Bí Mật Của Cố Đề Đốc - 7
Cập nhật lúc: 30/07/2026 13:01
Vừa bước vào cửa, mấy vị thế t.ử, công t.ử nhà quan trong phòng đã ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Một vị công t.ử mặc áo tím, tay cầm quạt xếp lập tức lao ra, giọng oang oang cả căn phòng:
"Ôi chao! Đây chẳng phải là Cố tẩu tẩu sao?"
"Cố huynh! Huynh giấu kỹ thật đấy, cuối cùng cũng chịu dắt Bạch nguyệt quang ra mắt anh em rồi!"
Ta ngơ ngác chớp chớp mắt, bước chân sững lại ngay tại chỗ.
Bạch nguyệt quang?
Một vị bằng hữu khác cũng hùa theo, vỗ đùi đ.á.n.h "bốp" một cái rõ đau:
"Còn phải nói sao! Tên Cố Yến Thừa này đơn phương thầm yêu vị tiểu thư thương gia họ Sở này suốt mười năm trời."
"Năm đó vì nàng mà hắn thức trắng bao đêm chép gia quy, âm thầm theo dõi từng chút một, giờ mới rước được người về dinh!"
"Hôm nay phải phạt hắn ba ly mới được!"
Những lời này như một quả b.o.m dội thẳng vào đầu ta, nổ tung thành trăm ngàn mảnh pháo hoa.
Ta đứng trơ ra như phượng hoàng đất, hết nhìn đám bằng hữu náo nhiệt lại quay sang nhìn Cố Yến Thừa.
Gã Đề Đốc đại nhân thường ngày lạnh như băng, lúc này tai đã đỏ rực như tôm luộc, cuống quýt xua tay định bịt miệng đám bạn thất đức.
Trời đất ơi!
Cái gì mà "Bạch nguyệt quang trong truyền thuyết"?
Cái gì mà "mối tình đầu khắc cốt ghi tâm" khiến cả Kinh thành xôn xao?
Hóa ra từ đầu đến cuối... "Bạch nguyệt quang" đó chính là ta sao?!
19.
Bị đám bạn thân "bán đứng" không còn một mảnh giáp, Cố Yến Thừa vội vàng kéo ta ra ban công vắng người sau t.ửu lâu.
Gió đêm thổi nhẹ làm tà áo hắn lay động, nhưng sự bối rối trên mặt hắn thì gió nào thổi bay cho nổi.
Vị Đề Đốc đại nhân uy phong lẫm liệt ngày thường giờ đây vò đầu bứt tai, vành tai đỏ lây sang tận gò má.
Ta khoanh tay trước n.g.ự.c, nhếch môi nhìn hắn bằng ánh mắt "xem chàng diễn trò đến bao giờ":
"Cố đại nhân, khai mau! Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Bạch nguyệt quang gì chứ? Kẻ hớt lẻo năm mười lăm tuổi là sao chứ?"
Cố Yến Thừa thở dài một tiếng, ánh mắt chớp chớp đầy vẻ tội nghiệp:
"Thẩm Ngôn... nàng nghe ta giải thích đã."
"Năm mười lăm tuổi đó, tên Hàn công t.ử kia vốn là gã đào hoa nổi danh, chuyên đi trêu hoa ghẹo nguyệt."
"Ta không thể trố mắt nhìn nàng bị gạt, nên mới... mượn tay Nữ Sư triệt hạ hắn, ép nàng chép phạt để hắn không tiếp cận được nàng nữa."
Ta trợn tròn mắt, vừa buồn cười vừa tức giận:
"Thế còn vụ Thanh Hoa Viện? Chàng phạt ta năm mươi lượng bạc cơ mà!"
Cố Yến Thừa gãi gãi mũi, giọng nhỏ như muỗi kêu:
"Chốn lầu xanh rồng rắn lẫn lộn, nguy hiểm vô cùng."
"Ta phạt tiền để nàng xót ruột mà ngoan ngoãn về nhà, lại còn tự tay nấu canh giải rượu cho nàng còn gì..."
"Còn chuyện thành hôn... thật ra hai năm trước ta đã van xin mẫu thân sang dạm hỏi, chỉ đợi nàng đủ tuổi là rước về ngay."
