nửa xu quan hệ với La Minh Châu.

Không cần thiết phải nói rõ.

Thấy La Bảo Châu không hề muốn để ý đến mình, chỉ coi mình như người lạ, trong lòng La Minh Châu vô cùng tức giận.

Cô vốn quen với việc che giấu, ngoài mặt vẫn là một vẻ trấn định tự nhược, nhưng trong lòng đã sớm hận đến ngứa răng.

Lúc nãy cô đích thân mang một bức tranh chữ đến tặng quản lý Ôn, trực tiếp bị từ chối rồi.

Quản lý Ôn bày tỏ trong nhà tranh chữ quá nhiều, không có chỗ treo.

Đây tuyệt đối là lời thoái thác.

Cô đã nhờ Ôn Mộng Nghi giúp nghe ngóng rồi, căn biệt thự xa hoa trên đỉnh Thái Bình của quản lý Ôn rõ ràng không hề treo bất kỳ bức tranh chữ nào.

Cô nghĩ quản lý Ôn vừa thích hoa đào, vừa thích tranh thủy mặc phong cách Trung Quốc nên đặc biệt tìm đại sư vẽ một bức tranh hoa đào, cứ ngỡ món quà như vậy nhất định có thể gãi đúng chỗ ngứa của quản lý Ôn, không ngờ vẫn bị từ chối.

Vô lý quá đi mất.

La Minh Châu sau khi bị từ chối vẫn luôn nghĩ mãi không thông.

Theo ý của Ôn Mộng Nghi, hai bên cổng lớn của biệt thự quản lý Ôn có dán một đôi câu đối, bát đĩa trong biệt thự dùng bộ đồ sứ thanh hoa, quản lý Ôn rõ ràng rất có hứng thú với những thứ mang phong cách Trung Quốc.

Trong vườn biệt thự trồng đầy hoa đào giống thượng hạng, chứng tỏ quản lý Ôn rất thích hoa đào.

Sao cô tặng tranh hoa đào lại bị từ chối chứ?

La Minh Châu không cam lòng chịu thua nên ôm món quà quay lại, chuẩn bị sẽ tiếp tục nỗ lực cho đến khi gặp được La Bảo Châu giữa chừng.

Cô đột nhiên nhớ tới một chuyện từ rất lâu trước đây, đó đã là ba năm trước rồi, La Bảo Châu lúc đó còn vì xưởng may sắp phá sản mà bôn ba khắp nơi, nghe nói cuối cùng tâm tư đặt lên người quản lý Ôn, tặng quản lý Ôn một món quà.

Điểm mấu chốt là quản lý Ôn đã nhận nó.

Nhìn La Bảo Châu trước mặt, La Minh Châu vô cớ nhớ tới chuyện này, đối chiếu với tình cảnh t.h.ả.m hại bị từ chối hiện tại của mình, trong lòng càng thêm phẫn nộ.

“Tôi hỏi cô, cô có biết quản lý Ôn thích nhất hoa gì không?"

Câu hỏi kỳ lạ của La Minh Châu khiến La Bảo Châu mù mờ chẳng hiểu gì.

Cô dùng ánh mắt nghi hoặc đ-ánh giá La Minh Châu từ trên xuống dưới, chỉ cảm thấy La Minh Châu có chút không bình thường.

Sao một thời gian không gặp, La Minh Châu nói chuyện bắt đầu úp úp mở mở thế này?

Quản lý Ôn thích hoa gì, sao cô biết được.

La Minh Châu muốn dò hỏi sở thích của quản lý Ôn thì nên đi dò hỏi trợ lý của quản lý Ôn chứ không phải chặn đường cô.

Thật không biết La Minh Châu đang làm cái quái gì.

La Bảo Châu thu hồi ánh mắt, phớt lờ câu hỏi, xoay người định đi.

Không ngờ La Minh Châu lại xoay người trước cô một bước, xách hộp quà tao nhã rời đi, khi rời đi khóe miệng vô cớ nở một nụ cười mang ý vị chiến thắng.

