Bị Nữ Phụ Trọng Sinh Cướp Hôn ? Tôi Dọn Sạch Gia Sản, Gả Cho Quan Quân ! - Chương 10
Cập nhật lúc: 04/05/2026 14:23
Nhiễm Nguyệt Gật Đầu, Trước Kia Đi Học Cô Đều Tự Đạp Xe Đi.
“Vậy mua một chiếc xe đạp, lát nữa 2 chúng ta mỗi người đạp một chiếc về.” Nguyễn Thừa Xuyên nhẹ nhàng bâng quơ lên tiếng.
Nhiễm Nguyệt lại một lần nữa chấn động: “Anh chắc chứ?”
“Chắc chắn chứ!” Lúc đến Nguyễn Thừa Xuyên đã nghĩ kỹ rồi, “Sau này buổi sáng em đi làm ở công xã sẽ không phải vất vả như vậy nữa.”
Trong lòng Nhiễm Nguyệt ấm áp, nói không cảm động là giả.
Nguyễn Thừa Xuyên nói với nhân viên bán hàng muốn một chiếc xe đạp, xe đạp hiệu Phượng Hoàng, một chiếc 160 đồng, còn cần một tờ phiếu xe đạp.
2 chiếc xe đạp ở cửa đều đã bám đầy bụi, rất rõ ràng, ở nông thôn, không phải ai cũng mua nổi xe đạp.
Một số thôn cũng có Cung tiêu xã, nhưng hàng hóa không đầy đủ bằng trên trấn.
Nguyễn Thừa Xuyên lại mua 2 cân đường trắng, túi nilon đựng, bên trên còn in một chữ ‘Hỷ’ màu đỏ thật lớn, còn mua thêm 2 hộp sữa mạch nha.
Đường trắng 8 hào 1 cân, sữa mạch nha cần 30 đồng 1 hộp, cộng thêm xe đạp, tổng cộng đã tiêu tốn 221.6 đồng, đây là còn chưa tính phiếu đấy!
“Còn muốn mua gì nữa không?” Nguyễn Thừa Xuyên chuẩn bị thanh toán, những thứ này, ngoại trừ xe đạp là mua cho Nhiễm Nguyệt, phần còn lại là mua quà đáp lễ để ngày mai mang về lúc lại mặt.
Nhiễm Nguyệt suy nghĩ một chút, chỉ vào bánh bông lan trứng gà và kẹo sữa Đại Bạch Thố, “2 thứ này mỗi loại lấy 1 cân.”
Bánh bông lan trứng gà không cần phiếu, 9 hào 1 cân, kẹo sữa Đại Bạch Thố 2 đồng 1 cân, còn cần phiếu.
Nguyễn Thừa Xuyên trả tiền, nhìn đồng hồ, chuẩn bị đưa Nhiễm Nguyệt đi dạo công viên.
Thời buổi này yêu đương, cũng chỉ là đi dạo công viên, dạo phố, thỉnh thoảng rủng rỉnh tiền bạc, lại đưa cô gái mình thích đi xem phim.
Nhưng trên trấn không có rạp chiếu phim, ít nhất phải lên huyện thành mới có rạp chiếu phim, hơn nữa trong rạp chiếu phim bây giờ, đều chiếu những bộ phim liên quan đến cách mạng.
Giống như 《 Trí Thủ Uy Hổ Sơn 》, 《 Hồng Đăng Ký 》, 《 Hồng Sắc Nương T.ử Quân 》 v.v.
Ngành công nghiệp điện ảnh thời kỳ này không mấy phát triển, các bộ phim trong rạp đều được chiếu luân phiên.
Nhưng thứ này vẫn là đồ hiếm lạ, rất nhiều người cho dù đã thuộc lòng rồi, nếu có cơ hội vẫn sẵn lòng đi xem lại lần nữa.
“Nguyễn Thừa Xuyên, 2 chúng ta đi chụp một tấm ảnh đi?” Nhiễm Nguyệt đột nhiên nhớ tới tờ giấy đăng ký kết hôn mà sáng nay Nguyễn Thừa Xuyên đưa cho cô.
Nếu là ở đời sau, 2 người đi đăng ký kết hôn đều sẽ đi chụp ảnh cưới từ sớm.
Mặc dù đã nhận giấy rồi, nhưng nghi thức đến muộn cũng có thể có được.
Nguyễn Thừa Xuyên sững sờ một thoáng, không hiểu, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Mỗi lần anh về đều là đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, đối với tình hình trên trấn thật sự không hiểu rõ, gói ghém đồ đạc để ở Cung tiêu xã, tiện thể hỏi thăm xem tiệm chụp ảnh ở đâu.
