Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 316: Bí Thư Miêu, Tôi Chân Thành Xin Lỗi Anh

Cập nhật lúc: 28/02/2026 15:14

Mẹ Thịnh: "Hu hu hu... Tôi không thể vượt qua được cú sốc này, Bảo Bối đáng thương của tôi..."

Cách một cánh cửa nghe được những lời này, trong lòng Thịnh Phi cũng vô cùng đau xót.

Khi cô 16 tuổi, mẹ cô lỡ m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn, sinh cho cô một cô em gái.

Cô vô cùng cưng chiều và yêu thương cô em gái mềm mại, lúc nào cũng nhoẻn miệng cười này.

Mỗi lần tan học, cô đều tức tốc chạy về nhà để trêu đùa em gái.

Ngờ đâu vào ngày tổ chức tiệc thôi nôi cho con bé.

Một tên cấp dưới cũ của ba cô từng phạm lỗi bị sa thải đã lén lút trà trộn vào bắt cóc em gái đi.

Đến khi ngày hôm sau tên này bị tóm gọn, hắn ta lại khai rằng đã nhẫn tâm bóp c.h.ế.t em gái và đem vứt xác đi rồi.

Về địa điểm vứt xác ở đâu, hắn ta nói hoàn toàn không nhớ rõ.

Bởi vì hôm đó hắn đã uống say bí tỉ, chỉ nhớ mỗi việc mình bóp c.h.ế.t em gái, còn những chuyện khác thì đã quên sạch sành sanh.

Nhận được tin sét đ.á.n.h này, ba mẹ cô như phát điên.

Họ không thể tin được đứa con gái bé bỏng của mình cứ thế mà mất mạng, lập tức huy động mọi mối quan hệ để tìm kiếm.

Họ lật tung cả Thượng Hải lên, ngay cả các cống rãnh ngầm cũng không bỏ sót, nhưng vẫn không tìm thấy một chút tung tích nào của em gái.

Bà con họ hàng, bạn bè cũng tự nguyện giúp đỡ tìm kiếm ở các thành phố lân cận, nhưng hy vọng vẫn vô cùng mong manh.

Một tháng sau, các đồng chí công an tình cờ phát hiện ra đôi giày mà em gái mang trong tiệc thôi nôi ở dưới một cống thoát nước ngầm.

Đó là một đôi hài vải nhỏ nhắn màu đỏ, do chính tay mẹ cô khâu cho con bé.

Nhưng khi được tìm thấy, đôi hài đã bị nước cống ngâm cho bốc mùi hôi thối và ngả màu đen kịt.

Điều đó chứng tỏ... em gái có lẽ thực sự không còn trên cõi đời này nữa.

Sau khi hung tin truyền đến, toàn bộ gia đình họ Thịnh chìm trong một màu tang tóc, bi thương tột độ.

Mẹ cô nhất thời không chịu đựng nổi cú sốc quá lớn, trực tiếp suy sụp dẫn đến rối loạn tâm thần, phải trải qua một thời gian dài điều trị mới dần hồi phục.

Ba cô là trụ cột của gia đình, mỗi lần đau buồn rơi lệ đều phải lén trốn vào trong thư phòng khóc nức nở một mình.

Còn cô, suốt mấy năm nay luôn mang trong mình nỗi u uất sầu não, chỉ biết cắm đầu vào học tập và làm việc điên cuồng, cốt là để kìm nén nỗi đau giằng xé trong tim.

Nhưng dẫu 4 năm đã trôi qua, kẻ thủ ác hại c.h.ế.t em gái cũng đã bị xử b.ắ.n từ lâu, nhưng nỗi đau ấy vẫn mãi hằn sâu trong tâm trí mọi người không thể xóa nhòa.

Nghĩ đến đây, Thịnh Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng ngửa mặt lên trời để những giọt nước mắt không tuôn rơi.

Bây giờ ba mẹ chỉ còn có mỗi cô là điểm tựa, cô tuyệt đối không thể gục ngã.

Hiện tại cả gia đình cô đã chuyển từ Thượng Hải đến sống ở Kinh thị, hy vọng môi trường mới sẽ giúp không khí trong nhà khá khẩm hơn đôi chút.

