Bị Lưu Đày? Y Phi Ngược Tra, Dọn Sạch Nhà Kho Đi Chạy Nạn - Chương 359
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:47
"Được rồi, chẳng phải các vị đang thắc mắc ăn có ngon không sao? Ta đã dặn nhà bếp làm sẵn rồi, mời mọi người qua nếm thử."
"Vâng, nếm thử, phải nếm thử chứ!"
Trong lúc Mộ Dung Nguyệt dẫn họ đi xem khoai tây và khoai lang ở hậu viện, nhà bếp đã kịp dọn ra một bàn thức ăn đầy ắp: khoai tây hấp, thịt hầm khoai tây, bánh khoai tây chiên, rồi khoai lang dẻo, rau lang xào, khoai lang hấp, miến khoai lang...
Một bàn cỗ chỉ toàn hai nguyên liệu chính.
Riêng món miến khoai lang được chuẩn bị sẵn cho mỗi người một bát nhỏ.
"Mời mọi người ngồi xuống dùng thử."
"Đa tạ Vương phi." Năm người Hứa Cảnh Khoan cung kính hành lễ với Mộ Dung Nguyệt, lúc này mới dám ngồi xuống.
"Cứ tự nhiên dùng bữa đi, không cần câu nệ." Mộ Dung Nguyệt gọi Sơ Thất tới, "Sơ Thất, ngươi giới thiệu các món ăn này cho các vị đại nhân nghe đi."
Thế là, Sơ Thất giới thiệu món nào, các vị đại nhân nếm thử món đó. Khoai tây và khoai lang qua tay đầu bếp Vương phủ mang lại cho họ cảm giác hệt như đang thưởng thức sơn hào hải vị.
Dĩ nhiên, ngoại trừ món hấp nguyên vị, những cách chế biến khác chỉ có đầu bếp nhà Mộ Dung Nguyệt mới làm ra vị ngon như vậy. Nếu để bá tánh tự đun nấu, làm sao họ có thể làm cầu kỳ được, chẳng hạn như món bánh khoai tây chiên, lấy đâu ra bá tánh nào dám đổ nhiều dầu như thế để chiên.
"Ngon quá, giống hoa màu này chắc chắn là báu vật tạo phúc cho bá tánh! Chưa cần bàn đến những món chế biến cầu kỳ này, chỉ cần hấp chín ăn nguyên vị thôi cũng thấy rất ngon miệng rồi."
"Đúng vậy, món khoai lang này, vừa mềm vừa ngọt, ngon tuyệt!"
"Nhưng món miến khoai lang này mới đúng là tuyệt phẩm. Xin mạn phép hỏi Vương phi, trong món này có một vị cay rất lạ, không giống hạt tiêu hay thù du, vị cay của nó gắt hơn nhiều. Đó là gia vị gì vậy ạ?"
Quả không hổ danh là quan lại ăn sung mặc sướng, Mộ Dung Nguyệt chỉ cho một chút xíu ớt để dậy mùi vì sợ người ở đây ăn không quen vị cay quá gắt.
Vậy mà chỉ một chút xíu, họ đã nhận ra ngay điểm khác biệt so với tiêu, thù du.
"Nó gọi là ớt, cũng là một loại gia vị. Vừa nãy ở ruộng khoai lang, những quả đỏ ch.ót to bằng đầu đũa mọc trên cây chính là nó đấy."
"Thứ này ngon hơn thù du nhiều, cay nồng thật. Mùa đông lạnh giá mà được ăn hai miếng cái này thì cả người ấm sực lên ngay."
Vài người xúm lại, đ.á.n.h bay sạch bách một bàn toàn khoai tây với khoai lang, đặc biệt là món rau lang xào trộn với miến khoai lang, đến cả nước canh cũng được húp cạn.
"Khoai tây và khoai lang các vị cũng đã thấy tận mắt, nếm tận miệng rồi. Việc còn lại là dựa vào các vị, hãy đi xuống các thôn xóm chọn ra những nông phu cày cấy giỏi nhất để giao hạt giống. Ta cho rằng để họ dễ dàng chấp nhận và nghiêm túc canh tác, tốt nhất các vị nên chọn vài người đại diện tới đây tham quan một chuyến. Việc này giao cho các vị định đoạt, nếu không có ý định đào củ mang về thì cứ để đó."
Nghe Mộ Dung Nguyệt nói vậy, hai vị quan viên quản lý nông nghiệp bàn bạc một lúc. Xét thấy lượng hạt giống tạm thời chưa nhiều, họ quyết định chọn năm thôn để bắt đầu gieo trồng, mỗi thôn chọn mười hộ, đồng thời mời Lí chính của các thôn đó tới tham quan, khi về sẽ chịu trách nhiệm giám sát tiến độ gieo trồng.
Việc này không thể chậm trễ, hai vị quan viên lập tức cáo từ rời Diệp Vương phủ, đích thân đi lo liệu mọi việc.
Hứa Cảnh Khoan bảo hai viên phụ tá đi cùng hai vị quan kia, còn bản thân nán lại, rõ ràng là có chuyện muốn hỏi.
"Vương phi, vùng đất cách ngoài thành khoảng hai mươi dặm về hướng Điền Nam đang có công trình quy mô rất lớn, có phải do Vương gia và ngài đứng sau chỉ đạo không?"
"Đúng vậy, nói cho ông biết cũng chẳng sao. Chỗ đó đang xây dựng hoàng cung. Sau này, nơi đó sẽ là tân kinh thành của Đại Hạ."
Đáng lẽ ra nên báo cho Hứa Cảnh Khoan sớm hơn, dù sao ông ta cũng là Tri phủ Đồng Thành. Quên báo là vì Mộ Dung Nguyệt căn bản không cần đến sự phối hợp của nha môn phủ.
Chỉ cần điều đám tù binh chuyên quấy rối kia đi khai hoang, lấy đó làm bức bình phong che mắt thiên hạ là đủ.
"Kinh thành mới, là ý của lão Hoàng thượng sao?"
Hứa Cảnh Khoan buột miệng thốt ra ba chữ "lão Hoàng thượng", nói xong mới giật mình kinh ngạc nhận ra mình lỡ lời. Bưng miệng lại thì đã muộn, ông ta đ.â.m ra thấp thỏm lo âu.
"Chứ còn ai vào đây nữa?"
Không phải ý của lão hoàng đế thì ai dám làm trò này? Mộ Dung Nguyệt tự động lờ đi ba chữ "lão Hoàng thượng", coi như không nghe thấy. Nàng còn gọi thẳng là "Sở lão đầu" cơ mà, gọi "lão Hoàng thượng" thì đã tính là bất kính đâu.
Đúng vậy, từ khi lão hoàng đế trở lại nắm quyền, trong những cuộc trò chuyện riêng tư, đám quan viên này quen gọi ông là "lão Hoàng thượng".
