Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 94: Đối Chất Với Vương Mỏ Rộng
Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:11
Trong phòng Vương mỏ rộng.
Lưu Côn T.ử vừa bước vào phòng liền lên tiếng: "Vợ ơi, em làm sao thế, sao mới sớm tinh mơ đã leo lên giường đi ngủ rồi."
Nói xong liền lật chăn của mụ ta lên, liền thấy Vương mỏ rộng đang trùm chăn kín mít, miệng đang nhai nhóp nhép thứ gì đó giòn rụm.
Vương mỏ rộng vội vàng chùi tay vào quần áo, giật lấy mép chăn trùm lại: "Làm cái gì đấy, định cho tôi c.h.ế.t cóng à!"
"Em ăn cái gì đấy, hôi mù!" Lưu Côn T.ử nhăn mặt lấy tay phẩy phẩy: "Là tỏi muối phải không, sao em phải chui rúc ở đây mà ăn, mang ra ngoài ăn không được à."
Vương mỏ rộng bĩu môi khinh khỉnh: "Tôi có mỗi một bát con, dựa vào đâu mà phải mang ra ngoài, cho bà mẹ chồng anh ăn có khi còn bị c.h.ử.i cho vuốt mặt không kịp."
Gần nửa bát tỏi này là mụ vừa mới tranh thủ ăn cắp từ nhà quả phụ Lưu về đấy.
Hồi chập tối mụ lên cơn thèm nên tạt qua nhà quả phụ Lưu, thì phát hiện ra lão Lý thọt thôn bên đang ở trong phòng mớm nước cho quả phụ Lưu.
Cái cảnh đó, chậc chậc chậc, nhìn qua là biết hai người có gian tình mờ ám.
Đợi lão Lý thọt đi khỏi, mụ mới ló mặt ra hỏi xin quả phụ Lưu chút tỏi muối ăn cho đỡ nhạt miệng.
Nào ngờ quả phụ Lưu vốn dĩ rất dễ tính, lần này lại từ chối thẳng thừng, còn viện cớ là muốn để dành cho người khác.
Mụ bực tức trong lòng, lập tức buông lời mỉa mai một trận, còn c.h.ử.i rủa quả phụ Lưu và chú Lý là đồ gian phu dâm phụ, giữa ban ngày ban mặt mà không biết nhục nhã.
Thấy quả phụ Lưu tức đến tím tái mặt mày, mụ mới đắc ý ra về.
Hứ, chống đối với mụ thì đừng hòng có kết cục tốt đẹp.
Sau đó mụ tình cờ gặp thím Trương và thím Trần cùng thôn, lại được dịp ba hoa chích chòe một phen.
Nhìn vẻ mặt khinh bỉ đầy hóng hớt của hai người họ khi rời đi, cục tức trong lòng mụ mới vơi đi phân nửa.
Về nhà ngồi một lúc lâu, cơn thèm tỏi muối trong lòng vẫn không dứt, mụ lại lén lút mò sang nhà quả phụ Lưu một chuyến nữa.
Lần này quả phụ Lưu không có nhà, mụ rón rén lẻn vào bếp, móc trộm gần nửa bát tỏi muối từ hũ sành, rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà chui vào phòng ăn mảnh.
Ăn mãi thì thấy lạnh chân, thế là mụ chui tọt luôn vào trong chăn vừa ủ ấm vừa ăn.
Nghĩ đến đây, Vương mỏ rộng trừng mắt lườm chồng: "Anh xem anh kìa, tôi vừa ủ ấm chăn xong anh lại làm nó lạnh ngắt rồi, tối nay ngủ lại rét run cho xem."
Lưu Côn T.ử cười hì hì sán tới: "Không sao đâu vợ, đến lúc 'làm chuyện đó' kiểu gì chả nóng hổi lên."
Vương mỏ rộng phụt cười thành tiếng: "Chỉ giỏi cái mồm!"
Lưu Côn T.ử thấy vợ như vậy, vội vàng chuẩn bị cởi quần leo lên giường: "Tới đi vợ, mình làm một nháy cho xong sớm rồi đi ngủ sớm."
Đúng lúc hai vợ chồng trùm chăn định giở trò thì bên ngoài sân bỗng ầm ĩ tiếng người.
"Vương mỏ rộng! Cô ra đây cho tôi!!"
"Làm cái gì đấy làm cái gì đấy!" Vương mỏ rộng mặc vội quần áo, mặt mày bực dọc bước ra.
Khi thấy một đám đông đen kịt đứng lố nhố trong sân, giữa vòng vây là quả phụ Lưu, mí mắt mụ giật thót, linh tính có chuyện chẳng lành.
Thím Trương và thím Trần bước lên trước:
"Vương mỏ rộng, lúc nãy cô bô bô với chúng tôi là quả phụ Lưu tư thông với đàn ông, cô lấy bằng chứng ở đâu?"
"Vương mỏ rộng cô mau khai thật đi, bà đây bị cô hại cho một vố rồi, suýt chút nữa làm quả phụ Lưu nhảy sông tự vẫn, cô mau giải thích rõ ràng cho chúng tôi!"
Quả phụ Lưu vốn tính nhút nhát, giờ phút này hai mắt cũng bùng lên ngọn lửa giận dữ, bước lên phía trước: "Vương mỏ rộng, tôi với cô không thù không oán, tại sao cô lại vu oan giá họa cho tôi!"
