Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 27: Mạnh Bảo Bảo Đến Chơi

Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:07

Nửa giờ sau, Miêu Kiều Kiều ợ một cái no nê đầy mãn nguyện.

Ra khỏi không gian, cô mở cửa nhà kho, ngồi ngay bậu cửa bắt đầu rọc gói bưu phẩm được gửi từ nhà lên.

Vừa mở gói hàng, đập vào mắt là một bức thư đặt trên cùng.

Miêu Kiều Kiều mở ra đọc thử, là mẹ cô viết. Bà kể sơ qua vài chuyện ở nhà, hỏi han qua loa xem cô sống thế nào.

Trong thư còn nhắc nhở rằng ở nhà cố gắng tích cóp được ít bông gửi cho cô, bảo cô tự tìm cách kiếm thêm bông để may lấy cái chăn mà chống rét.

Ngoài ra, bức thư nhấn mạnh một điểm: t.h.u.ố.c cô thường uống lúc trước bà đã gửi kèm theo đây, dặn cô nhất định phải uống đúng giờ, ngoài ra không nói thêm lời nào thừa thãi.

Miêu Kiều Kiều lấy một hộp t.h.u.ố.c nhỏ ra trước, ôm bưu kiện ước lượng thử độ nặng của số bông, chắc tầm cỡ 1 cân rưỡi, thảo nào lúc lấy đồ ở bưu điện cô thấy nhẹ bẫng.

Mặc kệ thế nào, bà mẹ này cũng coi như có chút trách nhiệm, còn biết gửi đồ tiếp tế cho con gái giữ ấm.

Thế nhưng khi lôi chỗ bông từ trong bọc ra xem kỹ, nhìn thấy đống bông ố vàng, đen xỉn, lại còn bết dính vào nhau, mí mắt cô giật giật.

Cái thứ này.... mà là cố ý tích cóp cho cô ư??

Loại bông cũ nát, ẩm mốc, dùng cả chục năm trời thế này, khéo cô quăng ra đầu cổng làng, có cho ch.ó nó cũng chẳng thèm tha về lót ổ.

Cô lại mở tiếp hộp t.h.u.ố.c ra, bên trong toàn là những viên t.h.u.ố.c đen trùi trũi, bốc lên mùi t.h.u.ố.c Bắc cực kỳ khó ngửi.

Nguyên chủ hồi nhỏ mắc một trận bạo bệnh, sau đó cơ thể yếu ớt cứ dăm bữa nửa tháng lại ốm. Lúc đó mẹ cô có nhờ một ông thầy lang băm kê cho đơn t.h.u.ố.c, sau khi uống mấy viên này thì bệnh tình thuyên giảm hẳn.

Lúc ở nhà, tháng nào nguyên chủ cũng ngoan ngoãn uống một viên để phòng bệnh. Lần này về nông thôn cô ấy cũng mang theo vài viên, nhưng từ lúc Miêu Kiều Kiều xuyên tới thì quên béng mất chuyện này.

Miêu Kiều Kiều đếm thử, trong hộp có đúng 25 viên, nghĩa là đủ dùng cho khoảng 2 năm. Nhưng cơ thể cô đã được nước linh tuyền thanh lọc khỏe mạnh cường tráng, đâu cần uống mấy thứ này.

Vấn đề cốt lõi là cô không hề tin tưởng bà mẹ gọi là ruột thịt này. Trong ký ức, bà ta chỉ tỏ ra dịu dàng t.ử tế lúc ép nguyên chủ uống t.h.u.ố.c, những lúc khác toàn là mắng mỏ, chì chiết, đ.á.n.h đập.

Một người đến chút bông t.ử tế còn tiếc rẻ không buồn gửi, lại có lòng tốt gửi hẳn t.h.u.ố.c trị bệnh cho cô uống?

Chuyện này nhìn kiểu gì cũng thấy mờ ám, Miêu Kiều Kiều nhìn chằm chằm những viên t.h.u.ố.c trong tay, lông mày dần nhíu c.h.ặ.t lại.

