Bị Lưu Đày? Y Phi Ngược Tra, Dọn Sạch Nhà Kho Đi Chạy Nạn - Chương 72
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:19
"Vậy sao bọn chúng lại làm được?"
"Bọn họ có thần thú dâng thịt, dâng rau, dâng quả tận miệng, mày có không?"
"..."
Đừng nói là đám người nhà Mộ Dung tay trắng không có khả năng dựng nhà, ngay cả đám nha dịch cũng đành bất lực trước kỹ năng dựng nhà trên cây thần sầu của Mộ Dung Nguyệt.
Liễu thị cùng hai người chị em dâu nhà họ Mộ Dung, để mắt tới bếp đất dưới mái che mưa chỗ để xe ngựa của Mộ Dung Nguyệt, thấy người nhà họ Sở đều yên vị trên cây, bèn định mò qua dùng ké bếp.
Lại có thêm vài gã đàn ông lẻn ra sau định lục lọi trộm cắp đồ trên xe ngựa.
Đám người này vừa mon men đến gần, lập tức bị Tiểu Nhị và Tiểu Tam nấp trong bóng tối lao ra c.ắ.n xé tơi bời.
Bọn chúng không biết có phải bị úng não hay không, rõ ràng biết mười mươi người ta có nuôi sói dữ mà vẫn to gan lớn mật dám làm liều?
"Con tiện nhân khốn kiếp! Chèn ép người quá đáng! Gia môn bất hạnh, thật sự là gia môn bất hạnh..." Bà già họ Mộ Dung tức tối gào thét, khuôn mặt nhăn nhúm biến dạng vì ghen tị.
"Lão thái bà, đừng trách ta không nhắc nhở bà. Nếu không nhờ có nhà họ Sở cảnh báo, đêm nay bà đã làm mồi cho hà bá từ kiếp nào rồi. Nhà các người trước kia đối đãi với cháu gái mình thế nào, trong bụng tự hiểu rõ. Khắp kinh thành này ai mà không biết, đừng tưởng chúng ta mù tịt không nghe ngóng được gì! Thật là, càng già lại càng mặt dày trơ trẽn."
"Ông..."
"Ông cái gì mà ông?"
Lương Bác chướng mắt, lớn tiếng quát tháo mụ già họ Mộ Dung vài câu.
Mộ Dung T.ử Côn xót ruột khi thấy mẹ đẻ bị người ta sỉ nhục, đành vội vàng kéo mụ già lẩn vào trong hang để nghỉ ngơi.
Đừng tưởng vào trong hang là được ngủ yên. Cái hang hẹp như lỗ mũi mà nhét ngót nghét cả trăm con người, từ phạm nhân đến nha dịch. Ở giữa còn phải nhường chỗ châm một đống lửa sưởi ấm. Trừ đi phần diện tích đám nha dịch chiếm đoạt, chỗ còn lại chỉ đủ nhét người già, phụ nữ và trẻ em.
Đã vậy bọn chúng làm gì có điều kiện đun nước tắm rửa đàng hoàng, ai nấy đều bốc mùi chua loét, lại còn phải chen chúc nhau ngủ như xếp cá mòi phơi khô.
Còn đám đàn ông khỏe mạnh, đành phải ngậm ngùi dựng lều tạm ngoài cửa hang mà chịu đựng sương gió.
Đã là thân phận tù nhân lưu đày, còn mộng tưởng đưa ra yêu sách này nọ ư? Có nằm mơ cũng đừng hòng.
Mộ Dung Nguyệt chui tọt vào không gian, tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân thêm một lần nữa. Dặn dò Chiêu Tài đến giờ thì đ.á.n.h thức mình, nàng thong thả về phòng riêng tận hưởng giấc ngủ.
Chiếc giường với nệm cao su mềm mại êm ái, chẳng phải sung sướng hơn gấp ngàn lần cái giường ván gỗ trên nhà cây sao? Ở nhà cây dẫu có mỹ nam nằm cạnh cũng chẳng sánh bằng sự thoải mái này.
Đúng giờ hẹn, Mộ Dung Nguyệt bất thình lình dịch chuyển từ không gian trở lại nhà trên cây. Sở Diệp tinh ý nhận ra ngay động tĩnh kế bên, biết nàng đã quay về.
Trên người nàng còn thoang thoảng hương thơm thanh mát đặc trưng của loại xà phòng nàng dùng để tắm.
"Ngươi thức rồi à? Sao không ngủ thêm lát nữa?"
"Không cần, ngươi là kẻ tàn phế mà cũng tỉnh giấc sớm thế sao?"
"..." Kẻ tàn phế á? Sở Diệp bỗng thấy bực dọc không tên.
Mộ Dung Nguyệt chỉ chăm chăm nhớ tới chiếc giường êm ái của mình, nếu không nàng đã chẳng vội vã rời khỏi không gian. Nàng chưa kịp ngồi dậy thì đã bị con "bạch tuộc" nhỏ ôm c.h.ặ.t cứng, dính c.h.ặ.t như kẹo mạch nha, gỡ mãi chẳng ra.
"Đứa nhỏ này ngủ mà cứ quậy lung tung."
"Cứ mặc nó đi, nàng tranh thủ chợp mắt thêm chút nữa."
"Cũng được, có điều ta muốn ôm con trai ngươi ngủ, ngươi có muốn ôm ta một cái không?"
Chưa thể nhấm nháp "món chính", ngửi ké mùi "thịt" chút xíu cũng được chứ sao? Trong nghệ thuật thả thính trai, nàng có thể mạnh dạn vô cùng.
Nàng ta có ý gì đây? Phải chăng là phải lòng mình rồi? Nếu thực sự là nàng, hắn hoàn toàn cam tâm tình nguyện, nhưng cớ sao hắn lại chẳng dám cử động là thế nào?
"Sao thế? Ngươi không thích à?"
"Ta á? Nàng đừng có mà hối hận đấy!"
"Không bao giờ hối hận."
Vừa được thu tiền, lại có cơ hội xơ múi "thịt" ngon, ai dại gì mà hối hận chứ.
Sở Diệp dường như đã đưa ra một quyết định hệ trọng, hạ quyết tâm hy sinh vô cùng to lớn. Cánh tay hắn đã nâng lên được một nửa, nhưng rồi vẫn khựng lại, không chịu hạ xuống vòng eo của nàng.
Biết ngay mà! Mộ Dung Nguyệt thầm rủa xả trong bụng: đồ đầu gỗ, uổng công đẹp mã mã mà chả làm nên trò trống gì!
Nàng khẽ "xì" một tiếng đầy khinh bỉ rồi yên tâm nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Sợ hãi nguy hiểm cái nỗi gì, Lang vương Đại Hôi cùng hai tên đàn em đang chễm chệ nằm canh gác ngay dưới gầm giường kìa. Sói mà không đáng tin cậy thì vẫn còn có Chiêu Tài chống lưng.
Người đàn ông nằm cạnh lại chẳng được thảnh thơi như thế. Nằm chung giường với một tuyệt sắc giai nhân, đẹp tựa tiên nữ giáng trần, lại là thê t.ử danh chính ngôn thuận của mình. Đã vậy sáng sớm tinh sương còn bị nàng ta thả thính ghẹo nguyệt, bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ như dòng thác lũ cuồn cuộn. Sở Diệp vật vã, bức bối hệt như đang bị thiêu đốt dưới đáy địa ngục.
