Bí Mật Của Người Vợ - Chương 7
Cập nhật lúc: 14/09/2026 11:03
"Anh bắt buộc phải lên đường ngay bây giờ rồi, chuyến bay cất cánh vào lúc bảy giờ tối nay mà." Tôi lạnh nhạt lắc đầu, trong lòng căn bản chẳng còn chút tâm trí nào muốn tiếp tục nán lại trong căn nhà ngột ngạt này thêm một giây phút nào nữa.
Kéo chiếc vali hành lý bước ra mở toang cánh cửa chính, tôi bỗng nhiên khựng bước chân lại, ngoảnh đầu nhìn thẳng vào mắt vợ:
"Giai Tuệ à, em có dám khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm rằng... bản thân em chưa từng có bất kỳ chuyện gì giấu giếm anh không em?"
Vào cái khoảnh khắc ấy, sâu thẳm trong thâm tâm tôi vẫn vô cùng khao khát tha thiết mong mỏi cô ấy có thể mở lòng thẳng thắn thú nhận toàn bộ sự thật với tôi.
"Kìa anh, anh lại đang mở mồm nói những lời lảm nhảm kỳ quặc gì thế hả?" Giai Tuệ chớp chớp đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn tôi như thể chẳng hiểu chuyện gì, cô ấy ân cần bước lại gần chỉnh lại cổ áo cho tôi, rồi nở một nụ cười ngọt ngào thanh thản, "Đến khách sạn rồi thì nhớ nhắn tin báo bình an cho em hay ngay đấy nhé chồng yêu!"
Nhìn vào nụ cười thánh thiện ấy của vợ, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi quặn thắt lại từng cơn cay đắng: Cái người đàn bà này, đến tận nước này rồi mà cô ta vẫn còn đang trơ tráo diễn kịch, vẫn tiếp tục mở mồm nói dối lừa gạt tôi!
Theo đúng lịch hẹn đã thỏa thuận từ trước, tôi một lần nữa lái xe quay trở lại Bệnh viện Phụ sản Nhi đồng, đích thân đem chiếc túi zip đựng mẫu tóc có chân tóc của con trai Tiểu Bảo trao tận tay cho bà chị phụ trách phòng lưu trữ hồ sơ.
Sau vài câu nói xã giao khách sáo nhạt nhẽo và vô thưởng vô phạt, chuỗi ngày ba ngày đằng đẵng chờ đợi kết quả xét nghiệm ADN chính thức bắt đầu, đó là những chuỗi ngày bị t.r.a t.ấ.n tâm can khủng khiếp nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi tùy tiện tìm một khách sạn tầm trung gần đó để thuê một phòng đơn, một thân một mình nằm cô độc trơ trọi trên chiếc giường nệm rộng thênh thang, hai mắt đờ đẫn nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, từng cơn choáng váng dữ dội ập đến nơi thái dương, đó chính là cảm giác khi toàn bộ não bộ của một con người bị rơi vào trạng thái sập nguồn tê liệt hoàn toàn.
Mười giờ rưỡi đêm hôm đó, tôi giả vờ như đang ở nơi đất khách quê người công tác, nhấc máy gọi về nhà cho Giai Tuệ một cuộc điện thoại thông báo bình an, miễn cưỡng buông vài câu hỏi han nhạt nhẽo cho qua chuyện rồi vội vã lấy cớ rằng đi lại mệt mỏi cần nghỉ ngơi sớm.
Người vợ hiền thục nghe vậy liền ngoan ngoãn vâng dạ rồi cúp máy, căn phòng khách sạn lại một lần nữa chìm sâu vào sự tĩnh mịch u ám đến rợn người.
Nỗi hoang mang bế tắc, cơn thịnh nộ cuồng điên, cảm giác bất lực cô độc và nỗi đau đớn xé ruột xé gan... muôn ngàn thứ cảm xúc tiêu cực đen tối nhất cứ thế liên tục gặm nhấm, c.ắ.n xé và đục khoét tâm can tôi từng phút từng giây, dẫu cho kết quả xét nghiệm pháp lý cuối cùng vẫn chưa chính thức được đưa ra.
