Bị Sét Đánh , Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương Về Tn 70 - Chương 221: Cố Tình Ngất Xỉu Khi Đứng Tấn
Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:25
Sắc mặt Miêu Kiều Kiều hơi biến đổi.
Vừa rồi cô đột nhiên phát hiện trên ngón trỏ tay phải mọc một cái xước măng rô (gai ngược). Mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nên cô không đợi nổi đến lúc nghỉ ngơi mới nhổ đi. Vì thế định lén dùng ngón cái tay phải để cạy nó ra.
Vốn dĩ nghĩ đứng ở giữa, xung quanh toàn là người. Cô cử động ngón tay vài cái rất nhanh, huấn luyện viên đứng phía trước phỏng chừng cũng chẳng phát hiện ra.
Nào ngờ cặp mắt của gã huấn luyện viên mới đến này lại độc địa như vậy.
Trương Đại Lực mặt mày u ám: "Bước lên đây chịu phạt!"
"Rõ!" Khi Miêu Kiều Kiều bước ra, ngón cái đã nhanh ch.óng cạy đứt cái xước măng rô kia.
Thường thì hình phạt sẽ là hít đất hoặc gập bụng. Cô cũng chẳng sao cả, coi như rèn luyện thân thể.
Sau khi cô bước lên phía trước, Trương Đại Lực chỉ tay sang bên cạnh nói: "Qua kia, đứng trung bình tấn 30 phút! Nửa chừng không được nghỉ ngơi, nếu ngã thì phải làm lại từ đầu!"
Nghe vậy, ánh mắt Miêu Kiều Kiều khẽ lay động. Người bình thường chưa từng luyện đứng tấn, tối đa chỉ có thể trụ được 10 phút. Tên này vừa mở miệng đã đòi 30 phút, lại còn không cho phép nghỉ ngơi.
Chẳng lẽ là do Miêu Thư Ngọc phái tới để ngáng đường cô?
Hứa Khai đứng bên cạnh rõ ràng cũng cảm thấy mức độ hình phạt này hơi quá đáng. Cậu ta vội vàng nói: "Huấn luyện viên Trương, đổi hình phạt khác đi, người bình thường đứng tấn một lèo không kiên trì lâu thế được đâu." Ngay cả bọn họ cũng phải luyện tập ròng rã một tuần mới có thể đứng một mạch nửa tiếng đồng hồ.
Trương Đại Lực trừng mắt lườm cậu ta một cái: "Tôi đang dạy bảo, cậu xen vào làm gì, tránh ra một bên!"
Tên nhóc này thật là hồ đồ. Vì một người có phẩm hạnh tồi tệ mà ra mặt. Thật không hiểu trong đầu cậu ta đang nghĩ cái gì.
(Miêu Kiều Kiều: Trách ai bây giờ! Cái đầu mọc trên cổ cậu ta cũng chỉ để tăng chiều cao thôi, ngoài ra chẳng có tác dụng gì sất!)
Hứa Khai nghe Trương Đại Lực nói vậy thì nhíu mày. Vẫn muốn nói thêm hai câu, nhưng đã thấy Miêu Kiều Kiều lập tức đi sang một bên và bắt đầu đứng trung bình tấn. Cậu ta cũng không muốn đắc tội với Trương Đại Lực, đành phải ngậm miệng lại.
Trương Đại Lực thấy Miêu Kiều Kiều ngoan ngoãn như vậy, trong mắt hiện lên chút ngạc nhiên. Anh ta cứ tưởng cô ta sẽ làm ầm lên. Như vậy thì vừa hay cho anh ta cái cớ để tăng thêm hình phạt.
Không ngờ người này lại chẳng hó hé nửa lời chịu phạt. Được thôi, vậy thì cứ mở to mắt ra mà nhìn xem cô ta trụ được bao lâu.
Trong mắt Trương Đại Lực xẹt qua một tia đắc ý. Anh ta cố ý đi đến trước mặt Miêu Kiều Kiều, nhắc nhở: "Nhớ kỹ không được nhúc nhích cũng không được nghỉ ngơi, nếu không sẽ phải làm lại từ đầu."
