Bí Mật Của Cố Đề Đốc - 4

Cập nhật lúc: 30/07/2026 13:01

Hắn chưa kịp dứt câu, ta đã xua tay lia lịa, cắt ngang mạch cảm xúc rớt mùng của hắn:

"Chuyện cũ như mây khói, Hàn đại nhân chớ nhắc lại nữa."

"Hiện tại ta đã đính ước thành hôn, cuộc sống rất an yên."

Nói xong câu đó, chính ta cũng thấy bản thân xảo ngôn hết sức.

An yên cái khỉ gì chứ, sáng nay vừa biết tin chồng mình có Bạch nguyệt quang xong đây này!

Hàn công t.ử thở dài một tiếng, thở ra cả một bầu trời u sầu, định gật đầu chào tạm biệt.

Đúng lúc đó, ta chợt cảm thấy sau lưng lành lạnh.

Một luồng sát khí quen thuộc, đậm đặc như sương mù mùa đông, đang từ phía xa cuồn cuộn ép tới.

10.

Ta cứng đờ cả người, thức thời nuốt chửng câu tạm biệt định nói với Hàn công t.ử vào trong bụng.

Cái luồng sát khí ngập ngụa mùi Phủ Thuận Thiên này, trừ Cố Yến Thừa ra thì còn ai vào đây nữa?

Ta chậm rãi, vô cùng chậm rãi quay đầu lại.

Dưới bóng cây liễu rủ ven sông, Cố Đề Đốc đại nhân đang đứng khoanh tay, toàn thân toát ra khí thế "tránh xa năm thước kẻo chế t oan".

Hắn không mặc quan phục, chỉ diện một bộ huyền y sẫm màu, nhưng gương mặt thiết diện kia thì vẫn không lẫn đi đâu được.

Hắn không xông ra gây sự, cũng chẳng thèm nói câu nào.

Chỉ im lặng đứng đó, ánh mắt thâm trầm như đầm nước đóng băng, nhìn xoáy vào ta và Hàn công t.ử.

Trời ạ, gã này học thuật ẩn thân từ bao giờ thế?

Sao lại đúng lúc, đúng chỗ, bắt quả tang vợ nhà đang "tái ngộ" với người cũ vậy?

Hàn công t.ử bên cạnh cũng cảm nhận được sự bất thường, mặt mày cắt không còn giọt m áu, vội vàng chắp tay vái chào rồi lủi mất dạng như chuột thấy mèo.

Chỉ còn lại ta đứng trơ trọi giữa bến thuyền, đối mặt với hũ giấm chua di động mang tên Cố Yến Thừa.

Ta ngượng ngùng gãi đầu, cố nở một nụ cười cầu hòa:

"Ơ... tướng công? Thật khéo quá, chàng cũng ra đây hóng gió sao?"

Cố Yến Thừa nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo còn hơn gió sông ban đêm:

"Hóng gió thì không, nhưng hóng được một màn "tương phùng" đẫm nước mắt thì có."

Hắn bước lại gần ta, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn nghiền nát gạch đá dưới chân.

Mùi trầm hương quen thuộc trên người hắn hôm nay lại mang theo một chút mùi vị ghen tuông nồng nặc.

Hắn nhìn ta, giọng điệu hờ hững nhưng đầy ẩn ý:

"Về phủ thôi. Đêm nay ta còn phải dự tiệc rượu quan trường, phu nhân cứ ngủ sớm, chớ đợi."

Nói xong, hắn quay lưng đi thẳng lên xe ngựa, bỏ mặc ta ngơ ngác đứng nhìn theo bóng lưng cô độc của hắn.

Hũ giấm chua này đổ rồi, mà còn đổ một cách âm thầm, nguy hiểm nữa chứ!

Ta rùng mình một cái.

Tối nay coi như xong phim, ta biết giải thích thế nào với vị Đề Đốc đại nhân này đây?

11.

Nửa đêm, bầu không khí trong Cố phủ vẫn căng như dây đàn.

Ta nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, lòng thấp phỏm như đeo đá.

Đến tận canh ba, cửa phòng mới nhẹ nhàng mở ra.