La Minh Châu lần này đã yên tâm.

Xem ra việc quản lý Ôn thích hoa đào chẳng có liên quan gì đến La Bảo Châu cả.

Nếu không La Bảo Châu sẽ không có vẻ mặt nghi hoặc như vậy.

Cô vừa nãy vô cớ nảy ra một ý nghĩ rất hoang đường, chẳng lẽ hành động trồng đầy hoa đào trong vườn biệt thự của quản lý Ôn có liên quan đến La Bảo Châu sao?

Dù sao hành động này của quản lý Ôn quá đỗi đột ngột, có một dấu vết của sự cố tình thay đổi, quản lý Ôn có lẽ là chịu ảnh hưởng của người khác nên mới trồng hoa đào, cô chỉ sợ người ảnh hưởng đến quản lý Ôn chính là La Bảo Châu.

Nhưng giờ xem ra không phải.

Sau khi có được đáp án, La Minh Châu vững tâm rời đi.

Những tâm tư nhỏ nhen này của cô hoàn toàn khiến La Bảo Châu không thể hiểu nổi, La Bảo Châu không hiểu nụ cười mang ý vị chiến thắng ở khóe miệng cô ta khi rời đi rốt cuộc là chuyện gì, chỉ cảm thấy thật khó hiểu.

Sao hành sự của La Minh Châu ngày càng cổ quái thế nhỉ?

La Bảo Châu nghĩ mãi không thông, có phải cô đã bỏ lỡ thông tin mấu chốt nào không?

Trong lúc suy tư, La Bảo Châu xoay người tiếp tục đi về phía trước, nơi góc ngoặt lại đụng phải một nhân vật không ngờ tới.

Hứa Kinh Vĩ từ góc ngoặt đi tới, mỉm cười chào hỏi cô, sau đó đi thẳng vào chủ đề:

“Tôi có thể nói cho cô biết quản lý Ôn thích hoa gì, nhưng cô cũng phải trả lời tôi một câu hỏi tương ứng."

La Bảo Châu:

“……”

Có khả năng nào là quản lý Ôn thích hoa gì, cô có thể tự mình đi hỏi trực tiếp không?

Nhưng nếu muốn dùng hoa để lấy lòng quản lý Ôn mà lại đi hỏi trực tiếp quản lý Ôn để tìm kiếm đáp án thì sẽ mất đi sự bất ngờ và bí ẩn.

Đương nhiên, điểm mấu chốt nhất là người vừa lên tiếng là Hứa Kinh Vĩ.

Thân phận hiện tại của Hứa Kinh Vĩ là tổng giám đốc điều hành chi nhánh ngân hàng Citibank, sau khi từ chức tổng giám đốc ngân hàng HSBC, Hứa Kinh Vĩ ở Citibank cũng làm nên chuyện không kém.

Người làm ăn sao có thể đối đầu với quan chức cấp cao của ngân hàng được, sau này không chừng còn phải đi cầu người ta làm việc, đương nhiên không thể tùy tiện đắc tội.

Đừng nói là cô không biết quản lý Ôn thích hoa gì, cho dù cô biết cũng phải giả vờ như không biết.

Hứa Kinh Vĩ rõ ràng là đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của cô và La Minh Châu nên mới nói vậy.

Nhưng mà……

Hứa Kinh Vĩ sao cũng kỳ kỳ quái quái vậy, vô duyên vô cớ muốn nói cho cô đáp án, lại muốn đặt câu hỏi cho cô.

Cô ngược lại muốn xem xem Hứa Kinh Vĩ muốn đặt câu hỏi gì cho cô.

“Được thôi, vậy làm phiền Hứa tiên sinh cho biết, nhưng nếu Hứa tiên sinh đặt ra một số câu hỏi quá riêng tư cũng như liên quan đến bí mật thương mại thì tôi có lẽ sẽ không trả lời."

“Yên tâm đi, câu hỏi của tôi rất đơn giản."