Miêu Kiều Kiều ngước mắt nhìn anh ta một cái, vừa lúc bắt trọn biểu cảm trên mặt anh ta. Lập tức cất cao giọng đáp lại: "Rõ! Huấn luyện viên!"
Muốn xem cô mất mặt sao? Vậy thì tới luôn đi.
Đứng tấn chính là sở trường của cô. Đừng nói 30 phút, có là 3 tiếng đồng hồ cô cũng chẳng ngán!
Lần này do cô sơ ý để đối phương nắm thóp, sau này sẽ không thế nữa. Khỏi cần nghi ngờ, tên này chắc chắn là do Miêu Thư Ngọc tìm đến. Bằng không chẳng ai vô duyên vô cớ lại phạt nặng như vậy.
Nghĩ đến đây, trong lòng Miêu Kiều Kiều bỗng thấy rất kích động.
Miêu Thư Ngọc cuối cùng cũng ra chiêu! Nhưng chiêu này có vẻ hơi cấp thấp, chẳng có chút sức sát thương nào cả.
Miêu Kiều Kiều lại ngẩng đầu nhìn gã to con ngốc nghếch trước mặt một cái. Trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt.
Nếu đã tới rồi, thì cô phải lợi dụng một phen cho ra trò.
Suốt thời gian tiếp theo. Ánh mắt Trương Đại Lực vẫn luôn chằm chằm nhìn vào Miêu Kiều Kiều. Anh ta chính là muốn bắt lỗi, sau đó lại tiếp tục phạt cô.
Tuy nhiên trọn vẹn 10 phút trôi qua, Miêu Kiều Kiều đến một cọng tóc cũng không nhúc nhích.
Hơn nữa không biết cô bị làm sao. Cứ luôn mở to đôi mắt trong veo, vô tội nhìn chằm chằm vào anh ta. Khiến trong lòng anh ta bỗng dưng thấy ớn lạnh.
"Khụ khụ..." Trương Đại Lực quay lưng lại ho khan hai tiếng, cầm cốc nước lên chậm rãi uống một ngụm.
Hứa Khai nhân cơ hội chạy tới, hỏi: "Đồng chí Miêu Kiều Kiều, cô còn kiên trì được không?"
Miêu Kiều Kiều c.ắ.n c.h.ặ.t răng (diễn kịch), trán lấm tấm mồ hôi: "Tôi vẫn ổn, tôi có thể kiên trì!"
Nhìn thấy cô như vậy, trên mặt Hứa Khai hiện lên nét hổ thẹn, bất mãn liếc nhìn Trương Đại Lực một cái. Miêu Kiều Kiều này cũng chẳng phạm lỗi gì lớn lao, ngón tay cử động hai cái thì đã sao. Trương Đại Lực cũng thật là, chẳng có chút tinh thần thương hoa tiếc ngọc nào.
Lại 10 phút nữa trôi qua...
Thấy Miêu Kiều Kiều vẫn đứng tấn ở đó. Mí mắt Trương Đại Lực giật giật.
Hứa Khai thì có chút nôn nóng. Bởi vì cậu ta thấy sắc mặt Miêu Kiều Kiều nhợt nhạt có vẻ không ổn. Nhưng e ngại Trương Đại Lực, cậu ta cũng không tiện hành động gì, trong lòng càng dâng lên nhiều oán trách.
10 phút cuối cùng cũng trôi qua.
"30 phút đến rồi, đồng chí Miêu Kiều Kiều, cô có thể nghỉ ngơi!" Hứa Khai vội vàng chạy đến bên cạnh cô nói.
"Được, cảm ơn anh..." Miêu Kiều Kiều gượng cười, hơi run rẩy đứng thẳng dậy. Nhưng vừa mới đứng vững, cô đột nhiên trợn trắng mắt, ngã oạch ra đằng sau một cách đầy hoa lệ.
"Cẩn thận!" Hứa Khai vội vàng đỡ lấy lưng cô, hét lớn bên tai: "Đồng chí Miêu Kiều Kiều! Cô không sao chứ?!"
Lúc này, Mạnh Bảo Bảo đang cùng mọi người tập động tác dậm chân tại chỗ. Thấy cảnh tượng này, cô nàng lao thẳng lên phía trước ôm lấy đầu cô gào khóc: "Kiều Kiều! Kiều Kiều! Cậu làm sao vậy! Cậu đừng dọa tớ sợ mà!!"
