Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 36: Hắn Ở Lều Tranh
Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:09
Trên đường đi đến chuồng bò.
Mã Phương hỏi Bạch Nghiên: "Tiểu Nghiên, sao mình không biết người bạn này của cậu nhỉ, hai năm cấp ba hình như chưa nghe cậu nhắc tới bao giờ."
Bạch Nghiên liếc nhìn cô ta: "Ừ, anh ấy là bạn của bạn học cấp hai của mình, trước đây từng gặp vài lần."
Về mối quan hệ phức tạp rằng người đó từng là vị hôn phu cũ của bạn học mình, cô không muốn nói cho đối phương biết.
Trước đó lúc ở trước mặt Miêu Kiều Kiều và Mạnh Bảo Bảo, cô nhất thời nhanh miệng nói ra, nói xong rồi lại thấy hơi hối hận.
Cô vốn luôn giấu giếm tâm tư rất kỹ, nếu lúc đó không quá kích động thì cũng sẽ không để lộ cảm xúc ra ngoài.
Cứ nghĩ đến việc sắp được gặp người đàn ông mà mình ngày đêm nhung nhớ, tâm trạng cô lại không kìm nén được sự căng thẳng.
Miêu Kiều Kiều đi cạnh Bạch Nghiên, thấy trên mặt cô lúc thì đỏ ửng lúc lại tái nhợt liền nhướng mày.
Quả nhiên cô đoán không sai, nhìn là biết người này rất thích chàng trai kia.
Trong lòng cô ngược lại càng ngày càng tò mò về diện mạo của chàng trai đó.
Lúc nhóm bốn người đi đến chân núi, phải đi ngang qua cửa nhà vài hộ nông dân.
Mỗi khi nhìn thấy có người ở cửa, Mạnh Bảo Bảo lại nhiệt tình chào hỏi:
"Chào ông Lưu ạ!", "Bác Trương ăn cơm chưa ạ?", "Thím Lý ơi cháu đi xuống chân núi chơi đây!"
Những ông bác bà thím đó đều tươi cười đáp lại Mạnh Bảo Bảo, có vẻ mọi người đều rất thích cô bé hoạt bát đáng yêu này.
Thấy vậy, Miêu Kiều Kiều cười nói: "Mạnh Bảo Bảo, quan hệ nhân duyên của cậu có vẻ tốt quá nhỉ."
Mạnh Bảo Bảo vẻ mặt kiêu ngạo, đắc ý ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: "Đó là điều hiển nhiên! Mình là người được chào đón nhất ở thôn Thạch Thổ đấy, bất kể là người lớn hay trẻ nhỏ đều thích tìm mình chơi!"
Miêu Kiều Kiều cố tình trêu chọc cô nàng: "Bác cả cậu là thôn trưởng kiêm đại đội trưởng, chắc người khác toàn muốn nịnh nọt cậu nên mới chơi cùng cậu thì có."
"Không phải đâu!" Mạnh Bảo Bảo một chút cũng không giận, ngược lại còn tỏ vẻ bí ẩn nói: "Mình có bí quyết cả đấy!"
Miêu Kiều Kiều tò mò: "Bí quyết gì thế?"
Đáy mắt Mạnh Bảo Bảo ánh lên nét tinh ranh, cô cười nói: "Mỗi lần ra cửa mình đều mang theo một nắm kẹo trong túi, ai tốt với mình thì mình cho người đó kẹo, thế là bọn họ đều sẵn lòng chơi với mình, haha."
Miêu Kiều Kiều: ... Nha đầu này quả nhiên là đồ ngốc.
Hai mắt Mã Phương sáng rực lên, lập tức tiếp lời: "Vậy cậu hào phóng thật đấy, sau này mình có thể thường xuyên đến tìm cậu chơi được không?"
Khóe miệng Miêu Kiều Kiều giật giật, cái kiểu rành rành muốn chiếm tiện nghi của người khác thế này đúng là hiếm thấy.