Thịnh Phi bước vào bếp, dặn dò người giúp việc xào mấy món chay thanh đạm.

Đợi thức ăn chuẩn bị hòm hòm.

Cô bước đến trước cửa thư phòng, đưa tay gõ nhẹ lên cửa vài tiếng.

Sau đó giả vờ như không biết chuyện gì, cô mỉm cười đẩy cửa bước vào:

"Ba, mẹ, hai người đang nói chuyện gì thế?

Dì giúp việc nấu cơm xong rồi, con đói bụng quá, cả nhà mình ra ăn cơm đi."

Lúc này, cảm xúc của ba mẹ Thịnh đã bình tĩnh lại khá nhiều.

Hai vợ chồng thấy cô con gái lớn bước vào, vội vã đứng dậy nói: "Đi thôi, đi ăn cơm nào."

Con gái đang kêu đói, họ không thể chậm trễ được.

Sau khi dùng bữa xong, Thịnh Phi gọi điện thoại cho Hoàng Khả - chị họ của mình, hỏi rõ ngọn ngành về tình hình buổi xem mắt lúc đó với Miêu Thư Lãng.

Vừa nhắc đến tên người này, Hoàng Khả liền nổi đóa lên: "Hỏi nhiều thế làm gì, dù sao anh ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, cái miệng độc địa lắm."

Thịnh Phi không nói lời thừa thãi, trực tiếp thuật lại toàn bộ những lời nhận xét của Miêu Thư Lãng về cô ta hồi trưa.

Kể xong, Thịnh Phi cố tình dò xét hỏi lại: "Chị họ, những gì anh ta nói có phải sự thật không?

Nếu không phải sự thật, ngày mai em sẽ tới đối chất với anh ta ngay lập tức, cái loại người này quá đáng ghét rồi!"

"Mày tin tao hay là tin anh ta?" Giọng điệu của Hoàng Khả đột nhiên trở nên thiếu kiên nhẫn:

"Thôi bỏ qua đi, nên rộng lượng thì cứ rộng lượng.

Chúng ta không thèm chấp nhặt loại người như vậy, dù sao bây giờ tao cũng đã có người yêu rồi, không cần thiết đi gây phiền phức cho người ta nữa."

"Được rồi, em biết rồi." Thịnh Phi nhíu mày, trong lòng đã tự có câu trả lời: "Vậy chị nghỉ ngơi sớm đi."

Sau khi cúp máy, cô ngả người nằm ườn trên sô pha, cạn lời nhìn lên trần nhà.

Thịnh Phi ơi là Thịnh Phi, mang tiếng là người thông minh cơ đấy.

Không ngờ ngay ngày đầu tiên đi làm đã đắc tội với vị đại hồng nhân tâm phúc của sếp.

Xem ra ngày mai đi làm, cô phải nói lời xin lỗi với Bí thư Miêu một lần nữa, nếu không trong lòng sẽ thấy không thoải mái.

Còn về phần bà chị họ dối trá kia, sau này cô sẽ hạn chế qua lại.

Nói cho cùng, mối quan hệ giữa hai gia đình bọn họ cũng không đến mức gọi là khăng khít.

Mọi người chỉ gặp mặt nhau vào dịp lễ Tết, một năm chỉ dăm ba bận, nên cũng không quá thấu hiểu tính cách của đối phương.

Nếu trước đó chị họ không đột ngột gọi điện thoại đến khóc lóc than vãn, bôi nhọ hình ảnh của Miêu Thư Lãng tồi tệ đến thế, thì cô cũng chẳng có ấn tượng sâu sắc đến vậy.

Quả nhiên cái câu "Tai nghe không bằng mắt thấy" mới là chân lý sống.

Sáng sớm hôm sau.

Thịnh Phi liền gõ cửa phòng làm việc của Miêu Thư Lãng.

"Vào đi." Một giọng nói trong trẻo cất lên.

Thịnh Phi nở nụ cười mỉm trên môi, tay xách một hộp quà nhỏ bước vào: "Bí thư Miêu, buổi sáng tốt lành."

Miêu Thư Lãng vẫn đang cắm cúi viết lách, không buồn ngẩng đầu lên: "Có chuyện gì không?"

Thịnh Phi không lấy thế làm phiền, đặt món đồ trên tay lên mặt bàn:

"Chuyện ngày hôm qua tôi đã xác minh rõ ràng rồi, tôi đến đây để xin lỗi anh.

Đây là cây b.út máy mà trước đây tôi sưu tầm được, hy vọng anh sẽ thích."

Nghe thấy lời này, Miêu Thư Lãng lúc này mới ngẩng đầu lên.

Hôm nay Thịnh Phi đã thay một chiếc áo khoác ngoài màu xanh nhạt, trông có vẻ chững chạc và trưởng thành hơn hôm qua một chút.

Anh hờ hững nói: "Không có gì, tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô, còn quà cáp thì thôi không cần đâu."

Thịnh Phi nhìn thẳng vào anh: "Đồ tôi đã tặng ra thì sẽ không lấy lại đâu."

Nghe vậy, Miêu Thư Lãng khẽ nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Vậy thì tôi đành miễn cưỡng nhận lấy vậy."

"Ừm." Khối đá tảng trong lòng Thịnh Phi được dỡ bỏ: "Vậy tôi đi làm việc đây."

Nói xong, cô xoay người sải bước rời đi.

Bóng người vừa khuất, đôi mắt Miêu Thư Lãng hơi híp lại, trên môi vương một nụ cười như có như không.

(Lời tác giả: Lúc này mà thêm câu "Thú vị thật", có phải là đậm chất tổng tài bá đạo lắm không nhỉ?)

Vài ngày sau.

Giờ nghỉ trưa.

Miêu Kiều Kiều xin phép giáo viên nghỉ nửa ngày, ra khỏi đoàn văn công.

Mấy hôm nay khi tự mình tìm tòi, nghiên cứu các sách y lý vào buổi tối, cô đã phát hiện ra một điểm vô cùng quan trọng:

Đó chính là chất lượng của thảo d.ư.ợ.c Đông y sẽ quyết định chất lượng của các loại t.h.u.ố.c được bào chế ra.

Thế nên cô quyết định đến khu phố chuyên buôn bán thảo d.ư.ợ.c, để tìm mua một ít hạt giống d.ư.ợ.c liệu.

Trong không gian linh tuyền của cô có cả một khu rừng rậm, nhưng trong đó đa phần chỉ là cỏ dại và một vài loại d.ư.ợ.c liệu thông thường, chẳng có bao nhiêu.

Trước đây Miêu Kiều Kiều chưa từng để ý đến những thứ này, những thứ cô thu thập được trong thời mạt thế đa số là hạt giống lương thực và thực phẩm.

Chính nhờ việc nghiên cứu y thư những ngày qua, đặc biệt là một cuốn sách giống như bách khoa toàn thư về thảo d.ư.ợ.c Đông y đã đem lại cho cô nguồn cảm hứng.

Nhờ việc tưới tiêu bằng nước linh tuyền pha loãng, rau quả và trái cây trong không gian đều tự động nâng cao chất lượng đáng kể, mang lại những lợi ích nhất định cho sức khỏe con người.

Nếu như vậy, nếu dùng nước linh tuyền để tưới trực tiếp cho các loại thảo d.ư.ợ.c Đông y đang trồng, thì kết quả thu được ắt hẳn sẽ càng khả quan hơn.

Miêu Kiều Kiều dự định bây giờ sẽ trồng nhiều một chút, để sau này khi đỗ vào trường đại học nghiên cứu về d.ư.ợ.c phẩm thì sẽ có ích lợi lớn.

Đến khu phố chuyên bán d.ư.ợ.c liệu, Miêu Kiều Kiều dạo qua từng cửa hàng một, mua được một lượng lớn hạt giống.

Mua sắm gần xong xuôi, cô chuẩn bị quay trở về.

Vừa đi ngang qua một ngã rẽ có một tiệm t.h.u.ố.c nhỏ.

Liền nhìn thấy một cậu bé đang quỳ rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết:

"Thầy lang Vương ơi, cháu cầu xin thầy, mẹ cháu hiện giờ đang bất tỉnh nhân sự, thầy qua xem bệnh cho mẹ cháu với!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.