Bị Lưu Đày? Y Phi Ngược Tra, Dọn Sạch Nhà Kho Đi Chạy Nạn - Chương 238

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:36

Sau khi đã nựng chán chê bầy hổ con, nàng mới để mắt đến cái gã bẩn thỉu đến mức chẳng còn chỗ nào sạch sẽ để chạm vào.

Mộ Dung Nguyệt lấy ra một chiếc khăn tay đắp lên cổ tay gã, vừa bắt mạch vừa hỏi: "Ngươi là người phương nào, cớ sao lại rơi vào hoàn cảnh thê t.h.ả.m thế này?"

"Ta, ta là người Đại Hạ, từ biên giới phía Bắc xuôi về Đồng Thành, đi ngang qua đây thì đụng độ sơn tặc."

Người bình thường mà chịu thương tích nhường này thì đã đi đứt từ tám đời rồi. Dù gã được bầy hổ cứu mang vào hang, nhưng ý chí sinh tồn và thể trạng của gã quả thực quá phi thường.

Vậy thì gã chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Gã không nói, Mộ Dung Nguyệt cũng không ép, chỉ cần biết gã là người Đại Hạ, lại được bầy hổ nhờ vả, nàng ra tay tương trợ cũng là lẽ đương nhiên.

Nếu sau này phát hiện ra gã là kẻ ác, thì một đao tiễn gã đi cũng chưa muộn.

"Điều kiện ở đây quá tồi tàn, không thích hợp để chữa trị và dưỡng thương. Ngươi còn cử động được không? Nếu được thì trèo lên lưng lão hổ, nó sẽ cõng ngươi xuống núi, xuống dưới đó ta sẽ xử lý vết thương cho ngươi."

"Cao quá, chắc là, chắc là không leo nổi."

Mộ Dung Nguyệt vẫy tay gọi con hổ đực vẫn đang trừng mắt với Đại Hôi: "Lại đây, nằm xuống đi, để con thú hai chân này cưỡi lên lưng ngươi, rồi theo ta xuống núi."

"Rống!"

Con hổ ngoan ngoãn đi đến bên cạnh gã đàn ông bị thương, nằm rạp sát xuống đất.

Ngay cả khi hổ đã nằm sát đất, thấy gã vẫn không thể lê tấm thân tàn lên nổi, Mộ Dung Nguyệt đành phải xách gã ném lên lưng hổ.

Gã đàn ông thầm cảm thán trong lòng: Tiểu nương t.ử trước mặt này thật không đơn giản. Ngự được thú dữ, sức lực lại phi phàm, không cần đoán cũng biết võ công thuộc hàng thượng thừa. Nàng còn tự nhận biết y thuật nữa chứ? Xem ra vết thương của gã có hy vọng rồi?

Sắp xếp ổn thỏa cho gã bệnh nhân trên lưng hổ, Mộ Dung Nguyệt huýt sáo gọi ba con hổ con cưng và con hổ cái đi theo mình.

Bọn hổ con bước thấp bước cao, dáng đi còn chưa vững chãi. Nàng bế một tay một con, còn dư một con thì sao đây?

Con hổ cái thấy thế liền ngoạm cổ một đứa con tha đi theo. Phải công nhận cách chăm sóc con cái trong thế giới động vật mang đậm tính hoang dã nguyên thủy, ngậm vậy mà chẳng sợ c.ắ.n c.h.ế.t con mình.

Nàng ôm hai con hổ con trèo lên lưng Đại Hôi. Theo sau là con hổ đực cõng bệnh nhân, cuối cùng là con hổ cái ngậm đứa con còn lại.

Ôi chao, nàng đúng là cá chép hóa tiên rồi. Vớt được cả khối vàng to bự thì đã đành, đằng này lại vớt được luôn cả người lẫn hổ?

Đoàn người ngựa (à không, người sói hổ) phi nước đại nửa canh giờ thì quay lại khu lán trại đãi vàng.

"Sở Diệp, Sở Diệp, Tu lão nhân..."

Nghe thấy tiếng gọi, Sở Diệp và Tu Trình Trước cứ ngỡ nàng gặp chuyện chẳng lành, đồng loạt chạy vội từ trong nhà ra.

Đập vào mắt họ là một đàn hổ nối đuôi nhau đi tới!

"Nguyệt Nhi, nàng không sao chứ?"

"Chàng hỏi thừa thế! Đương nhiên là không sao rồi. Tu lão nhân, ông mau xem người này đi, chỉ còn thoi thóp nửa cái mạng thôi. Đến lúc kiểm chứng y thuật của ông rồi đấy."

"Nhặt bừa một con ma đói trên núi về mà cũng bắt ta chữa sao? Hơn nữa, tên này, ta không chữa nổi đâu."

"Không bắt ông chữa khỏi, ông chỉ cần rửa sạch sẽ, thay quần áo cho hắn thôi. Còn lại để ta lo."

Nghe Mộ Dung Nguyệt nói vậy, Tu lão nhân cũng chẳng ý kiến gì thêm. Ông tiến tới xốc người bệnh lên vai vác vào nhà.

Khi kẻ bị thương lướt qua mặt Sở Diệp, trong lòng hắn bỗng trào dâng một nỗi vui mừng lẫn kinh ngạc, "Ngài là Diệp, là Diệp Vương gia?"

Sở Diệp đang định đỡ lấy con hổ con từ tay nương t.ử thì khựng lại. Hắn quay sang nhìn người đàn ông bị thương, sửng sốt thốt lên: "Đơn tướng quân?"

"Đúng là Diệp Vương gia rồi, Vương gia..."

"Ngài đừng nói chuyện vội, để xử lý vết thương trước đã."

Nghe vậy, Tu lão nhân vỡ lẽ: À, hóa ra là người quen? Bước chân của lão cũng trở nên thoăn thoắt hơn hẳn.

Mộ Dung Nguyệt thật không ngờ, tùy tiện nhặt được một kẻ dở sống dở c.h.ế.t mà lại là người Sở Diệp quen biết.

An trí cho đôi hổ trưởng thành và ba con hổ con nằm gọn dưới hiên nhà, Mộ Dung Nguyệt và Sở Diệp bước vào trong nhà nói chuyện.

Mộ Dung Nguyệt kể lại quá trình gặp gỡ bầy hổ và người đàn ông bị thương cho Sở Diệp nghe, rồi hỏi: "Hắn là ai vậy?"

"Hắn tên là Đơn Hãn Hải. Ta từng sát cánh chiến đấu với hắn, là một tướng tài hiếm có, giao tình giữa ta và hắn cũng rất tốt."

"Thương tích của hắn hiện tại không nhẹ hơn vết thương lúc trước của chàng đâu. Việc hắn cầm cự được đến bây giờ quả là một kỳ tích. Lúc ở trên núi, ta có hỏi qua, hắn bảo đang trên đường xuôi về Đồng Thành thì đi qua đây đụng phải sơn tặc bị thương. Chuyện đi về Đồng Thành chắc là sự thật đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.