Xem ra, cô phải tìm cơ hội mang mấy viên t.h.u.ố.c này cho người có chuyên môn kiểm tra xem sao...

Buổi chiều ngày hôm sau, vừa mới tan làm không lâu.

Cô nhóc Mạnh Bảo Bảo đã mò tới: "Kiều Kiều ơi mình tới rồi nè!"

Miêu Kiều Kiều đang định chốt cửa lẩn vào không gian nấu cơm: .... Cô nương này tới đúng lúc ghê.

Hôm qua mới gặp, cô cứ đinh ninh đối phương ít ra cũng phải dăm ba bữa nữa mới sang chơi, ai dè lại vác mặt đến nhanh thế.

Đón người vào nhà, cô rót cho cô bé một cốc nước rồi hỏi: "Cậu qua đây đã ăn cơm chưa?"

Mạnh Bảo Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, nghiêng đầu cười bảo: "Chưa ăn, nhưng bụng mình chưa đói."

Miêu Kiều Kiều ngạc nhiên: "Làm việc cả ngày mà không đói á?"

Mạnh Bảo Bảo lắc đầu: "Mình có phải ra đồng đâu, mình dạy học ở trường tiểu học của làng cơ mà, chẳng mệt tẹo nào. Haiz, mình cũng muốn xuống ruộng làm thử trải nghiệm cảm giác làm nông dân xem sao, nhưng cậu cả mình không cho!"

Miêu Kiều Kiều hơi cạn lời: ...Nghe cứ như đang flex khoe khoang ấy nhỉ?

Cô nhướng mày: "Vậy là cậu về nông thôn, hóa ra là có người nhà ở đây à."

Mạnh Bảo Bảo gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đúng thế đúng thế, ông bà ngoại với cậu cả mình đều ở đây cả, không thì nhà mình sao chịu cho mình đi. Cậu cả mình vừa là trưởng thôn vừa là đại đội trưởng, chiều mình lắm.

Nhưng thỉnh thoảng cậu ấy lại nghiêm khắc quá, làm mình thấy phiền. Cứ hễ chán là mình lại trốn đi chơi, nên mới sang đây tìm cậu nè!"

Khóe miệng Miêu Kiều Kiều giật nhẹ, hóa ra cô nàng này không phải chủ đích sang tìm cô chơi, làm cô tự mình đa tình mừng hụt một phen.

(Tiểu Cá Vàng chen ngang một câu: Mừng hụt cái nỗi gì, vừa nãy còn ghét bỏ người ta tới không đúng lúc cơ mà.)

Mạnh Bảo Bảo móc trong túi ra một nắm kẹo: "Nè, mình mang mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho cậu, cậu ăn thử xem, ngon lắm."

Miêu Kiều Kiều nhướng mày, nhóc này hào phóng ghê: "Cảm ơn cậu, mình lấy 2 viên thôi, số còn lại cậu cất đi mà ăn dần."

Mạnh Bảo Bảo không nói không rằng nhét tuột cả nắm kẹo vào tay cô: "Ôi dào có 6 viên kẹo thôi mà, đáng là bao. Cái này là quà cảm ơn cậu hôm nọ đã ngồi nói chuyện giải sầu với mình đấy, cậu cứ nhận đi!"

Thấy vậy Miêu Kiều Kiều cũng không tiện từ chối thêm, liền bảo: "Thế thì mình không khách sáo nữa nhé, tối nay cậu ở lại ăn cơm đi, mình dẫn cậu vào rừng hái ít nấm tươi, làm cho cậu bát canh nấm trứng gà, chịu không?"

"Duyệt luôn! Đi thôi!" Mắt Mạnh Bảo Bảo sáng rực lên, cuống quýt kéo tay cô lôi ra ngoài.

Hai người vừa bước ra đến phòng khách thì Bạch Nghiên cũng từ trong phòng đi ra.

Cô ả mỉm cười hỏi: "Hai người định đi đâu thế?"

