Bị Phu Quân Hưu Bỏ, Sau Hắn Lại Quỳ Xuống Cầu Xin Ta - Chương 3

Cập nhật lúc: 06/09/2026 08:02

Nói rồi, hắn lấy từ trong tay áo ra một phong thư được niêm kín.

Trẫm đã cho nàng trải nghiệm cuộc sống nàng từng mong muốn.

Nàng muốn tự chọn phu quân, trẫm không ngăn cản.

Nàng muốn sống một đời bình thường, trẫm cũng chưa từng quấy nhiễu.

Bảy năm đã qua, nàng hẳn đã có câu trả lời cho lời ước định năm xưa.

Đã đến lúc trở về bên cạnh trẫm.

Hai chữ "ước định" khiến ký ức lập tức quay về ngày ta còn ở Sở gia.

Mẫu thân ta tên Dung Tố Tâm, là chính thất của Sở thái phó Sở Văn Tuyên.

Khi mới thành thân, phụ thân từng hứa sẽ đối xử tốt với bà.

Nhưng sau khi quan vị ngày càng cao, ông lần lượt nạp thêm thiếp thất, lấy hồi môn của mẫu thân nuôi họ cùng những người con thứ.

Mẫu thân nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng uất ức sinh bệnh.

Trước khi mất, bà nắm lấy tay ta.

"Ninh nhi, đừng sống cuộc đời giống mẫu thân."

Từ ngày ấy, ta thề cả đời sẽ không cùng người khác tranh giành phu quân.

Tần Hoài Viễn là thái t.ử, cũng là người cùng ta lớn lên.

Năm ta mười sáu tuổi, hắn muốn lập ta làm thái t.ử phi.

Ta chỉ đưa ra một điều kiện.

"Ta muốn một đời một kiếp một đôi người, không trắc phi, không Lương Đệ, cũng không có bất kỳ nữ nhân nào khác."

Tần Hoài Viễn yêu ta, nhưng hắn không đồng ý.

Ta là chính quân, sau này sẽ có những nữ nhân phải bước vào Đông cung vì thế gia, binh quyền và triều cục.

Ta không thể vì tình cảm riêng mà bỏ mặc giang sơn.

Khi ấy, ta cho rằng hắn không đủ yêu mình.

Ta nói chỉ cần không lấy thái t.ử, ta nhất định có thể tìm được một nam nhân bình thường, nguyện cả đời chỉ có mình ta.

Tần Hoài Viễn nhìn ta rất lâu.

"Không phải chỉ quyền lực mới khiến lòng người thay đổi."

"Hôm nay hắn yêu nàng, nhưng nhiều năm sau chưa chắc không thay đổi."

Ta không tin.

Chúng ta lập một lời ước định.

Nếu ta tìm được người cả đời không thay lòng, hắn sẽ để ta sống cuộc đời mình lựa chọn.

Nếu có ngày người ấy phản bội ta, vị trí chính thê bên cạnh hắn vẫn sẽ để trống.

Sau đó, phụ thân muốn dùng hôn sự của ta đổi lấy tiền đồ cho mấy người con thứ.

Ta buộc ông trả lại những sản nghiệp đứng tên mẫu thân, mang bài vị của bà rời khỏi Sở phủ, đổi tên thành Dung An Ninh rồi đến Giang Nam.

Tại đó, ta gặp Hàn Tự Khiêm khi hắn còn là một thư sinh nghèo.

Hắn không biết ta là đích nữ thái phó, cũng không biết ta có bao nhiêu sản nghiệp.

Khi biết ta không chấp nhận chuyện phu quân có tam thê tứ thiếp, hắn nắm lấy tay ta.

"Ta không cần tam thê tứ thiếp, đời này có nàng là đủ."

Ta tin hắn, ta dùng tiền bạc giúp hắn đi thi.

Sau khi đỗ đạt, hắn được bổ làm tri huyện tại Giang Nam.

