Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 324: Anh Cả Đích Thị Là Chàng Trai Phúc Hắc

Cập nhật lúc: 28/02/2026 16:05

Một giờ sau.

Thịnh Phi sau khi nghe toàn bộ sự việc từ miệng bà Cao, đã đồng ý để mẹ con họ về trước.

"Tiểu Phi, sao con lại để người ta đi thế!"

Mẹ Thịnh sốt ruột đổ mồ hôi hột, nằng nặc đòi chạy ra ngoài tìm người.

"Mẹ, mẹ nghe con nói đã nào." Thịnh Phi ấn mẹ ngồi xuống sô pha, giải thích:

"Con vừa mới kể cho mẹ nghe rồi đấy, năm đó nếu chị Cao không nhặt em gái về, thì có khi em ấy đã c.h.ế.t cóng ở cống thoát nước rồi.

Chị ấy cũng đã tận tâm tận lực nuôi nấng Noãn Noãn suốt 4 năm qua, chúng ta phải biết ơn và báo đáp chị ấy.

Không thể lấy oán trả ân mà ngang nhiên đi giành lại con bé được, nếu làm vậy Noãn Noãn chắc chắn cũng sẽ ghét bỏ chúng ta."

Mắt mẹ Thịnh đỏ hoe: "Nhưng chúng ta phải làm sao đây, mẹ chỉ muốn nhanh ch.óng gặp lại Noãn Noãn thôi.

Ba con tối nay đi làm về mà biết chuyện, chắc chắn ông ấy cũng sẽ đi tìm người cho xem!"

"Vừa rồi con đã hỏi ý kiến chị Cao rồi." Thịnh Phi thở dài, nói tiếp:

"Theo như thái độ của chị ấy, có vẻ như chị ấy không muốn trả lại Noãn Noãn cho chúng ta.

Nhưng chị ấy cũng biết nhà họ Thịnh chúng ta chắc chắn sẽ dùng mọi cách để đòi lại con bé, hiện tại chỉ là đang giằng co mà thôi.

Con định nhờ một người làm thuyết khách, để nhanh ch.óng giải quyết êm thấm chuyện này."

"Nhờ ai được?" Mẹ Thịnh hỏi.

Thịnh Phi híp mắt: "Là em gái của Bí thư Miêu -- Miêu Kiều Kiều, cô ấy đã từng cứu mạng chị Cao."

Bên kia.

Miêu Kiều Kiều đang làm việc ở đoàn văn công thì đột nhiên có người gọi ra ngoài bảo có điện thoại tìm cô.

Đến phòng trực ban nghe máy xong, cô liền gọi điện thoại cho anh cả Miêu Thư Lãng báo cáo tình hình.

Miêu Kiều Kiều: "Anh cả, ngày mai anh đưa em và chị Thịnh đến nhà chị Cao nhé, đến lúc đó nhớ thể hiện cho tốt đấy."

Đầu dây bên kia, Miêu Thư Lãng hơi khựng lại một chút.

Sau đó anh mới nói: "Em muốn đi đâu anh đương nhiên sẽ đưa em đi, không cần phải thể hiện gì cả."

Ừm, tuyệt nhiên không đả động gì đến Thịnh Phi.

Miêu Kiều Kiều nhướng mày: "À đúng rồi, hôm qua em có vào thư phòng một lát, sau đó vô tình đụng phải một cuốn sách, bên trong có kẹp một bức ảnh của ai đó đấy."

"Ồ." Giọng Miêu Thư Lãng vẫn rất bình thản: "Là Thịnh Phi.

Hôm trước anh dẫn cô ấy đi tham quan làm quen với các khu vực, có chụp một tấm, anh chỉ quên đưa lại cho cô ấy thôi."

"Thôi được rồi!" Miêu Kiều Kiều có chút cạn lời.

Cô cảm thấy anh cả chính là kiểu người phúc hắc, trong ngoài bất nhất vô cùng.

Thôi bỏ đi, anh cả thông minh như vậy, muốn cái gì thì chắc chắn sẽ tự mình giành lấy.

Sáng sớm hôm sau.

Miêu Kiều Kiều cùng Thịnh Phi đến nhà bà Cao, Miêu Thư Lãng cũng đi cùng.

Đến nơi, anh mới phát hiện ra, thằng nhóc trộm ví tiền của anh hôm trước hóa ra lại là con trai nhà họ Cao.

Cao Dương vừa thấy anh, liền lập tức chạy tới gọi to: "Ân nhân!"

"Tiểu Dương, em làm gì vậy?" Những người khác khó hiểu.

Cao Dương liền kể lại chuyện xảy ra hôm trước.

Duyên phận đúng là một điều kỳ diệu không thể lý giải nổi.

Trước đây Miêu Thư Lãng cho Cao Dương 5 đồng coi như cứu nhà họ Cao một mạng.

Sau đó Miêu Kiều Kiều lại bỏ tiền túi ra cứu nhà họ Cao, mấy hôm trước vì chuyện nhà cửa lại cứu họ thêm một lần nữa.

Bà Cao cùng hai đứa con đối với hai vị ân nhân lớn vô cùng biết ơn, ngàn lời cảm tạ cũng không đủ.

Thế nên, khi Miêu Kiều Kiều đứng ra làm thuyết khách cho chuyện này, bà hoàn toàn không có bất kỳ rào cản tâm lý nào.

Thực ra sau khi về nhà hôm qua, bà Cao cũng đã có chút hối hận.

Điều kiện nhà họ Thịnh tốt như vậy, cuộc sống sung túc, đủ đầy.

Noãn Noãn về sống cùng họ chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

Còn ở lại với bà, con bé sẽ chỉ phải chịu khổ mà thôi.

Vì tương lai của Noãn Noãn, bà sẵn sàng dứt bỏ tình thâm này, để đứa trẻ được sống một cuộc đời sung sướng.

Cả đêm bà Cao trằn trọc không ngủ được, hai mắt sưng húp.

"Tôi đồng ý trả lại Noãn Noãn cho nhà họ Thịnh, nhưng tôi có 2 điều kiện." Bà vuốt ve mái tóc Noãn Noãn, nhẹ nhàng nói:

"Thứ nhất, mỗi tháng tôi muốn đến thăm Noãn Noãn một lần; thứ hai, nhà họ Thịnh các người phải đối xử thật tốt với Noãn Noãn!"

"Đương nhiên rồi, những điều chị nói em đều có thể đáp ứng!" Thịnh Phi mỉm cười gật đầu, nói tiếp:

"Tối qua em đã bàn bạc với ba mẹ, để cảm ơn công ơn cứu mạng và nuôi dưỡng của chị đối với Noãn Noãn.

Nhà họ Thịnh chúng em xin tặng chị một căn nhà, nằm không xa nhà họ Thịnh, chào đón chị ghé thăm bất cứ lúc nào.

Ngoài ra, ba em có quen biết với quản lý tiệm cơm quốc doanh.

Bên đó đang thiếu một phụ bếp, nếu chị có hứng thú có thể đến đó làm việc.

Tiểu Dương cũng 7 tuổi rồi, đến tuổi đi học rồi, chúng em định sẽ sắp xếp cho thằng bé và Noãn Noãn cùng đến trường.

Tan học thằng bé có thể đến nhà họ Thịnh chơi đùa, nghỉ ngơi, đợi chị tan làm rồi qua đón con về."

Nói xong những lời này, Thịnh Phi nhìn bà Cao đang sững sờ, nhẹ nhàng hỏi:

"Nếu chị cảm thấy ổn, hôm nay có thể dọn nhà luôn, chúng em đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi."

"Chuyện này..." Bà Cao không biết phải diễn tả tâm trạng phức tạp trong lòng mình lúc này như thế nào.

Bà ngàn vạn lần không ngờ tới, nhà họ Thịnh lại chu đáo đến vậy.

Xem ra Noãn Noãn đối với họ thực sự rất quan trọng, trong lòng bà cũng an tâm hơn nhiều.

Bà Cao quệt nước mắt: "Nhà cửa và công việc tôi không nhận đâu, chỉ cần nhà họ Thịnh đối xử tốt với Noãn Noãn là được rồi."

Bà không phải là người tham lam, ỷ ơn đòi báo đáp.

Chỉ cần Noãn Noãn sống tốt, bà đã mãn nguyện lắm rồi.

Tiểu Noãn Noãn khóc nức nở: "Mẹ ơi ~ Con không muốn rời xa mẹ đâu! Con cũng không muốn xa anh hai nữa!"

Cao Dương mếu máo, những giọt nước mắt to tròn thi nhau lăn dài: "Oa oa oa ~ Con cũng không nỡ xa em gái."

"Chị Cao, chị xem Noãn Noãn và Tiểu Dương đều không muốn xa nhau, hay là chị cứ nhận lời chị Thịnh đi."

Miêu Kiều Kiều đứng bên cạnh lên tiếng đúng lúc: "Nhà ở gần nhau, hai gia đình có thể qua lại chăm sóc lẫn nhau, hai đứa nhỏ cũng sẽ không cảm thấy cô đơn buồn bã nữa."

"Đúng vậy." Thịnh Phi chân thành nói: "Chúng ta đều muốn tốt cho bọn trẻ, chị thấy sao?"

Dưới bao nhiêu ánh mắt mong chờ, bà Cao còn có thể nói gì được nữa, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Ba mẹ Thịnh sau khi nhận được tin, vội vã chạy đến.

Gia đình đoàn tụ, mọi người ôm nhau khóc nức nở.

Ba Thịnh sắp xếp 2 người giúp việc đến dọn dẹp chuyển nhà cho nhà họ Cao, sau đó dẫn tất cả mọi người đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa thịnh soạn.

Đây là bữa ăn ngon nhất, cũng là bữa ăn no nê, thỏa mãn nhất trong cuộc đời của Cao Dương và Tiểu Noãn Noãn.

Bọn trẻ đâu biết rằng, những ngày tháng sau này, cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn!

Gia đình họ Thịnh vô cùng biết ơn sự giúp đỡ của Miêu Kiều Kiều và Miêu Thư Lãng.

"Kiều Kiều, Bí thư Miêu, cảm ơn hai người rất nhiều." Lúc tiễn hai người ra về, Thịnh Phi lại một lần nữa nói lời cảm tạ.

"Không có gì đâu, chúng ta đều là bạn bè mà." Miêu Kiều Kiều cười xua tay.

Miêu Thư Lãng nhả ra hai chữ lạnh tanh: "Chuyện nhỏ."

Khóe miệng Miêu Kiều Kiều giật giật.

Điều kiện tốt bày ra trước mắt thế này, vậy mà anh cả lại dửng dưng không quan tâm?

Đang nghĩ ngợi, giây tiếp theo liền nghe thấy anh cả lên tiếng:

"Đi thôi, cùng đến cơ quan, tôi tiện đường chở cô luôn."

"Kiều Kiều cùng đi nhé." Thịnh Phi nói.

"Em..." Miêu Kiều Kiều vừa định nói đồng ý, thì nghe thấy anh cả chen ngang:

"Con bé vừa nói với tôi phải về nhà một chuyến, không tiện đường đâu, con bé sẽ tự bắt xe buýt về."

Miêu Kiều Kiều: ... Cô nói câu này lúc nào vậy, sao bản thân cô lại không biết?

Thôi được rồi, anh cả nhà mình đích thị là chàng trai phúc hắc.

Nhìn vẻ mặt có chút phụng phịu của Miêu Kiều Kiều.

Miêu Thư Lãng không nhịn được mà nhếch khóe môi.

Ai bảo dạo này con nhóc này cứ hay thử thăm dò anh cơ chứ.

Không làm trái ý nó một chút thì sao mà chịu được...

hương 325: Anh hai Miêu Thư Khải bị tiêm t.h.u.ố.c vào m.ô.n.g

Cùng thời điểm đó.

