Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 88: Ánh Mắt Dò Xét Của Hai Người Đàn Ông
Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:10
Cùng lúc đó, giọng nói oang oang của Lâm Cúc vọng từ ngoài cửa vào: "Kiều Kiều, cho chị mượn cái kéo một chút."
Lúc bước vào phòng, nhìn thấy công an Tiểu Trần, cô ấy khựng lại một nhịp: "Ớ... công an Tiểu Trần cũng ở đây à."
Sao tự dưng lại có hai nam đồng chí cùng lúc đến tìm Kiều Kiều thế này, đụng mặt nhau ở đây ngại c.h.ế.t đi được.
Cái giọng loa phường vừa rồi của mình, chẳng phải đã phá bĩnh cuộc trò chuyện của hai người họ rồi sao...
Công an Tiểu Trần mặt hơi ửng đỏ, luống cuống đứng lên: "Chào chị, đồng chí Lâm Cúc."
Lâm Cúc kéo khóe miệng cười gượng gạo: "Chào cậu, chào cậu."
Nhờ sự xen ngang của Lâm Cúc, bầu không khí trong phòng bớt ngột ngạt hơn hẳn.
Miêu Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi về phía bàn trang điểm lấy chiếc kéo, sau đó đưa cho cô ấy: "Đây, chị Lâm."
"Cảm ơn em nhé." Lâm Cúc cười tít mắt đón lấy, liếc nhìn Kiều Kiều một cái, vốn định xin ở lại phụ khâu đế giày tiện thể buôn chuyện.
Nhưng khóe mắt cô ấy bắt được sắc mặt lạnh tanh của ai đó ngoài cửa, rồi lại nhìn tình hình căng như dây đàn trong phòng.
Lập tức chân như bôi mỡ, chuồn lẹ: "Thế hai người cứ nói chuyện đi nhé, chị ra sân trước đây."
Chỗ này không hợp hóng hớt, tẩu vi thượng sách!
Lâm Cúc tay lăm lăm chiếc kéo, cắm cổ chạy thục mạng về phòng nữ thanh niên trí thức ở sân trước.
Hoàng Đại Đệ thấy bộ dạng vội vàng hấp tấp của cô ấy, buồn cười trêu: "Mượn có cái kéo thôi mà, làm gì như bị ma đuổi thế."
Mã Phương đang lúi húi dọn giường ở trong góc cũng tò mò ngoái cổ ra nhìn.
"Ối giời, hai người không biết vừa nãy tôi sượng trân cỡ nào đâu." Lâm Cúc tường thuật lại tình hình ở sân sau một lèo, nhăn nhó kể khổ:
"Tôi đâu có biết công an Tiểu Trần cũng ở đó, cái giọng oang oang của tôi làm không khí sượng ngắt luôn. Thấy tình hình không ổn, tôi phải rút lui chiến thuật ngay."
Hoàng Đại Đệ: ... Thế hóa ra cô gây họa xong rồi tự mình ôm đầu chuồn mất.
"Lúc công an Tiểu Trần đến cô đang bận rửa bát trong bếp nên không thấy, tôi thì thấy rõ mồn một." Hoàng Đại Đệ nhíu mày: "Cơ mà hai cái nam đồng chí này dạo này dăm bữa nửa tháng lại mò đến tìm Kiều Kiều, có chuyện gì mà lắm thế..."
"Xì, thế mà cô cũng không hiểu à." Mã Phương khịt mũi khinh bỉnh: "Bọn họ chắc chắn là bị nhan sắc của Miêu Kiều Kiều hớp hồn rồi, đang rục rịch theo đuổi chứ gì nữa."
Nghĩ đến cảnh trước đây mình ra sức nịnh bợ, lấy lòng công an Tiểu Trần mà anh ta chẳng thèm ngó ngàng, nay lại đi khúm núm xum xoe trước mặt người khác, trong lòng cô ta bực bội vô cùng.
Nhưng bực thì cũng làm được gì, ai bảo cô ta không xinh đẹp bằng Miêu Kiều Kiều.