Một năm trước, hắn được phái sang huyện lân cận trông coi việc tu sửa đê điều, từ đó rời nhà suốt một năm.

Suốt bảy năm, hắn từng thật lòng yêu ta.

Ta từng nghĩ mình đã chứng minh Tần Hoài Viễn sai.

Cho đến ngày hắn trở về, mang theo một nữ nhân khác rồi đem nguyên vẹn lời thề năm xưa trao cho nàng ta.

Người không chịu thề chưa chắc là người không thật lòng.

Người sẵn sàng thề cũng chưa chắc có thể giữ lời đến cuối đời.

Có lẽ ta thật sự đã sai rồi.

Ngày hôm sau, từ đường Hàn gia mở cửa, các trưởng bối trong tộc đều có mặt.

Hàn Tự Khiêm ném hưu thư xuống trước chân ta.

"Dung An Ninh, nàng lòng dạ độc ác, không xứng tiếp tục làm người Hàn gia."

Ta không cúi xuống ngay.

Trước mặt các vị trưởng bối, ta chỉ nói một lần.

"Ta chưa từng tặng hoặc chuyển nhượng bất kỳ cửa hàng, ruộng đất, ngân phiếu hay trang sức nào cho Hàn gia."

"Toàn bộ khế ước đều đứng tên mẫu thân ta, Dung Tố Tâm."

Hàn lão phu nhân lạnh lùng đáp.

"Ngươi hại mất cốt nhục Hàn gia, số tài sản ấy phải được giữ lại bồi thường."

Ta nhìn từng gương mặt trong từ đường.

“Các vị đều đã nghe rõ.”

“Hàn gia biết những tài sản ấy không thuộc về mình, nhưng vẫn cố tình chiếm giữ.”

Ta cúi xuống nhặt hưu thư, không nhìn thêm lần nào, chỉ bình thản gấp lại rồi cất vào tay áo.

Hàn Tự Khiêm thoáng sững sờ, dường như không ngờ ta lại nhận lấy dễ dàng đến vậy.

"Nàng không còn gì muốn nói sao?"

"Hàn Tự Khiêm, ta và ngươi từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt."

"Còn những gì Hàn gia nợ ta, ta sẽ khiến các người từng món từng món trả lại."

Ta không nhận số bạc Hàn gia bố thí, cũng không mang theo bất kỳ món đồ nào.

Khế ước gốc vẫn nằm trong tay những quản sự trung thành của Dung gia.

Khi bước qua cánh cửa Hàn phủ, ta không quay đầu.

Người mật vệ đang đứng chờ ở cuối con đường, lặng lẽ dẫn ta ra ngoài thành.

Ta bước lên xe, đặt tờ hưu thư bên cạnh phong thư của Tần Hoài Viễn.

Về kinh thành, xe ngựa đưa ta trở lại nơi mình từng rời đi bảy năm trước.

Tần Hoài Viễn đang chờ tại một biệt viện ngoài cung.

Khi nhìn thấy ta, câu đầu tiên hắn nói không phải hỏi ta có hối hận hay không.

"Gầy đi rồi."

Ta nhìn hắn.

"Bệ hạ không muốn hỏi ta đã có câu trả lời chưa sao?"

"Nhìn thấy nàng trở về, ta đã biết."

"Đan Ninh, ta không đón nàng về để nghe nàng thừa nhận mình sai."

"Ta cũng chưa từng mong nàng thất bại."

"Nếu Hàn Tự Khiêm thật sự giữ lời, nàng có thể sống bình an tại Giang Nam cả đời, ta sẽ không xuất hiện trước mặt nàng."

"Bệ hạ thật sự có thể buông tay?"

"Ta đã buông tay bảy năm, không phải vì không muốn giữ nàng, mà vì đó là cuộc sống nàng tự chọn."

Ta hỏi hắn vị trí bên cạnh hắn còn được giữ lại hay không.