Mùi rượu hoa cúc nồng nặc xộc vào mũi, trộn lẫn với hương trầm quen thuộc trên người hắn.

Cố Yến Thừa đi tiệc rượu về muộn, bước chân có chút loạng đạng.

Hắn không thèm tháo đai quan, cũng chẳng thèm lau mặt, đi thẳng tới mép giường.

Ta vội nhắm tịt mắt, định tiếp tục giả ch ết.

Thế nhưng gã này lại không theo lẽ thường.

Hắn thẳng tay kéo chăn ra, rồi cả thân hình cao lớn nghiêng xuống, ôm chầm lấy ta từ phía sau.

Lực ôm c.h.ặ.t đến mức suýt chút nữa làm ta nghẹt thở.

Đầu hắn gục vào hõm cổ ta, hơi thở nóng hổi mang theo mùi men rải đều trên làn da nhạy cảm.

"Tướng... tướng công?"

Ta rụt cổ, định đẩy hắn ra:

"Chàng say rồi, mau buông thiếp ra..."

"Ta không say."

Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, vang lên ngay bên tai ta.

Tuy mùi rượu rất nồng, nhưng ánh mắt hắn khi tựa vào vai ta lại tỉnh táo lạ thường.

Ngón tay hắn thô ráp, luồn qua kẽ tay ta, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay trống trơn không đeo nhẫn ngọc.

"Thẩm Ngôn."

Hắn thì thầm, giọng điệu ngoan ngoãn đến mức khiến tim ta đập hẫng một nhịp:

"Nàng cất nhẫn ngọc gia bảo của Cố gia..."

"Lại còn lén lút đi gặp gã công t.ử họ Hàn đó..."

"Có phải... nàng muốn xin hưu thư, rời bỏ ta đúng không?"

Ta ngẩn người, cứng đờ cả thân thể.

Cái gì cơ?

Gã Đề Đốc chí công vô tư, ở nha môn thét ra lửa, lúc này lại giống như một chú ch.ó nhỏ bị bỏ rơi, vừa giận dỗi vừa ủy khuất thì thầm vào tai ta?

Sự lạnh lùng, uy nghiêm ban chiều biến đi đâu mất sạch rồi?

Thì ra gã không phải muốn tính sổ vụ bến thuyền, mà là đang sợ ta ruồng bỏ hắn!

12.

Gió đêm thổi qua cửa sổ khép hờ, làm ngọn đèn dầu trên bàn chao đảo nhẹ.

Nhìn gã quan lại mặt sắt thường ngày giờ đang tựa đầu vào vai ta nũng nịu, lòng ta mềm xèo như cục bột.

Trời ạ, gã phu quân này làm sao vậy chứ?

Ở nha môn thì uy phong lẫm liệt, về đến nhà ăn chút giấm chua lại biến thành con mèo ngốc thế này?

Ta khẽ thở dài, xoay người lại đối mặt với hắn.

Hai tay ta xoa xoa hai bên má nóng bừng của Cố Yến Thừa, dỗ dành như dỗ trẻ con:

"Thiếp nào có ý định xin hưu thư?"

"Chiếc nhẫn ngọc quý giá thế, thiếp cất kỹ là vì sợ làm hỏng thôi."

"Còn gã Hàn công t.ử kia, chỉ là vô tình chạm mặt trên đường, thiếp còn chẳng nhớ nổi tên hắn nữa là!"

Cố Yến Thừa chớp chớp mắt, đôi đồng t.ử thâm trầm đốm lên vài vệt sáng nhỏ.

Hắn dụi dụi mặt vào lòng bàn tay ta, giọng vẫn còn chút hờn dỗi:

"Thật chứ? Nàng không gạt ta?"

"Thật hơn cả bạc nguyên bảo thiếp nộp cho chàng ở nha môn!"

Ta véo nhẹ má hắn một cái, lòng vừa buồn cười vừa thấy ngọt ngào vô hạn.

Sự lo lắng và bất an chèn ép trong lòng cả ngày hôm nay vèo một cái biến mất sạch bách.

Xem ra gã này thực sự để ý đến ta, thậm chí còn sợ mất ta đến mức cuống cả lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.