Nguyễn Thừa Xuyên mặc một bộ quân phục chỉnh tề, Nhiễm Nguyệt nhớ kỹ phải đi chụp ảnh, cố ý mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu đỏ, bên dưới vẫn là chiếc quần ống đứng màu đen mặc lúc sáng.
Nguyên chủ rất ít khi lên trấn, Nhiễm Nguyệt tự nhiên là không có ký ức gì, để Nguyễn Thừa Xuyên dẫn đường, rẽ ngang rẽ dọc, trong một con hẻm nhỏ nhìn thấy một tấm biển hiệu.
Thợ chụp ảnh là một ông chú khoảng 40 50 tuổi, thấy 2 người bước vào, vui vẻ chào hỏi mời vào.
2 người hỏi giá cả một chút, 1 tấm ảnh 1 đồng.
Nhiễm Nguyệt líu lưỡi, cũng đắt thật!
Bằng 1 cân thịt rồi nhỉ?
Cô có chút do dự, vốn dĩ nghĩ 1 cân đường trắng 8 hào, cùng lắm thì bằng 1 cân đường trắng thôi!
Người đàn ông dường như nhìn ra sự do dự của cô, trực tiếp lên tiếng: “Chụp, có thể rửa 2 tấm không?”
2 tấm?
Nhiễm Nguyệt ngước mắt nhìn anh, cũng không nói gì thêm.
2 người đến vị trí chỉ định ngồi xuống, thợ chụp ảnh chỉ vào 2 người, ra hiệu 2 người xích lại gần nhau một chút: “2 người mới cưới, xích lại gần nhau một chút.”
Nhiễm Nguyệt sững người, lại nhìn về phía Nguyễn Thừa Xuyên.
2 người bốn mắt nhìn nhau, Nguyễn Thừa Xuyên giải thích: “Vừa nãy lúc vào cửa đã nói với ông ấy rồi!”
Nhiễm Nguyệt hiểu ra, vừa định nhìn về phía ống kính, máy ảnh thời này là một cái hộp lớn, đầu của thợ chụp ảnh đều ‘giấu’ ở bên trong.
Liền nghe thấy tiếng màn trập được bấm xuống...
“Ơ, sao đã chụp rồi?” Nhiễm Nguyệt nghe thấy âm thanh.
“Chụp rất đẹp.” Thợ chụp ảnh chui ra cười nói.
Nhiễm Nguyệt nghĩ đến tư thế của 2 người vừa rồi, có chút ngại ngùng, nhưng cũng không nói gì.
Lại ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn chụp một tấm, tổng cộng có 2 tấm ảnh, cũng không cần một tấm ảnh rửa 2 lần nữa.
“Xong rồi, tổng cộng 2 đồng, nộp trước 1 đồng, để lại thông tin, 5 ngày sau đến lấy thì trả nốt 1 đồng còn lại.” Thợ chụp ảnh dặn dò.
Nguyễn Thừa Xuyên qua đó, viết tên 2 người xuống, lại nộp 1 đồng, rồi mới đi tới.
Nhiễm Nguyệt kinh ngạc, người này, biết chữ?
Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của Nhiễm Nguyệt, Nguyễn Thừa Xuyên kiên nhẫn giải thích.
“Sao thế? Tưởng anh không biết chữ à?” Nguyễn Thừa Xuyên nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô, “Trong quân đội có lớp xóa mù chữ, anh vẫn luôn học tập, học thức của anh, chưa chắc đã kém em đâu!”
Nhiễm Nguyệt mỉm cười, không trả lời, không thể nào!
Cô chính là sinh viên tốt nghiệp thạc sĩ, cộng thêm mấy năm làm súc vật chốn công sở, vẫn luôn học cách làm các loại giáo án nghiên cứu, Nguyễn Thừa Xuyên có lợi hại đến đâu cũng không học qua cô được!
2 người mỗi người một chiếc xe đạp đi về nhà, lúc đầu Nhiễm Nguyệt còn hơi chậm chạp, sau khi quen rồi thì tăng tốc độ.
Nguyễn Thừa Xuyên có chút kinh ngạc, Nhiễm Nguyệt vậy mà lại biết đi xe đạp.
Nhiễm Nguyệt nhướng mày, trong giọng nói là sự đắc ý không giấu được: “Đừng nhìn nữa, chỉ có thể nói là năng lực học tập của em rất mạnh.”