Trước khi đặt câu hỏi, Hứa Kinh Vĩ thong dong nói ra:

“Quản lý Ôn thích hoa đào, ông ấy trồng cả một rừng hoa đào trong vườn biệt thự của mình."

La Bảo Châu:

?

Quản lý Ôn thích hoa đào đến vậy sao?

Ngay cả trong vườn biệt thự cũng trồng cả một rừng?

Vậy lần trước cô mua một gốc hoa đào ở chợ hoa Tết, có tính là vô tình đ-âm trúng không?

Trong lòng La Bảo Châu đã có tính toán, thuận miệng nhắc đến:

“Không biết Hứa tiên sinh muốn đặt câu hỏi gì?"

Dứt lời, phía đối diện không truyền đến âm thanh.

Hứa Kinh Vĩ lặng lẽ đ-ánh giá cô một hồi mới chậm rãi nói:

“Tôi muốn hỏi, hội pháo hoa ở cảng Thành hồi đầu năm, có phải La tiểu thư đã xem pháo hoa ở vườn hoa ven biển Tiêm Sa Chủy không?"

Câu hỏi này quá mang tính chỉ định.

Đến cả địa chỉ cũng cụ thể như vậy:

“Chẳng lẽ Hứa tiên sinh nhìn thấy tôi rồi sao?"

Câu trả lời này coi như là thừa nhận.

Hứa Kinh Vĩ không truy vấn thêm nữa, coi như cuối cùng anh cũng giải đáp được một nỗi nghi hoặc chôn giấu sâu trong lòng.

Đầu năm anh nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc ở vườn hoa ven biển Tiêm Sa Chủy, một là bóng lưng của Ôn Hành An, một trông giống như La Bảo Châu.

Nhưng anh không thể chắc chắn, chuyện như vậy cũng không thể hỏi trực tiếp Ôn Hành An, một người như Ôn Hành An sẽ không thích có người dò xét đời tư của mình.

Anh vẫn luôn muốn tìm La Bảo Châu để dò hỏi, đáng tiếc La Bảo Châu vẫn luôn hoạt động ở Thâm Thành.

Lần này khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, cuối cùng cũng giải được nghi hoặc.

Xem ra cô gái cùng Ôn Hành An xem pháo hoa thực sự là La Bảo Châu.

Trong chuyện này uẩn khúc lớn lắm đây.

Đầu năm tập đoàn Jardine Matheson đã tài trợ cho một buổi hội pháo hoa mừng năm mới, Citibank muốn tài trợ cho buổi tiếp theo nên phái anh đi thực hiện.

Sau khi tìm hiểu một vòng anh mới biết, người khởi xướng chính của hội pháo hoa là Ôn Hành An, người nắm giữ cổ phần của Jardine Matheson.

Kết hợp với hai bóng dáng nhìn thấy ở công viên ven biển trước đó, Hứa Kinh Vĩ nhanh ch.óng đoán ra, Ôn Hành An tài trợ cho buổi hội pháo hoa hồi đầu năm đó phần lớn cũng là vì La Bảo Châu.

Giúp đỡ trong chuyện làm ăn suy cho cùng vẫn tồn tại thành phần lợi ích, nhưng bỏ ra một triệu tệ để tài trợ cho hội pháo hoa, ngoài việc tạo ra bầu không khí lãng mạn thì chẳng có tác dụng gì khác.

Có thể khiến Ôn Hành An vung tiền như r-ác, La Bảo Châu ít nhiều cũng có chút bản lĩnh.

Nghe nói dạo này cô ở Thâm Thành như cá gặp nước, đầu tư vào đủ loại ngành nghề, làm ăn rất khấm khá.

Xem ra trong mấy đứa con của nhà họ La, người không nên coi thường nhất chính là La Bảo Châu.

Hứa Kinh Vĩ mỉm cười rút ra một tấm danh thiếp, trong nụ cười mang theo một sự lấy lòng kín đáo:

“La tiểu thư, sau này có khó khăn gì, hoan nghênh tới tìm tôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.