Bị Sét Đánh , Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương Về Tn 70 - Chương 201: Hóa Ra Cô Không Phải Con Ruột

Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:20

Sắc mặt Lý Cần trắng bệch, không dám tin vào tai mình hỏi lại: "... Mày... nói cái gì?"

Ánh mắt Miêu Kiều Kiều lạnh buốt: "Điếc à? Vậy tôi nhắc lại lần nữa.

Ly nước này cho bà uống là hợp lý nhất, dù sao bà cũng nhiều kinh nghiệm hơn."

Tính gạo nấu thành cơm à?

Dám dùng cái trò tởm lợm này để đối phó với cô sao?!

Được thôi, vậy thì chơi luôn, đổi người khác "nấu cơm" cũng thế thôi.

Đừng nói người đàn bà này không phải mẹ ruột cô, cho dù có m.á.u mủ ruột rà đi nữa, cô cũng sẵn sàng làm vậy!

Miêu Kiều Kiều cô mới cóc thèm bận tâm đến luân thường đạo lý cái quái gì hết.

Gậy ông đập lưng ông.

Đã dám ra tay hãm hại cô, thì phải trả giá đắt!

Trong phút chốc, Lý Cần sợ hãi ngã bệt xuống sàn.

Bà ta liều mạng lắc đầu: "Không... Không... Mày không thể làm thế với tao!!"

Miêu Kiều Kiều chẳng thèm liếc bà ta lấy một cái, hất cằm ra lệnh cho Lưu Doanh: "Mày qua đây, đổ hết ly nước này vào miệng bà ta!"

Lưu Doanh rụt cổ lại: "Chuyện... chuyện này không hay lắm đâu..."

Trời đất, cô ả này đáng sợ quá đi mất.

Làm gì có đứa con gái ruột nào lại nhẫn tâm sỉ nhục chính mẹ đẻ của mình như thế.

Hơn nữa, mẹ cô ta cũng vì muốn cô ta được gả vào chỗ tốt mới bày ra trò này.

Không ngờ cô ta chẳng hề thấu hiểu, mà còn định c.ắ.n ngược lại?!

Cái bà Lý Cần này đã có chồng có con, lại lớn tuổi ngần này rồi.

Nếu bị cưỡng bức thật, thì chuyện này to chuyện mất!

Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ!

Hắn hối hận c.h.ế.t đi được vì đã chọc vào ổ kiến lửa này...

"Hửm??" Miêu Kiều Kiều hừ mũi một cái.

Hàn Lăng Chi lập tức bước tới giáng một cước vào người Lưu Doanh.

Đôi mắt anh sâu thẳm như đầm lầy, đe dọa: "Cho mày 10 giây! Nhanh lên!"

Dám mơ tưởng đến Kiều Kiều của anh, đúng là đáng c.h.ế.t vạn lần!

Lưu Doanh bị ánh mắt hung tợn của anh dọa cho hồn xiêu phách lạc.

Hắn run rẩy bò dậy, nhận lấy chiếc ca tráng men từ tay Miêu Kiều Kiều, nhắm mắt nhắm mũi tiến lại gần định cạy miệng Lý Cần đổ vào!

"Không!... Tránh xa tao ra!" Lý Cần thét lên ch.ói tai, tay chân quẫy đạp loạn xạ, vừa lăn vừa bò chạy trốn.

Sự chống cự điên cuồng đó khiến nước trong ca văng tung tóe mất một phần ba.

Thấy vậy, Miêu Kiều Kiều ra lệnh cho đám lưu manh đang nằm rên rỉ dưới đất: "Ra đè bà ta lại!"

Đám lưu manh đã sợ vỡ mật, nào dám cãi lệnh, vội vàng xông đến đè c.h.ặ.t Lý Cần xuống đất.

Bị khống chế gắt gao, Lý Cần điên cuồng gào thét vào mặt Miêu Kiều Kiều:

"Miêu Kiều Kiều! Mày dám đối xử với mẹ ruột mày như thế à! Mày không sợ trời chu đất diệt sao?!"

"Mẹ ruột??" Miêu Kiều Kiều bật cười sằng sặc như vừa nghe được một câu chuyện tiếu lâm hay nhất trần đời: "Bà cũng xứng sao?!

Bà vẫn nghĩ tôi là con nhóc ngây thơ, ngu ngốc ngày xưa à? Đừng tưởng những chuyện xấu xa bà làm trước kia không ai biết!

Bà căn bản không phải là mẹ ruột của tôi, bà suýt chút nữa đã g.i.ế.c c.h.ế.t tôi, lần này tôi trở về là để báo thù!!"

Miêu Kiều Kiều cố tình nói vậy, cốt để xem phản ứng của bà ta ra sao.

Quả nhiên, vừa dứt lời, khuôn mặt Lý Cần lập tức biến sắc, hoảng loạn tột độ.

Giọng bà ta lắp bắp: "Kiều Kiều à... Con chính là do mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra... Mẹ không hề muốn hại con... Con phải tin mẹ chứ..."

"Ha hả... Bà nói dối giỏi thật đấy, đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời." Miêu Kiều Kiều cười khẩy mấy tiếng, ánh mắt lia về phía Lưu Doanh: "Còn ngây ra đó làm gì, mau đổ vào!"

"Vâng, vâng." Lưu Doanh nghe được cuộc đối thoại của hai người, trong đầu vẫn đang cố tiêu hóa thông tin Miêu Kiều Kiều vừa nói.

Hóa ra nãy giờ hắn hiểu lầm Miêu Kiều Kiều?

Nếu những gì cô ả nói là thật, thì sự tình rắc rối hơn nhiều rồi.