Vỏn vẹn đúng ba ngày ngắn ngủi mà đối với tôi lại dài dằng dặc như trôi qua suốt cả ba thế kỷ, ngày đêm tôi điên cuồng đốt t.h.u.ố.c lá liên tục và nốc từng chai rượu mạnh cay nồng vào bụng, chỉ mong muốn dùng chất cồn và nicotine độc hại để làm tê liệt thần kinh của chính mình, nhằm khỏa lấp đi nỗi bất an và sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Mãi cho đến buổi chiều ngày thứ ba, khi tờ giấy báo cáo kết quả xét nghiệm ADN mỏng manh được nhân viên y tế trao tận tay tôi, khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ in hoa đậm nét đập thẳng vào mắt: "Lưu Sinh và Lưu T.ử Hào không tồn tại quan hệ huyết thống cha con", trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nhiên trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ, tựa như một kẻ t.ử tù vừa mới được cởi bỏ chiếc thòng lọng t.ử thần.
Cuối cùng thì sự thật nghiệt ngã đã được phơi bày ra ánh sáng: Giai Tuệ quả thực đã hoàn toàn phản bội lại tôi!
Bị cắm sừng, bị vợ ngoại tình cắm một chiếc sừng hươu khổng lồ lên đầu... những từ ngữ nhức nhối và ô nhục ấy, trước đây tôi từng đinh ninh nghĩ rằng chúng ở một khoảng cách vô cùng xa xôi ngoài xã hội đối với cuộc đời mình, thế nhưng ai mà ngờ được rằng cho đến tận ngày hôm nay, kẻ đóng vai một thằng hề t.h.ả.m hại bị người đời cười chê lại chính là bản thân tôi!
Đến cuối cùng thì con cóc ghẻ bần nông dưới đáy giếng rốt cuộc vẫn muôn đời chỉ là một con cóc ghẻ xấu xí, miếng thịt thiên nga mà bản thân đã từng thèm thuồng khao khát suốt bao năm tháng, hóa ra chẳng qua cũng chỉ là một thứ đồ thừa thãi mà kẻ khác đã ăn chán chê ê chề rồi mới nhẫn tâm bố thí lại cho tôi mà thôi!
Và cũng chính ngay vào cái khoảnh khắc đau đớn tột cùng ấy, tôi mới thực sự thấu hiểu một cách sâu sắc và cay đắng nhất về cái định nghĩa nghiệt ngã của những danh từ: "kẻ thật thà lương thiện", "kẻ đổ vỏ tiếp quản", và nỗi nhục nhã ê chề nặng tựa ngàn cân mà những kẻ như tôi đang phải còng lưng gánh vác trên vai nó to lớn và kinh hoàng đến mức độ nào!
Tôi thế mà lại ngu muội còng lưng cày cuốc ngày đêm, đi nuôi nấng và phụng dưỡng đứa con hoang của một thằng đàn ông khác suốt ba năm trời ròng rã mà không hề hay biết!
Trong tâm trí tôi bất thình lình hiện lên một khung cảnh vô cùng ghê tởm: Thân hình thon thả, quyến rũ của vợ tôi đang quằn quại uốn éo trên chiếc giường ngủ, ngồi đối diện với cô ấy là một gã đàn ông lạ mặt, gã bỗng nhiên ngoảnh ngoắt đầu lại nhìn tôi, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng nở một nụ cười man rợ đầy vẻ chế giễu khinh bỉ:
"Cái đồ phế vật bất tài! Mày đích thực chỉ là một thằng phế vật nhu nhược mà thôi! Ha ha ha!"
