Bị Lưu Đày? Y Phi Ngược Tra, Dọn Sạch Nhà Kho Đi Chạy Nạn - Chương 465: Hết

Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:55

Đôi tay của nàng bị hai cha con mỗi người nắm c.h.ặ.t lấy một bàn.

Nước mắt Sở Minh Huyên rơi lã chã: "Nương, con không cho phép, nương không được đi!"

"Nương sẽ ở trên trời nhìn con. Thay nương chăm sóc tốt cho muội muội nhé. Đợi muội muội khôn lớn, hãy nói với muội ấy rằng, nương cũng rất yêu muội ấy."

"Nương! Ô ô..."

Mộ Dung Nguyệt vuốt ve cái đầu nhỏ của đứa con trai đang gục bên mép giường khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, nàng cũng không kìm được mà rơi lệ theo.

Bàn tay còn lại của nàng và bàn tay to lớn của Sở Diệp đan c.h.ặ.t vào nhau, mười ngón tay càng siết càng c.h.ặ.t. Người đàn ông ôm hận trong lòng, hắn hận Thiên Đạo bất công, hận chính bản thân mình vô dụng bất lực.

"Nguyệt Nhi, có cách nào để ta đi cùng nàng không?"

Mộ Dung Nguyệt lắc đầu, không dám nhìn hắn, không dám đối diện với nỗi bi thương và tuyệt vọng nơi đáy mắt hắn.

"Nàng kể cho ta nghe đi, vì sao nàng lại đến nơi này, được không?"

"Ừm."

Sở Minh Huyên cũng tạm thời nín khóc, những chuyện về nương, cậu bé cũng muốn nghe.

"Thế giới này, vốn là một quyển sách..."

Mộ Dung Nguyệt kể về hệ thống, kể về nhiệm vụ, kể về kết cục nguyên bản của quyển sách và kết cục hiện tại sau khi nàng xuyên tới. Nàng kể về những thế giới nàng từng đi qua, và cả thế giới nguyên bản của chính mình.

Cứ thế cho đến khi sắc trời hửng sáng, nàng... chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Tại nơi ở của Vương phi trong Diệp Vương phủ, tiếng khóc thét xé ruột xé gan của một đứa trẻ vang lên.

Tiếp đó là nỗi bi thương bao trùm toàn bộ vương phủ từ trên xuống dưới.

Sở Diệp không cho phép bất kỳ kẻ nào chạm vào Mộ Dung Nguyệt. Hắn đích thân thay y phục, trang điểm cho Vương phi, tự tay đặt nàng vào quan tài, rồi lặng thinh không nói một lời đi hết trọn vẹn tang lễ.

Một tháng sau, kinh thành dời đô về Đồng Thành, Đồng Thành được đổi tên thành "Tân Kinh Thành".

Lão hoàng đế thoái vị.

Sở Diệp kế vị.

Con trai Sở Minh Huyên được sắc phong làm Thái t.ử. Con gái là Sở Niệm, được ban phong hiệu Niệm Nguyệt công chúa.

Ba năm sau, Đại Hạ thống nhất bốn bề.

Để ăn mừng thiên hạ quy về một mối, Sở Diệp phát thiệp mời rộng rãi, triệu tập tầng lớp quyền quý của các chư hầu cùng bá quan văn võ các thành tề tựu về hoàng thành của Tân Kinh Thành để mở tiệc ăn mừng.

Ca múa linh đình, yến tiệc say sưa, quả là một bức tranh thịnh thế thái bình tường hòa.

Cùng lúc đó, toàn bộ cửa ra vào của hoàng cung đều bị khóa c.h.ặ.t. Ngay sau đó, tất cả những người tham gia yến tiệc đều ngã gục vì trúng độc, ngoại trừ Sở Diệp.

"Ha ha ha! Là một quyển sách sao? Vậy trẫm sẽ đem quyển sách này xé nát! Vỡ vụn đi! Hãy vỡ nát cho trẫm!"

Sở Diệp ngửa mặt lên trời cười điên dại, sau đó giơ cao ly rượu độc thuộc về mình lên, uống cạn một hơi: "Có Thiên Đạo đúng không? Thiên Đạo, ngươi hiện thân ra cứu người đi! Ngươi cứu một lần, ta sẽ hạ độc một lần, g.i.ế.c thêm một lần. Cho đến khi... nguyện vọng của ta đạt thành..."

Thiên Đạo của tiểu thế giới này thực sự hoảng loạn. C.h.ế.t tiệt, những kẻ bị trúng độc kia chính là những đứa con mang đại khí vận và tiểu khí vận của thế giới này a a a...

Thiên Đạo muốn phát điên lên rồi. Khó khăn lắm mới nhờ Mộ Dung Nguyệt tu bổ xong thế giới này, làm thế này chẳng phải là dã tràng xe cát, kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Sở Diệp đúng là một tên điên! Nguyện vọng của hắn là gì?

"Nguyện vọng của ngươi là gì?"

"Đưa ta đến bên cạnh Mộ Dung Nguyệt!"

Thiên Đạo đường đường lại bị chính đứa con mang đại khí vận của tiểu thế giới này nắm thóp sao?

Quả thực là bị nắm thóp. Thiên Đạo không thể không thỏa hiệp, chỉ đành đi xin Chủ hệ thống cấp cho một quyền hạn.

"Ba ngày sau sẽ đưa ngươi đi."

"Được!"

Giao thiệp xong xuôi, những người trúng độc bỗng dưng tỉnh lại một cách kỳ diệu. Họ ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, rồi yến tiệc lại được tiếp tục.

Liệp Ưng chứng kiến toàn bộ sự việc mà khiếp sợ tột độ. Hắn nhớ tới lời dặn dò của bệ hạ: Độc d.ư.ợ.c sẽ phát tác khiến người ta t.ử vong sau hai canh giờ kể từ lúc ngất xỉu. Nếu trong vòng hai canh giờ không có hiện tượng dị thường nào xuất hiện, hãy nhét vào miệng mỗi người trúng độc một viên t.h.u.ố.c giải.

Hiện tại, hiện tượng dị thường đã thực sự xuất hiện, quả thực quỷ dị đến cực điểm! Cho nên, kế hoạch của bệ hạ đã thành công!

Thành công rồi. Sở Diệp dành ba ngày để dặn dò, giao phó lại toàn bộ hậu sự. Ba ngày sau, hắn biến mất.

Mộ Dung Nguyệt lại nghênh đón nhiệm vụ ở tiểu thế giới tiếp theo: "Chiêu Tài, lần này là ở đâu?"

[Tận thế tang thi.]

Mộ Dung Nguyệt vắt óc lựa chọn những từ ngữ ác độc nhất mà nàng có thể thốt ra để c.h.ử.i đổng một trận, sau đó vung tay lên: "Lão nương không làm nữa!"

[Sở Diệp cũng ở đó, Chủ hệ thống nói vậy.]

"..."

Mộ Dung Nguyệt vốn là người cũ của Cục Xuyên Không, lẽ ra không cần phải chịu đựng cái khổ của cảnh tận thế nữa. Thế nhưng, Thiên Đạo bị nắm thóp thì làm sao mà vui vẻ cho nổi? Thế nên, cái quyền hạn mà Thiên Đạo xin từ Chủ hệ thống chính là: khóa c.h.ế.t đôi uyên ương này lại với nhau, ném vào bầy tang thi cho chúng chơi đùa đi!

[Toàn văn hoàn thành.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.