Thôi kệ, không quản được nhiều thế, giữ mạng nhỏ là trên hết.

"Phù ~" Lưu Doanh hít một hơi thật sâu.

Hắn lết cái chân bị thương bước tới, một tay bóp c.h.ặ.t cằm Lý Cần, tay kia chuẩn bị đổ nước vào miệng bà ta.

"Ư ư ư..." Lý Cần tuyệt vọng lắc đầu phản kháng, nước mắt trào ra: "Tao nói... tao nói thật... buông tao ra..."

"Khoan đã!" Chưa kịp đổ nước vào, Miêu Kiều Kiều đã lên tiếng hô dừng.

Lý Cần mừng rỡ trong lòng, vội thở hổn hển một hơi dài.

Nhưng bà ta chưa kịp nghĩ ra cái cớ nào để chống chế.

Thì một giọng nói lạnh lùng đã vang lên bên tai: "Nhét hết đống t.h.u.ố.c này vào mồm bà ta, rồi hẵng đổ nước."

Bà ta ngẩn người ngước mắt nhìn lên.

Chỉ thấy Miêu Kiều Kiều lôi từ trong túi ra hơn chục viên t.h.u.ố.c màu đen.

!!!

Đó chẳng phải là mấy viên t.h.u.ố.c độc mà bà ta từng gửi cho con ranh đó sao.

Ăn một hai viên thì chưa thấm tháp gì, nhưng đây là cả chục viên lận!

Nuốt hết đống này vào bụng, không c.h.ế.t cũng dặt dẹo mất nửa cái mạng!!

Lý Cần lập tức hoảng loạn, điên cuồng giải thích: "Miêu Kiều Kiều mày nghe tao nói đã, tao sẽ kể hết sự thật cho mày nghe! Tao kể ngay bây giờ đây!!"

Nghe vậy, Miêu Kiều Kiều nhướng mày: "Được thôi, bà nói đi."

Cô kéo chiếc ghế ra ngồi xuống một cách uể oải: "Cấm nói dối nửa lời, nếu không bà sẽ nhận kết cục thê t.h.ả.m lắm đấy."

"Đúng, mày không phải con ruột của tao." Lý Cần c.ắ.n răng thú nhận: "Lúc đầu tao cũng không biết chuyện này, sau này thấy mày lớn lên chẳng giống ai trong nhà nên mới sinh nghi."

Cứ bịa đại một câu chuyện lấp l.i.ế.m qua mắt nó đã, thoát nạn rồi tính tiếp.

"Rồi sao nữa? Làm sao bà xác nhận được, và tại sao lại muốn hại tôi?" Miêu Kiều Kiều thầm cười khẩy: Bịa đi, cứ bịa tiếp đi.

Mắt Lý Cần láo liên: "Ở khuỷu tay mày chẳng phải có cái bớt sao, nhưng tao nhớ rõ lúc đẻ ra liếc nhìn qua làm gì có vết bớt nào.

Về sau thấy có điều khả nghi, tao cũng lân la đến bệnh viện dọ hỏi, nghe bảo ngày hôm đó có mấy ca sinh liền.

Nhưng thông tin của các gia đình khác người ta giấu kín, tao không xem được, mà lúc đó cũng mấy năm trôi qua rồi nên chẳng tra cứu được gì.

Tao ấm ức vì con đẻ của mình bị người ta bế nhầm, lại thấy cay cú vì phải nuôi báo cô con kẻ khác, nên tao mới trút giận lên đầu mày.

Nhưng tao thực sự không có ý định g.i.ế.c mày, nếu không tại sao tao lại nuôi mày khôn lớn ngần này, sao không tạo ra một vụ t.a.i n.ạ.n nào đó cho mày c.h.ế.t quách đi lúc còn nhỏ.

Kiều Kiều à, tao chỉ nhất thời bị ma xui quỷ khiến thôi, xin mày tha lỗi cho mẹ!"

Đích thân nghe Lý Cần thừa nhận mình không phải con đẻ.

Trong lòng Miêu Kiều Kiều cuối cùng cũng trút được một tảng đá.

Thế là xong, suy đoán của cô đã được kiểm chứng.

Nhưng sự thật đằng sau chuyện tráo đổi con cái chắc chắn không giống như lời Lý Cần vừa kể.

Người đàn bà này quá đỗi xảo quyệt, mười câu thì chín câu là nói dối.

Xem ra cô phải mạnh tay tra khảo thêm thì bà ta mới chịu nhả ra toàn bộ sự thật.

"Bảo tôi tha thứ cho bà á, nằm mơ đi!" Miêu Kiều Kiều ngoảnh sang nhìn Lưu Doanh: "Hành động đi, nhớ bắt bà ta nuốt trọn số t.h.u.ố.c và nước đó đấy."

Vừa nghe câu đó, Lý Cần đã chặn họng: "Mày chẳng hứa là nếu tao nói thật thì sẽ không làm gì tao sao..."

"Tôi hứa với bà lúc nào?" Miêu Kiều Kiều nhìn xoáy vào bà ta, gằn từng chữ: "Với lại, bà dám thề những lời bà vừa nói hoàn toàn là sự thật không?"

Lý Cần: "..." Thế hóa ra bà ta bị chơi xỏ à?

Mắt thấy Lưu Doanh chuẩn bị cạy miệng mình để tống t.h.u.ố.c vào.

Đôi mắt Lý Cần đỏ sọc lên, tuyệt vọng và phẫn nộ gầm thét như con thú bị dồn vào đường cùng: "Á á á! Miêu Kiều Kiều! Mày c.h.ế.t không được t.ử tế đâu!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.