Tại khu quân sự Kinh thị.

Trên bãi tập, các chiến sĩ đang hăng say rèn luyện.

Miêu Thư Khải với tư cách là chỉ huy, đang đi tuần tra khắp các khu vực.

"Hắt xì!" Anh đưa tay che miệng và mũi, không kìm được mà hắt hơi một cái.

Người đi cùng bên cạnh lên tiếng: "Chỉ huy Miêu, sáng giờ anh hắt xì mười mấy cái rồi đấy.

Chắc không phải là cảm lạnh rồi chứ, tôi khuyên anh nên qua trạm xá khám thử xem, kẻo cơ thể chịu không nổi."

Tuy nói họ là quân nhân, thể chất rất cường tráng, nhưng khó tránh khỏi có lúc trái gió trở trời.

"Không sao đâu." Miêu Thư Khải hờ hững đáp lại.

Mấy năm nay sức khỏe anh luôn rất tốt, chưa từng biết đến mùi cảm cúm là gì.

Bây giờ đang là giữa tháng 12, nhiệt độ ở Kinh thị xoay quanh mức 0 độ.

Trời tuy lạnh buốt, nhưng anh chẳng hề hấn gì, hôm qua còn vừa tắm nước lạnh ở ký túc xá xong.

"Hắt xì! Hắt xì!" Những tiếng hắt hơi liên tiếp lại vang lên.

Một lát sau, Miêu Thư Khải bỗng cảm thấy đầu váng mắt hoa, cổ họng đau rát.

Anh lắc đầu, bụng bảo dạ chỉ là chút cảm mạo cỏn con, chẳng thể làm khó được anh.

Anh đi uống chút nước ấm, rồi lại xốc lại tinh thần tiếp tục công việc tuần tra.

Đến bữa trưa ở nhà ăn, mấy người xung quanh cũng nhận ra vẻ bất thường của anh:

"Chỉ huy Miêu, sắc mặt anh trông tệ quá, có phải là bị cảm thật rồi không!"

"Không..." Miêu Thư Khải đang định nói không sao, thì đôi chân chợt lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ.

"Úi chà, người anh nóng ran lên rồi này!" Một người vội đưa tay đỡ lấy anh, vừa xốc nách anh lên vừa nói: "Đi đi đi, mau qua trạm xá nhanh lên, kẻo lại sinh ra bệnh tật gì thì khổ!"

Miêu Thư Khải không muốn đi: "Về uống chút canh gừng, trùm chăn ngủ một giấc là khỏi thôi."

Anh rất ghét đến trạm xá, lăn lộn trong quân ngũ bao nhiêu năm, chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly t.ử biệt, anh nảy sinh một sự kháng cự sâu sắc với những nơi như bệnh viện.

"Không được! Sốt hầm hập thế này rồi mà còn cứng miệng!"

Mấy người kia không nói không rằng, liền xốc anh đưa thẳng đến trạm xá.

"Bác sĩ Trần! Bác sĩ Trần! Mau ra xem bệnh đi!"

Vừa đến cửa trạm xá, mấy gã đàn ông to xác đã gân cổ lên oang oang gọi.

"Gọi cái gì mà gọi, giữa trưa nắng làm người ta giật mình, yên lặng chút coi!"

Từ trong phòng bước ra một cô y tá trẻ tuổi, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn.

Một chiến sĩ thật thà gãi đầu gãi tai cười hề hề: "Là y tá Lãnh à, bác sĩ Trần có ở đây không?"

"Không có, đi ăn cơm rồi." Lãnh Manh liếc mắt một cái là nhận ra ngay Miêu Thư Khải đang mệt lả giữa đám người, cô dẫn đường đi vào phòng:

"Đỡ vào đây, tôi đo nhiệt độ cơ thể cho anh ấy trước đã."

Đám đông xốc Miêu Thư Khải vào trong, còn những người khác thì đứng ngoài tán gẫu.

"Ê, cô y tá nhỏ này là người mới à, sao trước đây tôi chưa thấy bao giờ nhỉ." Một người tò mò hỏi.

"Là người mới, nhưng tính tình đanh đá lắm." Anh lính thật thà kia đáp: "Lần trước tôi bị bong gân chân cũng là cô ấy khám cho đấy.

Cô ấy dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp gót chân cho tôi, tay khỏe kinh khủng, ấn đau đến mức tôi suýt khóc thét lên, thật sự là quá đau."

Có người cười mỉa mai: "Gì chứ, cậu là một gã đàn ông to xác mà lại sợ một cô gái nhỏ, có đau đến thế không, làm gì đến mức đấy."

"Lần trước y tá Lãnh cũng nói y hệt vậy." Khuôn mặt ngăm đen của anh lính thật thà đỏ bừng lên, nói tiếp:

"Xong rồi cô ấy lôi ngay một cái b.úa sắt nhỏ ra đặt bên cạnh, bảo nếu tôi mà còn dám kêu ca nửa lời, thì cô ấy sẽ dùng b.úa để 'xoa bóp' cho tôi."

Nghe xong, những người khác đều đưa mắt nhìn nhau.

"Cô y tá Lãnh này tính khí có vẻ bạo lực nhỉ, không biết Chỉ huy Miêu có chịu đựng nổi không đây."

Trong căn phòng nhỏ của trạm xá.

Lãnh Manh rút nhiệt kế ra xem thử, lạnh lùng phán: "39 độ, anh bị sốt rồi."

Miêu Thư Khải ngồi phịch xuống ghế, bàn tay to lớn vô lực đỡ lấy trán, giọng khàn khàn: "Ừ, cô kê cho tôi ít t.h.u.ố.c là được."

"Anh phải tiêm một mũi t.h.u.ố.c hạ sốt trước đã." Lãnh Manh vừa nói vừa lúi húi chuẩn bị dụng cụ: "Cởi quần ra, nằm sấp xuống ghế."

Miêu Thư Khải mặt lạnh tanh, ngước lên nhìn bóng lưng cô: "Làm gì?"

"Tiêm vào m.ô.n.g chứ làm gì, chẳng lẽ anh chưa từng bị tiêm à?" Lãnh Manh cầm ống tiêm quay lại, giải thích: "Đây là t.h.u.ố.c tiêm hạ sốt, tác dụng nhanh lắm."

Miêu Thư Khải quả thực là chưa từng bị tiêm vào m.ô.n.g bao giờ.

Đã nhiều năm rồi anh không bị cảm cúm, trước đây mỗi lần ốm sốt đều chỉ uống canh gừng rồi trùm chăn kín mít.

Một thằng đàn ông to xác như anh mà lại phải cởi quần cho một cô gái nhìn thấy chỗ nhạy cảm, chuyện này nghe chừng không ổn chút nào.

Nghĩ vậy, anh đứng phắt dậy định bỏ đi: "Tôi không tiêm đâu, cố chịu vài ngày là khỏi..."

Lời còn chưa dứt, cả người anh bỗng bị một lực đẩy mạnh vào tường.

"Xoay người lại!" Cô gái trước mặt mở to đôi mắt tròn xoe, giả vờ nghiêm mặt nói: "Đừng có lề mề nữa, nhanh lên!"

Miêu Thư Khải có lẽ bị khí thế của cô dọa dẫm, nên cứ như bị ma xui quỷ khiến mà ngoan ngoãn xoay người lại.

Anh úp mặt vào tường còn chưa kịp phản ứng, thì đã cảm thấy quần bị tụt xuống một cách dứt khoát.

Sau đó... một ống tiêm lạnh lẽo đ.â.m thẳng vào m.ô.n.g.

Khuôn mặt Miêu Thư Khải tức thì đỏ bừng như gấc.

Đây là lần đầu tiên có một cô gái nhìn thấy bộ phận riêng tư của anh.

Thật sự là... mất mặt quá đi mất.

"Xong rồi!" Lãnh Manh tiêm xong, lấy miếng bông gòn ấn c.h.ặ.t lên vết tiêm, nói:

"Anh tự giữ một lát rồi thả ra nhé, tôi ra phía trước kê đơn t.h.u.ố.c cho anh."

Miêu Thư Khải làm theo, một lúc sau mới mang vẻ mặt gượng gạo bước ra ngoài.

"Tên gì, bao nhiêu tuổi rồi?" Lãnh Manh cúi đầu ghi đơn t.h.u.ố.c, hỏi.

"Miêu Thư Khải, 24 tuổi." Miêu Thư Khải mím môi mỏng đáp, rồi ngước lên nhìn Lãnh Manh một cái, giọng trầm mặc: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô."

Nam nữ thụ thụ bất thân, không thể để con gái nhà người ta phải chịu thiệt thòi được.

"Cái gì?" Lãnh Manh ngớ người, giây tiếp theo liền phì cười:

"Anh đừng có nghĩ là tôi nhìn thấy chỗ đó của anh, thì sẽ có chuyện gì xảy ra nhé?"

Miêu Thư Khải vừa định mở miệng, lại nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô gái:

"Tôi là y tá, bộ phận cơ thể của tất cả bệnh nhân trong mắt tôi cũng giống như thịt lợn thôi, anh không cần phải cảm thấy áp lực tâm lý đâu."

"Ừ." Miêu Thư Khải mặt không biến sắc đáp, nhưng nơi đáy mắt lại xẹt qua một tia hụt hẫng.

Đây là lần đầu tiên anh ngỏ lời với một cô gái, vậy mà lại bị cự tuyệt phũ phàng đến thế.

Lãnh Manh đưa túi t.h.u.ố.c cho anh: "Được rồi, anh uống t.h.u.ố.c trong hai ngày xem sao, nếu không đỡ thì quay lại đây truyền dịch."

"Cảm ơn." Miêu Thư Khải cầm lấy t.h.u.ố.c vừa bước ra khỏi cửa, liền bắt gặp một đám đồng đội đang xúm đông xúm đỏ hóng chuyện.

Có người cười hề hề hỏi: "Chỉ huy Miêu, sao rồi, cô y tá nhỏ đó không làm khó dễ gì anh chứ?"

Sắc mặt Miêu Thư Khải tối sầm lại: "Tất cả đứng đây làm gì, còn không mau đi ăn cơm rồi nghỉ ngơi, chiều nay tập luyện gấp đôi!"

"..." Những người khác đưa mắt nhìn nhau, rồi nhanh ch.óng giải tán.

Đợi đám đông đi khỏi, Lãnh Manh bưng cốc nước ấm ra cửa.

Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn ở phía xa xa.

Khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên: "Đúng là đồ ngốc."

Đến nhà ăn lùa vội hai bát cơm, Miêu Thư Khải trở về ký túc xá, uống t.h.u.ố.c rồi trùm chăn kín mít ngủ vùi.

Vừa mới thiu thiu ngủ, anh liền mơ một giấc mơ.

Trong giấc mơ, một cô gái nhỏ nhắn, ngây ngô.

Tay lăm lăm một cái ống tiêm khổng lồ, khuôn mặt dữ tợn lao tới nhắm thẳng vào phía sau anh mà đ.â.m!

"Phù!" Miêu Thư Khải giật b.ắ.n mình tung chăn ngồi dậy, cả người ướt sũng mồ hôi.

Nhìn đồng hồ trên tay, anh nhận ra mới qua một tiếng đồng hồ, người cũng đã bớt nóng hơn.

Miêu Thư Khải nhanh ch.óng trở dậy, lấy nước ấm từ phích rửa mặt qua loa.

Lúc mặc quần áo trước gương, anh chợt nhớ lại hình ảnh trong giấc mơ.

Anh không kìm được khẽ nhíu mày, mình bị làm sao thế này?

Tại sao lại mơ thấy y tá Lãnh, mình bị ngốc rồi sao...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.