Toàn bộ khúc mắc trong lòng ta bấy lâu nay rốt cuộc được tháo gỡ sạch bách.
Hóa ra không có thế thân, chẳng có Bạch nguyệt quang nào khác ngoài ta.
Gã phu quân "hai mặt" này đã âm thầm giăng tơ vây bắt ta từ mười năm trước!
Ta nhìn gương mặt tuấn tú đang thầm thì xin lỗi kia, lòng mềm xèo như mứt táo, nhưng miệng vẫn cố làm ra vẻ kiêu kỳ:
"Hừ, Cố Yến Thừa, chàng tính kế ta giỏi lắm!"
20.
Để phạt gã "tội đồ" đã giấu ta suốt mười năm qua, ta bắt Cố Yến Thừa xòe tay ra, dùng chiếc thước gỗ gõ nhẹ vào lòng bàn tay hắn ba cái rõ đau.
Lại còn lập luôn gia quy mới: Từ nay về sau, toàn bộ ngân lượng trong phủ đều do ta quản lý, và hắn phải đích thân vào bếp nấu ăn cho ta.
Vị Đề Đốc đại nhân ở nha môn thét ra lửa, lúc này lại ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt đong đầy chiều chuộng:
"Được, tất cả đều nghe theo phu nhân."
Mối nhân duyên từ hũ giấm chua lâu năm rốt cuộc cũng đơm hoa kết trái viên mãn.
Ba năm sau.
Cố phủ đón thêm một tiểu ma vương tên là Cố Thời, mới ba tuổi đầu đã giống hệt phụ thân nó ở khoản mặt lạnh và hay giận dỗi.
Thế nhưng, Đề Đốc đại nhân lại coi cậu con trai nhỏ này như "tình địch" lớn nhất đời mình.
Mỗi lần thấy Cố Thời quấn quýt đòi ta ôm ngủ, Cố Yến Thừa liền đen mặt, xách cổ áo con trai thả ra ngoài cửa.
"Con đã ba tuổi rồi, phải tự lập."
"Từ hôm nay, sang phòng riêng ngủ một mình đi."
Cố Thời tức đến mức hai má phúng phính phồng lên, ấm ức gào to:
"Phụ thân xấu xa! Mẫu thân là của con mà!"
Cố Yến Thừa thản nhiên ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng, nhếch môi cười đắc thắng:
"Mẫu thân con là phu nhân của ta, ta đã đợi mười năm mới rước được về."
"Muốn ôm phu nhân? Sau này tự đi mà cưới!"
Nói xong, hắn thẳng tay đóng sầm cửa phòng lại, bỏ mặc tiểu ma vương đứng khóc rơm rớm bên ngoài.
Ta bật cười rúc vào n.g.ự.c hắn, véo nhẹ vào eo hắn một cái:
"Chàng lớn tướng thế này rồi mà còn đi giành vợ với con nít ba tuổi sao?"
Cố Yến Thừa cúi đầu, đặt một nụ hôn nồng nàn lên trán ta, giọng nói trầm ấm quấn quýt bên tai:
"Mười năm chờ đợi không dễ dàng gì, một giây một phút ta cũng không muốn chia sẻ nàng với ai."
Đêm xuân ấm áp, ngọn đèn dầu lay động phản chiếu bóng hình hai người quấn quýt bên nhau.
Chặng đường dài phía trước, xem ra hũ giấm chua nhà ta vẫn sẽ còn tiếp tục ngọt ngào dài dài!
NGOẠI TRUYỆN:
(Góc nhìn của nam chính Cố Yến Thừa)
Năm mười lăm tuổi.
Lần đầu tiên ta gặp Sở Thẩm Ngôn là ở hội hoa đăng bên sông Tần Hoài.
Nàng mặc chiếc váy đỏ, tay cầm chiếc diều giấy đứt dây, vừa đi vừa nhảy nhót tung tăng hệt như một chú chim sẻ nhỏ.
Lúc nàng trèo lên cây thị để gỡ diều rồi ngã tạch xuống bụi cỏ, ta đã đứng sau gốc cây nhìn lén mà buồn cười đến mức suýt rơi cả quạt.
Từ khoảnh khắc ấy, trong tim Cố Yến Thừa ta đã khắc sâu một hình bóng.