Mạnh Bảo Bảo háo hức đáp luôn: "Bọn mình đi vào rừng hái nấm! Kiều Kiều bảo lát nữa sẽ nấu món ngon cho mình!"

Bạch Nghiên vẫn giữ nụ cười trên môi, nói tiếp: "Mình cũng đang định đi hái nấm đây, hay là đi chung luôn nhé."

"Được chứ, đi thôi!" Mạnh Bảo Bảo một tay kéo một người, hớn hở kéo cả hai chạy ra ngoài.

Miêu Kiều Kiều không kìm được bật cười, cô nhóc này tính tình năng nổ hoạt bát quá mức.

Nhưng mà, cô liếc nhìn Bạch Nghiên một cái, trong lòng dâng lên sự nghi hoặc: Trước đây có thấy cô ả này nhiệt tình sấn sổ thế này đâu, hơi kỳ quặc đây, phải để mắt chú ý chút mới được.

Trên đường đi, Bạch Nghiên và Mạnh Bảo Bảo làm quen giới thiệu tên tuổi cho nhau.

Khi nghe Mạnh Bảo Bảo nói mình cũng là người thành phố Kinh, Bạch Nghiên tỏ vẻ mừng rỡ ngạc nhiên: "Trùng hợp quá, chị cũng từ thành phố Kinh tới đây, đồng hương rồi!"

"Đúng vậy nhỉ, duyên phận ghê." Mạnh Bảo Bảo cười tít mắt gật đầu.

Bạch Nghiên cụp mắt c.ắ.n nhẹ môi, rồi ngẩng lên như vô tình hỏi: "Vậy trong làng em còn thanh niên trí thức nào từ Kinh tới nữa không?"

"Hình như không có đâu chị, em mới đến được hơn một tháng, mấy anh chị khác toàn ở tỉnh khác tới thôi."

Mạnh Bảo Bảo nghiêng cái đầu nhỏ ngẫm nghĩ, bỗng sực nhớ ra điều gì, mắt sáng rỡ nói:

"À còn một anh nữa! Nghe cậu em kể thì anh ấy là thanh niên trí thức lứa cũ đến đây từ 3 năm trước, nhưng tính tình ảnh kỳ quái lắm, chẳng bao giờ nói chuyện với ai."

Nghe đến đây, Bạch Nghiên lập tức kích động hỏi dồn: "Thế anh ấy dạo này thế nào, có khỏe không?"

Giọng điệu dồn dập hấp tấp này càng khiến Miêu Kiều Kiều - người nãy giờ vẫn im lặng đi bên cạnh - cảm thấy có gì đó mờ ám.

Cô làm bộ tò mò hỏi chen vào: "Cậu quen anh ta à?"

Bạch Nghiên liếc cô một cái, đáy mắt thoáng qua vẻ chua xót, thở dài đáp:

"Có quen, anh ấy là chồng sắp cưới cũ của một người bạn thân của mình, lâu lắm rồi bọn mình không gặp, lúc xuống nông thôn mình mới biết anh ấy được phân về làng bên cạnh."

Miêu Kiều Kiều: ...Nhìn cái bộ dạng sầu t.h.ả.m của cô, người ta lại tưởng đó là tình cũ của cô ấy chứ.

Thảo nào cô ả này vừa nghe Mạnh Bảo Bảo nhắc đến làng bên cạnh là lại xáp lại làm thân, chắc là muốn moi móc chút tin tức về người kia.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu thực sự là bạn bè thì đã xách dép sang thăm từ đời tám hoánh rồi, cần gì phải vòng vo tam quốc dò hỏi thế này.

Cứ theo cái đà này, Miêu Kiều Kiều đoán chừng Bạch Nghiên và anh chàng kia chưa chắc đã thân thiết gì, mà nhìn biểu cảm kia thì có vẻ cô ả đang rất si tình gã đó.

Cho nên kết luận lại, yêu thầm bạn trai cũ của bạn thân... cái tình huống này... nghe nó hơi cấn cấn cấn cấn thì phải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.