Tần Hoài Viễn không giấu ta trong cung đã có phi tần, cũng không hứa từ nay hậu cung sẽ chỉ có một mình ta.

"Ta không thể dùng một lời hứa chắc chắn để lừa nàng, nhưng vị trí chính thê, Phượng Ấn và sự tôn trọng nàng đáng có sẽ không ai có thể cướp đi."

"Ta sẽ không để nàng trở thành một chính thê bị chà đạp như mẫu thân nàng."

Ta biết những gì hắn nói, hắn sẽ làm được.

Ta không trở về vì vừa bị Hàn Tự Khiêm ruồng bỏ, cũng không dùng Phượng Vị để chứng minh mình sống tốt hơn hắn.

Ta chỉ muốn lấy lại tên của mình, lấy lại quyền quyết định cuộc đời mình và đứng tại vị trí không ai có thể tùy tiện chà đạp.

Sau khi ta trở về kinh thành, Tần Hoài Viễn lập tức sai người đến Giang Nam thu hồi toàn bộ sổ hộ tịch, hôn tịch cùng những giấy tờ từng ghi tên Dung An Ninh.

Những người biết chuyện đều được đưa đi nơi khác, những dấu vết có thể nối Dung An Ninh với ta cũng lần lượt bị xóa sạch.

Từ đó, tại Giang Nam không còn bất kỳ văn thư chính thức nào chứng minh từng có một nữ t.ử mang tên Dung An Ninh sinh sống nơi ấy.

Chỉ còn hôn thư và hưu thư nằm trong tay Hàn Tự Khiêm, nhưng trên đó không ghi quê quán thật, thân thế hay bất kỳ điều gì liên quan đến ba chữ Sở Đan Ninh.

Toàn bộ cửa hàng, ruộng đất cùng hồi môn ta từng quản lý đều đứng tên mẫu thân, Dung Tố Tâm.

Vì thế, việc Dung An Ninh biến mất không ảnh hưởng đến quyền sở hữu những sản nghiệp ấy.

Trong sổ bộ Sở gia, đích nữ Sở Thái Phó vẫn luôn dưỡng bệnh tại biệt trang phương Nam.

Muốn nhận sắc phong một cách danh chính ngôn thuận, ta vẫn phải trở về Sở phủ một lần.

Chiều hôm ấy, một đoàn xe ngựa dừng trước cổng Sở gia.

Sở Văn Tuyên nghe quản gia bẩm báo đại cô nương trở về, lập tức sa sầm mặt bước ra.

Vừa nhìn thấy ta xuống xe, ông đã định lên tiếng trách mắng vì ta nhiều năm không có tin tức.

Nhưng khi trông thấy vị ngự tiền thị vệ đứng cạnh xe cùng lệnh bài trong tay hắn, những lời đã đến bên miệng lập tức bị nuốt ngược trở vào.

Vị thị vệ bước lên, lạnh nhạt nói:

"Phụng khẩu dụ của bệ hạ, hộ tống Sở đại cô nương hồi phủ."

"Trong thời gian chờ ngày sắc phong, mọi việc trong phủ phải lấy sự an nguy của cô nương làm trọng."

Sở Văn Tuyên sững người.

Vị thị vệ không đáp thêm, chỉ nghiêng người nhường đường cho ta.

Sắc mặt phụ thân thay đổi liên tục, từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ.

Chưa đầy một khắc trước, ông còn muốn trách ta bất hiếu, vậy mà ngay sau đó đã bước xuống bậc thềm, tự mình đưa tay đón ta.

"Đan Ninh, con trở về là tốt."

"Phụ thân vẫn luôn mong ngóng con."

Ta không đưa tay cho ông, chỉ bình thản bước qua cổng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bị Phu Quân Hưu Bỏ, Sau Hắn Lại Quỳ Xuống Cầu Xin Ta - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD