Bị Lưu Đày? Y Phi Ngược Tra, Dọn Sạch Nhà Kho Đi Chạy Nạn - Chương 28

Cập nhật lúc: 09/03/2026 05:08

"Sợ thì cứ nhắm mắt lại, một loáng là xong ngay thôi."

"Vâng, tẩu, tẩu t.ử, tẩu làm nhẹ tay một chút nhé."

Đôi chân kia cứ run bần bật, muốn nhẹ tay e cũng khó. Hết cắt bỏ lớp da phồng rộp lại phải sát trùng rửa sạch vết thương, vất vả lắm mới xử lý xong xuôi.

"Xong rồi, hai ngày tới đi lại sẽ hơi đau buốt đấy, nhớ kiêng đụng nước nhé."

"Đa tạ tẩu t.ử, tẩu t.ử thật tốt! Tẩu t.ử, tẩu có thể giúp mẫu thân và Khương ma ma bôi t.h.u.ố.c được không? Chân họ cũng giống hệt chân muội..."

Giọng Sở Ninh cứ lí nhí dần. Nàng ta sực nhớ tới thái độ lạnh nhạt của mẫu thân đối với Mộ Dung Nguyệt, chợt cảm thấy đòi hỏi này của mình có vẻ hơi quá đáng.

Giúp đỡ Chu thị và Khương ma ma hay giúp đỡ Sở Ninh đối với nàng cũng chẳng khác gì nhau. Mộ Dung Nguyệt chỉ nể tình họ là người thân của Sở Diệp. Hơn nữa, thái độ thù ghét của họ cũng là do nguyên chủ tự chuốc lấy, chẳng thể trách cứ ai được.

"Ta đi ngay đây."

"Đa tạ tẩu t.ử! Hu hu, đa tạ tẩu..."

Mộ Dung Nguyệt chúa ghét nhìn cảnh người khác rơi nước mắt. Nàng xách hòm t.h.u.ố.c bước thẳng ra ngoài, bảo tên tiểu nhị xách nước ấm theo gõ cửa phòng Chu thị.

"Phu nhân?" Người mở cửa chính là Khương ma ma.

"Ma ma, lão phu nhân vẫn chưa ngủ chứ?"

"Chưa đâu, phu nhân mau vào đi."

Nhận được tiền boa, tên tiểu nhị đặt chậu nước ấm xuống rồi lui ra.

"Đây là nước ấm để lão phu nhân rửa mặt đ.á.n.h răng sao?"

"Không phải, là để ngâm chân rửa vết thương."

Mộ Dung Nguyệt đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, đổ phân nửa lượng nước ấm vào chiếc chậu mang tới trước giường.

Lúc này Khương ma ma mới vỡ lẽ, phu nhân đây là đích thân rửa chân cho lão phu nhân.

"Phu nhân, ba việc vặt vãnh này cứ để lão nô làm. Lão nô hầu hạ lão phu nhân đã mấy chục năm nay, hiểu rõ thói quen của người."

"Ta cũng chẳng muốn tranh việc với bà đâu, nhưng vết thương dưới lòng bàn chân bà ấy bà biết cách xử lý không?"

"Việc này..."

Đương nhiên là bà không rành rồi.

Tay Khương ma ma vừa đưa ra định giành lấy chậu nước lại rụt rè thu về. Ừm, con dâu hầu hạ mẹ chồng âu cũng là đạo lý hiển nhiên ở đời. Nghĩ thông suốt điều đó, bà đành lùi lại đứng cạnh Chu thị, nhường phần việc rửa chân cho phu nhân.

Đối với Chu thị, Mộ Dung Nguyệt sẵn lòng chìa tay giúp đỡ, nhưng thái độ thì không thể xởi lởi dịu dàng như lúc đối xử với Sở Ninh. Người khác cư xử với nàng ra sao, nàng sẽ đáp trả lại bằng thái độ tương xứng.

Ngay từ khoảnh khắc Mộ Dung Nguyệt bưng chậu nước tới, Chu thị đã biết nàng định rửa chân cho mình. Thân là mẹ chồng, con dâu có lòng hiếu kính dâng nước rửa chân thì bà đường hoàng nhận lấy, lẽ đương nhiên sẽ không khách sáo làm bộ làm tịch. Bà mặc kệ cho Mộ Dung Nguyệt lột giày vớ và rửa sạch đôi bàn chân tơi tả của mình.

Đôi chân của Chu thị nát bấy còn khủng khiếp hơn cả của Sở Ninh. Ấy thế mà từ đầu chí cuối vị phu nhân này không hề thốt ra một tiếng rên rỉ nào.

Khả năng chịu đựng thật phi thường.

Rửa chân qua hai lần nước, công đoạn tiếp theo là sát khuẩn và băng bó. Những việc này Mộ Dung Nguyệt nhắm mắt làm cũng xong.

Ngay sau đó lại đến lượt đôi chân của Khương ma ma.

"Phu nhân, không được đâu, lão nô không dám nhận ân huệ này."

"Ma ma, có gì mà không được. Ta chỉ là một đại phu, trong mắt đại phu chỉ có bệnh nhân, hoàn toàn không phân biệt thân phận cao thấp sang hèn."

"Dạ, vậy được, thế còn tiểu thư bên đó thì sao?"

"Sở Ninh đã được băng bó xong xuôi rồi."

Khương ma ma lại bắt đầu một tràng dài những lời cảm tạ xuất phát từ tận đáy lòng.

Xử lý xong đôi chân cho Khương ma ma và không quên dặn dò những điều kiêng cữ, Mộ Dung Nguyệt xách hòm t.h.u.ố.c trở về phòng mình.

Lùa Sở Ninh về lại phòng Chu thị, Mộ Dung Nguyệt nhấc bổng đứa nhỏ lên ném lên giường, sau đó lôi tấm đệm lót trong lều ra trải xuống đất cho Sơ Thất ngủ.

Thế là cũng xong xuôi mọi việc, vở diễn ngoan hiền cũng hạ màn.

Nằm ườn ra giường, Mộ Dung Nguyệt bắt đầu chờ đợi hệ thống. Nếu đúng như những lần trước, đêm nay quá trình thăng cấp sẽ hoàn tất. Hệ thống thăng cấp xong, Mộ Dung Nguyệt mới dễ dàng ra ngoài vặt lông cừu kiếm chác được.

"Ta muốn ôm nương ngủ." Đứa nhỏ cứ xoắn xuýt không yên, húc đầu rúc vào lòng Mộ Dung Nguyệt như một chú lợn con.

"Ngoan ngoãn ngủ đi, ta không ôm đâu."

"Ôm!"

"Đã bảo không ôm! Còn làm ồn thì qua phòng kia ngủ với cha ngươi đi."

"Đúng là mẹ kế có khác, thật ác độc."

"Mẹ kế thì cũng là mẹ, thế ngươi đã mở miệng gọi ta một tiếng mẹ chưa? Tránh ra, ta mệt c.h.ế.t đi được."

Tính tình thằng oắt con này vừa thối nát vừa ngang ngạnh. Đừng nói là gọi mẹ kế, ngay cả cha đẻ, bà nội nó còn chưa thèm gọi một câu.

Mộ Dung Nguyệt lật người, quay mặt ra ngoài hờn dỗi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.