Haiz... thật uổng phí cho cái đầu óc thông minh của cô ta.
Nếu cô ta mà xinh đẹp hơn chút nữa, chắc chắn cũng có hàng tá người xếp hàng theo đuổi!
Lâm Cúc nghe Mã Phương nói vậy, gật gù cười tủm tỉm: "Tôi cũng đoán thế, Kiều Kiều nhà chúng ta... mùa xuân nở rộ rồi ~"
Cùng lúc đó, trong phòng Miêu Kiều Kiều.
"Hai anh ngồi đi..." Miêu Kiều Kiều kéo hai chiếc ghế ra, mời hai người đàn ông yên tọa.
Bạn bè đến chơi, dĩ nhiên phải đon đả mời vào nhà. Dù sao nhà cửa cũng mở toang hoang, đường hoàng ngồi nói chuyện, chẳng sợ ai dèm pha gièm pha gì.
Công an Tiểu Trần liếc sang Hàn Lăng Chi, chủ động cất lời chào: "Chào đồng chí Hàn."
"Ừm." Hàn Lăng Chi lạnh nhạt đáp một tiếng, rút từ trong túi áo ra một bọc giấy dầu đưa cho Miêu Kiều Kiều: "Hôm qua cảm ơn bát canh gà của cô, đây là bánh bao nhân thịt bà nội làm, bà dặn tôi mang sang biếu cô."
"Đã bảo không cần khách sáo mà, phiền anh gửi lời cảm ơn đến bà giúp tôi nhé." Nếu đã là đồ bà Ngô làm tặng, Miêu Kiều Kiều cũng không tiện từ chối, đành đón lấy.
Nghe đoạn hội thoại này, ánh mắt công an Tiểu Trần hơi chững lại.
Từ lần được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của đồng chí Miêu Kiều Kiều, anh vẫn luôn lưu luyến mãi hương vị đó, cũng đang tìm cớ để lân la cọ thêm vài bữa cơm nhằm vun đắp tình cảm.
Thật không ngờ, anh còn chưa kịp ra tay, đã có kẻ nẫng tay trên mất rồi.
Công an Tiểu Trần không nhịn được mà liếc nhìn Hàn Lăng Chi một cái.
Người đàn ông trước mặt sở hữu vẻ ngoài vô cùng anh tuấn, phong trần, khí chất bất phàm, từng cử chỉ hành động đều toát lên một vẻ cao ngạo khó gần.
Một con người như vậy, sẽ vì lời dặn của bà nội mà cất công đi đưa bánh bao nhân thịt cho một cô gái sao?
Lý do sứt sẹo này... lừa quỷ chắc.
Vậy nên... liệu có khả năng đồng chí Hàn này cũng giống anh, cũng đã đem lòng thích Miêu Kiều Kiều rồi không?
Nghĩ đến đây, đôi bàn tay to lớn của công an Tiểu Trần siết c.h.ặ.t lại, trong lòng trào dâng một cảm giác nguy cơ tột độ.
Xem ra, anh phải nhanh ch.óng thổ lộ tình cảm với đồng chí Miêu Kiều Kiều mới được.
Nếu chần chừ, lỡ cô ấy bị kẻ khác cuỗm mất thì anh có nước ôm hận mà c.h.ế.t!
Nhận thấy ánh mắt dò xét từ người bên cạnh, Hàn Lăng Chi trực tiếp ngước mắt lên nhìn thẳng.
Đôi mắt đen thẳm sắc lẹm như d.a.o cạo, khiến công an Tiểu Trần đang nhìn chằm chằm cũng phải ớn lạnh sống lưng.
Cả người anh như rơi vào hố sâu không đáy, bất động hoàn toàn.
Đồng t.ử anh khẽ co rút lại.
Ánh mắt của người này... thật đáng sợ...
Không được... anh không thể sợ hãi!
Nếu anh run sợ, tức là anh chấp nhận lùi bước!!
Vì đồng chí Miêu Kiều Kiều, anh nhất định phải chiến đấu đến cùng!!!
