Bị Lưu Đày? Y Phi Ngược Tra, Dọn Sạch Nhà Kho Đi Chạy Nạn - Chương 374
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:48
Tống lão, ngoại trừ những ngày nghỉ lễ tắm gội, ngày nào cũng đến thư phòng sớm để chờ đón vị học trò cưng của mình.
"Chào Tống lão sư."
"A, Vương phi giá lâm."
"Tống lão, ta chỉ ghé qua xem chút thôi, ngài cứ giảng bài bình thường."
Mộ Dung Nguyệt xếp cho Lý Chi Phồn ngồi xuống chiếc bàn trống cạnh Sở Minh Tuyên, còn nàng cùng vợ chồng Lý Thanh đứng bên cạnh quan sát.
Lý Thanh cố ý liếc nhìn đống sách trên bàn Sở Minh Tuyên. Vài cuốn trong đó hắn xem còn chẳng hiểu nội dung là gì, nhưng rõ ràng có dấu vết lật giở, một số cuốn còn kẹp cả thẻ đ.á.n.h dấu, chứng tỏ đứa trẻ này thực sự đã đọc qua.
Lại nhìn nét chữ và cách giải đề của tiểu vương gia, con trai hắn đúng là xách dép chạy theo cũng không kịp.
Giao xong đề bài cho học trò duy nhất, Tống Khanh ngồi sang một bên thong thả đọc sách và soạn giáo án.
Lý Chi Phồn quả là mầm non hiếu học. Thấy trên bàn có sẵn b.út mực, thằng bé lễ phép xin phép Tống lão. Được sự đồng ý, nó liền ngoan ngoãn ngồi nắn nót tô lại những chữ viết lớn, từng nét từng nét vô cùng cẩn thận, nghiêm túc.
Mộ Dung Nguyệt chỉ nán lại xem một chốc rồi rời đi cùng vợ chồng Lý Thanh, để Lý Chi Phồn ở lại thư phòng tiếp tục luyện chữ.
Vừa bước đi, Mộ Dung Nguyệt vừa giới thiệu với hai vợ chồng: "Vị Tống lão vừa rồi chính là Tống Khanh, Tống Thái phó. Ngài ấy học thức uyên bác, từng làm thầy dạy của hai đời hoàng đế. Ngài ấy cáo lão hồi hương, trên đường tình cờ gặp gỡ chúng ta, nên ta mới mời ngài ấy nán lại chỉ dạy cho Tuyên Nhi."
"Có danh sư chỉ bảo là một chuyện, nhưng cũng phải kể đến sự thông minh xuất chúng của tiểu vương gia. Đổi lại là một đứa trẻ bình thường, dù có được danh sư kèm cặp đến mấy cũng khó lòng đạt được trình độ của Tuyên Nhi. Biểu muội à, hôm nay ta thực sự được mở mang tầm mắt. Mấy cuốn sách tiểu vương gia đang đọc, ta nhìn vào mà cứ như vịt nghe sấm."
Lý Thanh từng cầm thử một cuốn sách của Sở Minh Tuyên lên lật vài trang, và quả thực hắn không hiểu gì sất. Hắn là con trưởng của đại phòng, mang trọng trách gánh vác cơ nghiệp gia tộc. Sách vở thì có học từ nhỏ đấy, nhưng chẳng bỏ công sức dùi mài kinh sử là bao.
"Chi Phồn đã đến thư viện học chưa? Hay là biểu ca rước thầy về nhà dạy?"
"Vẫn chưa tìm được thầy tốt. Thằng Phồn nhi hiện do Lão Tứ dạy vỡ lòng. Lần này trở về chắc chắn phải tìm cho nó một người thầy đàng hoàng. Ban đầu ta cứ nghĩ nó còn nhỏ, chưa cần vội."
"Bốn, năm tuổi mới bắt đầu vỡ lòng là chuyện bình thường mà. Chỉ là Tuyên Nhi nhà ta có phần hơi khác biệt một chút."
Đâu chỉ là khác biệt một chút, Lý Thanh thực sự bị đả kích nặng nề rồi.
Vi thị lúc này mới lên tiếng cảm tạ Mộ Dung Nguyệt vì những món quà nàng sai người mang tới.
Những món quà Mộ Dung Nguyệt gửi cho mợ, hai vị biểu tẩu và biểu muội đều là những thứ phụ nữ mê mẩn: bộ mỹ phẩm chăm sóc da và đồ trang điểm, mỗi người hai bộ. Về trang sức, nàng tặng những bộ phụ kiện nạm kim cương lấp lánh và pha lê tinh xảo, cũng mỗi người hai bộ. Nàng thừa biết nhà họ Lý chẳng thiếu vàng bạc ngọc ngà, nên cố tình chọn những món độc lạ này để tặng, "vật dĩ hi vi quý" mà.
Riêng món quà dành cho tiểu bằng hữu Lý Chi Phồn là một chiếc mô tô điện trẻ em, kiểu dáng y hệt của Sở Minh Tuyên, chỉ khác màu sắc, để hai anh em có thể cùng nhau vui đùa. Nguồn gốc của những thứ này, đương nhiên lại được đẩy hết cho "sư tôn" bí ẩn của Mộ Dung Nguyệt gánh vác.
Tặng quà lúc này thay vì chờ đến lúc họ ra về là bởi những món đồ này có thể sử dụng ngay lập tức. Đến khi họ quay lại Giang Nam, chắc chắn nàng sẽ phải chuẩn bị thêm những phần quà khác.
Riêng đại cữu phụ, hai vị biểu ca và biểu đệ tạm thời chưa có quà.
Trở lại tiền viện, nhóm Mộ Dung Nguyệt thấy Lý Phúc Sinh đang đứng đợi.
Lý Phúc Sinh phẩy tay bảo vợ chồng Lý Thanh lui ra, rồi nói với Mộ Dung Nguyệt rằng ông có chuyện riêng cần bàn.
Mộ Dung Nguyệt liền dẫn Lý Phúc Sinh vào thư phòng ở tiền viện. Nàng cứ có cảm giác mình đã bỏ sót chuyện gì đó từ hôm qua, nay nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của đại cữu phụ, nàng dường như đã lờ mờ đoán ra ông định nói gì.
"Cậu, cậu ngồi xuống từ từ nói. Thư phòng này rất an toàn, tuyệt đối không ai nghe lén được đâu."
"Thế thì tốt quá. A Nguyệt này, Mộ Dung T.ử Côn đã từng kể cho con nghe về thân thế của mẹ con chưa?"
"Có nhắc đến một lần ạ. Trên đường bị lưu đày, Mộ Dung T.ử Côn đã dùng bí mật về thân thế của mẹ con để thỏa thuận đổi lấy mạng sống cho ông ta."
"Vậy chắc con cũng biết, ta và mẹ con vốn không phải là anh em ruột thịt. Mẹ con là một bé gái bị bỏ rơi mà cha mẹ ta nhặt được trong một chuyến đi buôn xa thuở trẻ, rồi bế về nhà nhận làm con nuôi."