"Á á á!!" Cơn đau đầu dữ dội bỗng chốc bùng nổ như muốn x.é to.ạc hộp sọ tôi ra làm đôi, tôi ôm c.h.ặ.t lấy đầu gào thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, lảo đảo lao thục mạng vào trong nhà vệ sinh của khách sạn, vặn hết cỡ vòi nước lạnh rồi điên cuồng vốc từng vốc nước đá tạt xối xả vào mặt mình.
"Lưu Sinh ơi! Mày bắt buộc phải tỉnh táo lại! Mày bắt buộc phải giữ được sự bình tĩnh và kiên cường tuyệt đối! Hãy dùng cái đầu lạnh mà suy nghĩ xem bước tiếp theo mày phải làm cái gì, đúng rồi, phải bình tĩnh suy tính thật kỹ lưỡng..."
Tôi liên tục tự nhắc nhở và răn đe chính bản thân mình hết lần này đến lần khác, ép l.ồ.ng n.g.ự.c mình phải thở đều để lấy lại sự điềm tĩnh, một khi ván đã đóng thuyền và sự thật tàn khốc đã không thể nào thay đổi được nữa rồi, thì việc toan tính những đối sách tiếp theo mới chính là nhiệm vụ sống còn hàng đầu vào lúc này.
Cầm tờ kết quả xét nghiệm ADN này chạy xộc về nhà để đối chất ba mặt một lời, ép vợ phải thú nhận toàn bộ chân tướng sự thật sao? Cách làm ấy có lẽ cũng sẽ mang lại chút tác dụng giải tỏa cơn giận nhất thời, thế nhưng đó tuyệt đối không bao giờ là sự lựa chọn khôn ngoan và tối ưu nhất vào thời điểm hiện tại.
Tính khí và bản lĩnh của Giai Tuệ tôi hiểu quá rõ, nếu như bây giờ tôi vội vàng ngửa bài công khai, chỉ dựa vào vài tờ giấy kết quả xét nghiệm ADN cá nhân này thì xác suất cao là cô ấy sẽ dứt khoát chối bay chối biến không chịu thừa nhận, muốn tranh cãi phân định trắng đen rõ ràng thì con đường duy nhất là bắt buộc phải kéo nhau ra tòa án để tiến hành giám định tư pháp, thế nhưng nếu làm như vậy thì chẳng khác nào tôi đang chủ động tạo thêm thời gian và không gian thuận lợi cho cô ấy nhanh ch.óng tẩu tán toàn bộ tài sản chung của gia đình.
Đối với cá nhân tôi lúc này mà nói, mái ấm gia đình hạnh phúc coi như đã hoàn toàn tan nát thành tro bụi không thể cứu vãn nổi nữa rồi, thế nhưng tôi tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ cam tâm để bản thân mình bị biến thành một thằng ăn mày trắng tay không một xu dính túi thêm một lần nào nữa! Bởi vì đến cái ngày trắng tay cùng quẫn ấy, trên cõi đời này sẽ căn bản chẳng có lấy một ai rủ lòng thương hại hay bố thí cho tôi đâu!
Tôi bắt buộc phải thu thập thêm nhiều bằng chứng thép không thể chối cãi khác nữa, tôi bắt buộc phải đích thân tìm ra danh tính của kẻ đã thông dâm vụng trộm với vợ tôi, tìm ra người cha đẻ thực sự của đứa con hoang Tiểu Bảo, tìm ra cái thằng gian phu vô liêm sỉ đốn mạt đã nhẫn tâm cắm sừng lên đầu tôi!
Hạ quyết tâm sắt đá xong xuôi, tinh thần tôi bỗng chốc trở nên phấn chấn và sắc bén lạ thường, dẫu cho ở cái thành phố nơi tôi đang sinh sống này, nghề thám t.ử tư điều tra ngoại tình chỉ là những nhân vật hư cấu xuất hiện trong các bộ phim truyền hình, thế nhưng rất nhiều ngón nghề và thủ thuật công nghệ theo dõi thì bản thân tôi hoàn toàn có thể vận dụng một cách triệt để.