Công an Tiểu Trần tự xốc lại tinh thần, c.ắ.n răng kiên trì nhìn thẳng vào đối phương.
Chẳng phải chỉ là ánh mắt hung dữ hơn chút thôi sao, anh cũng làm được!
Cứ coi như đang đối mặt với một tên tội phạm hung hãn đi, anh phải trừng mắt áp đảo hắn!
Cảm nhận được sự khiêu khích từ công an Tiểu Trần, Hàn Lăng Chi nhướng mày, vẻ mặt vẫn lạnh băng.
Ngay sau đó, ánh mắt anh thoắt biến thành tia nhìn lạnh lẽo, thấu xương như loài sói khát m.á.u.
Tựa như hai thanh bảo kiếm sắc bén phóng thẳng vào mắt đối phương, găm sâu vào trái tim!
Công an Tiểu Trần không tự chủ được mà run lên bần bật, tay chân run lẩy bẩy.
Nhưng anh vẫn kiên quyết không bỏ cuộc, tiếp tục trừng lớn mắt, trân trân nhìn chằm chằm kẻ thù.
Miêu Kiều Kiều vừa nãy đứng dậy đi cất bánh bao nhân thịt vào bát.
Lúc quay lại bàn, cô liền nhận ra bầu không khí trong phòng có gì đó sai sai.
Cô nhìn hết người này đến người kia, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Hai cái ông này... cứ chằm chằm nhìn nhau mãi làm cái gì.
Lẽ nào có vấn đề về mắt à.
Hay là... Lẽ nào hai người này... nhìn trúng nhau rồi?
Nghĩ đến đây, Miêu Kiều Kiều suýt chút nữa không nhịn được bật cười.
Haha, trí tưởng tượng phong phú quá rồi...
Nhưng cứ giằng co thế này mãi cũng không phải cách hay.
Mắt Miêu Kiều Kiều đảo quanh, cô huơ huơ tay trước mặt hai người, lên tiếng: "Hai người còn việc gì không, nếu không còn thì tôi phải đi ra ngoài đây."
Ý tứ rõ rành rành là đang đuổi khách.
Hàn Lăng Chi: "Có việc."
Công an Tiểu Trần: "Không có việc."
Hai người đồng thanh đáp lời, mắt vẫn gườm gườm lườm nhau.
Ngay sau đó, công an Tiểu Trần vội vàng đổi giọng: "Tôi cũng có việc!"
Miêu Kiều Kiều: ...
"Thế thì có việc gì nói nhanh đi, tôi còn đang vội đi tập võ."
Bài tập buổi tối hôm nay vẫn chưa bắt đầu đâu, không thể trì hoãn được.
Nghe thấy giọng điệu có phần khó chịu của cô gái, Hàn Lăng Chi mới chịu thu hồi ánh mắt sắc lẹm.
Giọng nói trầm ấm vang lên đều đều: "Ông Vương nói có chuyện muốn trao đổi với cô, nhờ tôi mời cô qua đó một chuyến."
Mới học được bí kíp ngày hôm qua: Cứ mang ông bà già ra làm mộc, kiểu gì cũng dễ nói chuyện hơn.
"Thế à? Vậy được." Chắc chắn vụ viên t.h.u.ố.c tối qua ông Vương đã tìm ra manh mối gì mới? Vậy cô phải qua xem tình hình ngay.
Miêu Kiều Kiều nghĩ vậy liền quay sang công an Tiểu Trần: "Còn anh thì sao, có việc gì nữa?"
"Tôi... tôi..." Mặt công an Tiểu Trần đỏ bừng, ấp úng nửa ngày chẳng thốt nên lời.
Thời điểm hiện tại không thích hợp chút nào, có cái tên kỳ đà cản mũi này ở đây, anh làm sao mà tỏ tình được á á á!!
Cuối cùng, công an Tiểu Trần đành nuốt cục tức vào bụng, trơ mắt nhìn hai người họ sóng bước rời đi...
(Cá vàng nhỏ: Haha, hai ông tướng này trẻ con thật đấy o(〃'▽'〃)o )