Chất giọng oang oang này của cô nàng. Đã tạo ra hiệu ứng rất lớn trên sân tập rộng rãi. Không chỉ bên phía đoàn văn công, mà ngay cả các thành viên của mấy đội đang huấn luyện kế bên cũng đồng loạt quay sang tò mò nhìn.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Miêu Kiều Kiều đột nhiên mở mắt. Cô ho khan yếu ớt vài tiếng, thều thào ngắt quãng nói:
"Đội trưởng Hứa, Bảo Bảo, hai người ngàn vạn lần đừng trách huấn luyện viên Trương, anh ấy cũng là vì tốt cho tôi nên mới phạt tôi như vậy, tôi không sao đâu!"
Nói xong, đầu cô vẹo sang một bên, lại "ngất" lịm đi.
Trong phút chốc, trên sân tập bỗng chốc im phăng phắc.
Mặt Trương Đại Lực đen thui. Lại lờ mờ đỏ ửng lên. Là bị Miêu Kiều Kiều làm cho tức phát điên.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đưa người đến phòng y tế!!" Miêu Thư Khải không biết đã đi tới với vẻ mặt trầm mặc từ lúc nào.
"Dạ dạ, rõ ạ!" Hứa Khai vội vàng nhờ Mạnh Bảo Bảo giúp sức, đặt Miêu Kiều Kiều lên lưng cậu ta, ba người cùng nhau chạy tới phòng y tế.
Miêu Thư Khải quay sang dặn dò đám người xung quanh: "Nghỉ giải lao 5 phút!"
"Xào xạc~" Vừa nghe câu này, mọi người lập tức tản ra. Uống nước thì uống nước, đi vệ sinh thì đi vệ sinh, xem kịch hay thì tiếp tục xem kịch.
Đám đông tản đi, Miêu Thư Khải xoay người quát lớn Trương Đại Lực: "Trương Đại Lực, cậu bắt một nữ đồng chí chưa từng luyện tập phải đứng tấn lâu như vậy. Hình phạt nặng như thế mà cậu cũng làm cho được! Trong đầu cậu chứa toàn nước lã à?!"
Trương Đại Lực bị mắng đến nỗi đỏ bừng cả mặt. Anh ta cúi đầu lí nhí dạ vâng: "Tôi... tôi..." Cà lăm nửa ngày cũng chẳng rặn ra được một câu nào hoàn chỉnh.
Biết làm sao được, ai bảo anh ta làm việc mang theo cảm xúc cá nhân rồi bị tóm gọn cơ chứ.
Miêu Thư Khải lạnh lùng liếc anh ta một cái: "Nếu cậu thích trừng phạt người khác như vậy, thì tôi phạt cậu đứng tấn 1 tiếng đồng hồ. Nếu nửa chừng cử động, trưa nay nhịn cơm!!"
Nhà Trương Đại Lực và nhà họ Miêu cùng nằm trong một khu tập thể quân đội. Hai nhà nói không thân thiết cho lắm, nhưng bọn trẻ sàn sàn tuổi nhau đều cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Tính tình Trương Đại Lực trước nay vẫn luôn ngay thẳng lương thiện, chưa từng cố tình nhắm vào ai như vậy. Còn chuyện đối phương có ý với cô em út Miêu Thư Ngọc thì người nhà họ Miêu ai cũng ít nhiều biết chút ít.
Trước đây Thư Ngọc và Miêu Kiều Kiều từng xảy ra xích mích, cậu ba Miêu Thư Bạch cũng đã kể cho anh nghe.
Nhìn sự việc xảy ra hôm nay, người thông minh như Miêu Thư Khải lập tức có thể đoán ra phần lớn sự tình. Chuyện này phỏng chừng là Trương Đại Lực muốn trút giận thay cho Miêu Thư Ngọc nên cố tình làm khó dễ Miêu Kiều Kiều.
Nghĩ đến đây, đôi lông mày rậm của Miêu Thư Khải nhíu c.h.ặ.t lại với nhau.
Cô em út Miêu Thư Ngọc này cũng quá đáng rồi. Vậy mà dám nhúng tay vào cả chuyện trong quân đội...
