Bị Nữ Phụ Trọng Sinh Cướp Hôn ? Tôi Dọn Sạch Gia Sản, Gả Cho Quan Quân ! - Chương 177
Cập nhật lúc: 04/05/2026 14:57
Nhiễm Nguyệt chống cằm suy nghĩ một lúc về cốt truyện. Theo tuyến truyện hiện tại, Giang Vũ nhà họ Giang đã ly hôn trở về, sự tiếp xúc giữa Giang Viễn và Tống Giai Giai nhiều hơn... Chắc hẳn lúc này Giang Viễn đã bày tỏ tâm ý với Tống Giai Giai rồi.
Cũng không biết Tống Giai Giai nghĩ thế nào. Trong nguyên tác, Tống Giai Giai không đồng ý với Giang Viễn, bởi vì trong lòng cô ấy lúc này người nhà mới là quan trọng nhất, những chuyện khác đều gác lại một bên. Phải sau này khi Giang Viễn thi đỗ đại học, học cùng trường với Tống Giai Giai, cô ấy mới lựa chọn tiến thêm một bước.
Nhiễm Nguyệt muốn nói rõ chuyện Cao Khảo với Tống Giai Giai, nhưng năm nay cô ấy vẫn chưa thể tham gia, phải đợi đến năm sau khi chính sách nới lỏng hơn mới được.
Nhiễm Nguyệt suy nghĩ một lúc cho đầu óc tỉnh táo rồi mới tiếp tục viết giáo án. Công xã không yêu cầu khắt khe, nhưng cô đã hình thành thói quen tự mình soạn bài chi tiết. Đối với Nhiễm Nguyệt, đây là một thói quen tốt đã duy trì nhiều năm.
Trên đường trở về, đi được một lúc liền nghe thấy giọng nói của Tống Giai Giai vang lên phía sau. Hôm nay trường của Nguyễn Tiểu Mai khai giảng, khoảng thời gian trước con bé đã học được cách đi xe đạp nên Nhiễm Nguyệt giao xe cho con bé, bản thân đi bộ đi làm.
“Nguyệt Nguyệt!” Tống Giai Giai vừa chạy vừa gọi.
Nhiễm Nguyệt đứng lại đợi, thấy cô ấy chạy tới thở không ra hơi liền nói: “Chạy nhanh thế làm gì? Tớ đợi cậu là được rồi mà!”
Tống Giai Giai cười hì hì, lau mồ hôi trên trán: “Không sao, chỉ là sợ Tiểu Tình hơi mệt thôi!”
Giang Tiểu Tình ngược lại không để ý lời Tống Giai Giai nói, vừa nhìn thấy Nguyễn Tiểu Hồng liền tự nhiên đi tới bên cạnh. Nhiễm Nguyệt không ngờ quan hệ của hai đứa lại tốt như vậy, và cô càng không ngờ tình bạn này chính là khởi đầu cho mối thâm giao cả đời của hai cô bé.
Hai đứa trẻ nắm tay nhau đi phía trước. Giang Tiểu Tình là con gái Giang Vũ mang về sau khi ly hôn, dường như vì sống trong gia đình cũ không vui vẻ nên con bé không được cởi mở như Nguyễn Tiểu Hồng. Nhiễm Nguyệt ngày thường hay kể chuyện và nói đùa cho bọn trẻ nghe, nên dù chưa đi học nhưng hiểu biết của chúng không ít. Nguyễn Tiểu Hồng lại là đứa nói nhiều và có trí nhớ tốt, những câu chuyện Nhiễm Nguyệt kể cô bé đều nhớ rõ, giờ đang kể lại cho Giang Tiểu Tình nghe.
Hai đứa trẻ đi trước, Nhiễm Nguyệt và Tống Giai Giai đi sau. Mặt trời đầu xuân ấm áp, Nhiễm Nguyệt cảm nhận làn gió nhẹ thổi qua, chỉ thấy ngày tháng thật đỗi nhàn nhã.
“Lên lớp có thích ứng không?” Nhiễm Nguyệt quan tâm hỏi.
Tống Giai Giai gật đầu: “Lúc đầu không quen lắm, may mà có cậu. Tớ xem giáo án cậu đưa, thấy rất có ích.”
Nhiễm Nguyệt nghe vậy cũng yên tâm. Giáo án cô viết rất chi tiết, Tống Giai Giai chắc chắn chỉ cần xem qua là hiểu.
“Trẻ con còn nhỏ, nhiều đứa chưa có khái niệm gì về việc đi học, dạy chữ và dạy người phải luôn đi đôi với nhau!”
Tống Giai Giai đáp lời: “Ừm, tớ làm theo lời cậu, căn cứ vào tình hình thực tế để thay đổi một chút. Nói chung giờ tớ cũng đã có thể ứng phó được rồi.”
Nhiễm Nguyệt gật đầu không nói gì thêm. Một ngày trôi qua, cô cũng thấy hơi váng đầu.
“Nguyệt Nguyệt, Yến Phương người này chỉ là ngoài miệng không tha người thôi, cậu đừng chấp nhặt với cô ấy!” Tống Giai Giai đột nhiên lên tiếng.
Nhiễm Nguyệt nhướng mày, nghĩ đến dáng vẻ thù hằn của Kiều Yến Phương. Cô không tức giận, ngược lại khi nghĩ đến cô ta, cô lại nhịn không được mà cười thành tiếng.
Tống Giai Giai nhìn Nhiễm Nguyệt với vẻ thắc mắc. Nhiễm Nguyệt đơn giản kể lại chuyện giữa mình và Kiều Yến Phương cho cô ấy nghe.
“Cô ta cứ la hét đòi đến điểm thanh niên trí thức, thái độ thì ra lệnh, tớ chẳng muốn để ý chút nào!” Nhiễm Nguyệt nhìn Tống Giai Giai, “Nhưng tớ không ngờ người cô ta muốn gặp lại chính là cậu!”
Tống Giai Giai gật đầu, xin lỗi Nhiễm Nguyệt: “Yến Phương tính khí luôn không tốt, sau khi xuống nông thôn không những không sửa mà còn tệ hơn!”
Nhiễm Nguyệt định khuyên vài câu nhưng cuối cùng lại thôi. Tống Giai Giai quen Kiều Yến Phương trước, giao tình chắc chắn sâu hơn cô. Hơn nữa, cô tiếp cận Tống Giai Giai vốn dĩ mục đích cũng không đơn thuần. Nghĩ lại thì lúc đó cô thật tâm cơ khi cứ muốn bám theo cốt truyện. Theo cốt truyện thì cô đã sớm c.h.ế.t rồi, vậy mà còn lo chuyện bao đồng làm gì? Chi bằng cứ sống tốt cuộc sống của mình là được. Cô đã lớn thế này rồi, chẳng lẽ còn không sống nổi sao?
Tống Giai Giai thấy Nhiễm Nguyệt không mấy hứng thú nên không nhắc đến Kiều Yến Phương nữa. Thực ra quan hệ của cô ấy với Kiều Yến Phương cũng chỉ là xã giao, nhưng vì cùng xuống nông thôn, lại quen biết từ trước nên mới tự nhiên đi cùng nhau để nương tựa.