"Được chứ, lúc nào Kiều Kiều qua đây thì cậu đi cùng luôn!" Mạnh Bảo Bảo cười hì hì đáp lời.
Vẻ mặt đang vui vẻ của Mã Phương bỗng cứng đờ, cô ta không hề muốn đi cùng con mập này chút nào.
Nhưng cứ nghĩ đến những chiếc bánh tinh xảo và những viên kẹo ngọt ngào kia, nước miếng đã chiến thắng cả lòng tự trọng.
Ngay lập tức, cô ta kéo cánh tay Miêu Kiều Kiều cười nói: "Được thôi, mình và Kiều Kiều nhất định sẽ thường xuyên qua chơi!"
Miêu Kiều Kiều không ngờ người này da mặt lại dày đến thế, chỉ vì một chút đồ ăn mà vứt bỏ hết ân oán cũ chẳng màng đến mặt mũi.
Cô không nể nang gì rút phắt cánh tay ra, lạnh lùng nói: "Tôi không thân với cô, đừng có sán đến gần tôi."
Sắc mặt Mã Phương trầm xuống, lộ vẻ tủi thân nhìn về phía Mạnh Bảo Bảo: "Xin lỗi Bảo Bảo, mình không ngờ Miêu Kiều Kiều lại nói như vậy, thôi sau này mình không đến nữa vậy."
Cô ta vốn dĩ tưởng nói như vậy thì Mạnh Bảo Bảo sẽ đồng tình với mình, sau đó quay sang trách móc Miêu Kiều Kiều.
Thế nhưng người luôn thiếu tâm nhãn như Mạnh Bảo Bảo lại không hành động theo kịch bản, cô thẳng thắn gật đầu: "Được thôi, nếu Kiều Kiều không thích cậu thì cậu đừng đến nữa, đỡ làm cậu ấy không vui!"
Mã Phương: ...
Mã Phương quay đầu nhìn Bạch Nghiên hòng tìm kiếm chút anủi, tủi thân gọi: "Tiểu Nghiên..."
Lời chưa dứt, Bạch Nghiên đã lạnh lùng ngắt lời: "Thật ra tôi với cô cũng chẳng thân thiết gì."
Con người này lúc nào cũng ồn ào oai oái không thèm để ý hoàn cảnh, cô đã chán ghét từ lâu.
Thà rằng xé rách mặt sớm cho xong, để lỡ sau này có chuyện gì xảy ra lại dính líu đến mình thì không hay.
Nghe Bạch Nghiên nói vậy, mặt Mã Phương lúc xanh lúc trắng.
Cô ta và Bạch Nghiên là bạn học cấp ba, tuy trước đây ở trường quan hệ cũng chỉ bình thường, nhưng khi vừa về nông thôn, quan hệ của bọn họ rõ ràng là rất tốt.
Cô ta không hiểu tại sao Bạch Nghiên lại nói như vậy, nhưng quả thật điều đó làm cô ta rất đau lòng.
Nhìn thấy Miêu Kiều Kiều đứng bên cạnh lại còn dám cười nhạo đầy mỉa mai, trong lòng Mã Phương càng thêm tức giận.
Chắc chắn là con mập c.h.ế.t tiệt kia đã âm thầm nói xấu gì đó nên Bạch Nghiên mới đối xử với cô ta như vậy.
Tức c.h.ế.t mất, sớm muộn gì cũng có một ngày, cô ta nhất định sẽ dẫm đạp con mập c.h.ế.t tiệt này dưới chân chà đạp cho hả giận!
Mã Phương bĩu môi hầm hực nói: "Được thôi! Nếu các người đã không thích tôi thì tôi còn ở lại đây làm gì cho mất mặt, tôi về trước đây!"
Nói xong liền đi thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại.
Đối với sự rời đi của cô ta, Miêu Kiều Kiều và Bạch Nghiên đều chẳng có phản ứng gì.
Ngược lại Mạnh Bảo Bảo cảm thán một câu: "Ây da người này tính tình hẹp hòi quá, đã nói gì đâu mà tự nhiên lại giận dỗi, thật chẳng hiểu nổi."
Miêu Kiều Kiều vỗ vai cô nàng: "Mặc kệ cô ta đi, con người cô ta vốn dĩ là như vậy."
Ba người lại đi thêm một lúc, Bạch Nghiên liếc mắt đã nhìn thấy 3 căn nhà tranh ở phía trước, liền mở miệng hỏi: "Là chỗ đó sao?"
Mạnh Bảo Bảo vẻ mặt tò mò: "Đúng rồi! Nhưng mà mình chưa từng tới đây đâu nhé, cái lều tranh này trông dựng có vẻ chắc chắn phết, mùa đông ở chắc không lạnh đâu nhỉ."
Trước cửa lều tranh có một bóng lưng cao lớn đang chẻ củi.
Nghe thấy tiếng líu lo đằng sau, anh buông chiếc rìu sắt xuống, sắc mặt lạnh nhạt quay đầu lại.
Đến khi nhìn rõ người trước mặt, biểu cảm của anh hơi sững lại.
Nha đầu mập này sao lại mò đến tận đây...
Giờ phút này Miêu Kiều Kiều cũng có chút ngơ ngác.
Đây... Đây không phải là vị đại ca lần trước sao?!
Lần đầu tiên gặp gỡ, là cô có lòng tốt làm chuyện thừa thãi, xua đuổi con lợn rừng của anh đi.
Lần thứ hai chạm mặt, là lúc cô đang núp trộm xem người ta vụng trộm thì bị anh bắt gặp.
Đây là lần thứ ba, cô chỉ muốn xem thử người mà Bạch Nghiên thích trông như thế nào, không ngờ lại gặp lại anh ta lần nữa.
Trong đầu Miêu Kiều Kiều chợt nảy ra một câu: Duyên phận đến rồi, có cản cũng không được!
Khụ khụ, dừng lại ngay!
Vị đại ca này không chừng trong lòng ghét cô c.h.ế.t đi được, thế mà cô còn tự huyễn hoặc bản thân, đúng là tự mình đa tình!
Lúc này Bạch Nghiên đã kích động đến mức không kìm nén được.
Sắc mặt cô đỏ bừng, tiến lên hai bước, giọng nói run rẩy: "Hàn đại ca, đã lâu không gặp..."
Hàn Lăng Chi nhíu mày, nhàn nhạt nói: "Cô là ai?"
Miêu Kiều Kiều đang dóng tai chờ hóng hớt ở bên cạnh suýt thì sặc nước bọt: ... Vị đại ca này nói chuyện đúng là đ.â.m thẳng vào tim người khác.
Thấy sắc mặt Bạch Nghiên ngày càng trắng bệch, Mạnh Bảo Bảo lại còn lên tiếng đổ thêm dầu vào lửa: "Cậu ấy bảo anh là vị hôn phu cũ của bạn thân cậu ấy, anh không nhận ra à? Cậu ấy đặc biệt tới đây tìm anh đấy!"
"Phụt!" Miêu Kiều Kiều muốn ôm mặt, nha đầu này đúng là chẳng biết nhìn sắc mặt mà nói chuyện, không thấy vị đại ca kia mặt đã đen thui rồi sao.
Hàn Lăng Chi vừa vặn bắt được tia vui sướng khi người khác gặp họa lóe lên trong mắt Miêu Kiều Kiều, khóe miệng anh mím lại.
Anh ngẩng đầu lạnh lùng nói với Bạch Nghiên: "Tôi không thân với cô, chẳng có gì để nói cả."
Nói xong liền quay lưng định bước vào lều tranh, Bạch Nghiên vội vàng bước lên ngăn lại:
"Hàn... Hàn đại ca, em là Bạch Nghiên, trước đây chúng ta từng gặp mặt, em chỉ muốn đến thăm anh một chút thôi, không có ý gì khác đâu!"