Nghe nói quả phụ Lưu thế mà lại nhảy sông, Vương mỏ rộng giật mình đ.á.n.h thót.
Nhưng thấy quả phụ Lưu vẫn đang sờ sờ đứng đó, mụ lại vênh váo vác mặt lên:
"Hồi chập tối tôi sang nhà cô, rõ ràng thấy lão Lý thọt thôn bên đang bưng nước cho cô uống, cô nằm phơi thây trên giường với vẻ mặt lẳng lơ, nhìn là biết hai người vừa mới làm cái trò mèo mả gà đồng gì rồi."
Biết ngay là lại giở trò nhảy sông dọa người mà, đúng là cái loại rẻ tiền buồn nôn.
"Cô ngậm m.á.u phun người!!" Quả phụ Lưu tức đến run người: "Chuyện hoàn toàn không phải như thế, lúc đó tôi bị ngã nên mới phải nằm nghỉ trên giường thôi!"
Miêu Kiều Kiều mặt lạnh tanh bước ra: "Chuyện này tôi biết. Chập tối nay thím Lưu vô ý bị ngã trong sân, lúc đó còn mời cả thầy lang đến khám, mọi người có thể tìm thầy lang làm chứng, ông ấy bảo thím Lưu nên nằm nghỉ ngơi một hai ngày là tốt nhất.
Còn về chú Lý, chú ấy và thím Lưu vốn là người cùng thôn nên đương nhiên có quen biết. Lúc đó chú Lý tình cờ sang thăm, thấy thím Lưu như vậy nên giúp bưng chén nước thì có vấn đề gì?"
Nghe những lời giải thích của Miêu Kiều Kiều, mọi người có mặt mới vỡ lẽ, hóa ra sự tình là như vậy.
Thế thì quả phụ Lưu và lão Lý thọt hoàn toàn trong sạch, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, vậy mà bị mụ Vương mỏ rộng này đặt điều dựng chuyện, đúng là ác nhân ác đức.
Bị hàng chục ánh mắt phẫn nộ chằm chằm nhìn vào, Vương mỏ rộng không khỏi rùng mình sợ hãi.
Sự hoang mang hiện rõ nơi đáy mắt mụ, nhưng mụ vẫn cố cãi cùn: "Cho dù hôm nay không có, nhưng trước đây tôi cũng từng thấy lão Lý thọt dăm lần bảy lượt đến tìm quả phụ Lưu, giữa hai người họ chắc chắn có gian tình!"
Chồng của Vương mỏ rộng là Lưu Côn T.ử và mẹ chồng Lưu bà t.ử rúm ró trốn ở một góc, sợ sệt không dám ho he một câu bênh vực.
Lúc này, lão Lý thọt từ bên ngoài đi tập tễnh bước nhanh vào, vẻ mặt kích động nói: "Lỗi là do tôi! Mọi người đừng trách cô ấy!!"
Lúc nãy khi đang ở nhà thím Lưu, ông đã bị thím đuổi về. Sau khi về nhà, ông lên chân núi kiếm ít củi. Lúc quay lại thì nghe người ta kháo nhau là quả phụ Lưu thôn bên nhảy sông.
Vừa nghe hung tin, ông lập tức vứt củi chạy thục mạng tới đây.
Khi nghe thấy mụ đàn bà béo ú kia buông những lời lăng mạ, ông tức nước vỡ bờ, muốn gánh hết mọi trách nhiệm về mình.
"Tôi là trai tân chưa vợ, thấy cô ấy góa bụa cô đơn không nơi nương tựa nên muốn rước cô ấy về làm vợ, nhưng cô ấy chưa bao giờ đồng ý. Giữa chúng tôi hoàn toàn trong sạch, cô ấy không có tội tình gì cả!"
Nghe những lời bộc bạch của ông, xâu chuỗi lại với những gì Miêu Kiều Kiều vừa nói, mọi người cuối cùng cũng thấu rõ ngọn ngành câu chuyện.
Thì ra là ông ế vợ để mắt tới quả phụ Lưu, muốn góp gạo thổi cơm chung thôi mà, người ta có ý định như vậy thì có gì sai trái đâu.
Hơn nữa, người ta nói chuyện đường hoàng trong nhà mình, dù có ở chung một chỗ thì cũng là danh chính ngôn thuận, chẳng thể gọi là yêu đương vụng trộm được.
Tất cả là tại con mụ Vương mỏ rộng này rảnh rỗi sinh nông nổi, bêu rếu lung tung làm bọn họ cũng nghĩ ngợi bậy bạ.
Nhìn sắc mặt mọi người, Miêu Kiều Kiều biết họ đã thấu hiểu mọi chuyện, liền đứng ra lên án Vương mỏ rộng:
"Vương mỏ rộng, chuyện ngày hôm nay cô bắt buộc phải xin lỗi thím Lưu! Chính vì cô tung tin đồn nhảm mà hại thím ấy nhảy sông, cô không thể chối bỏ tội lỗi của mình!"
Vương mỏ rộng toan cãi lại "dựa vào đâu", nhưng nhìn thấy ánh mắt hình viên đạn của mọi người, mụ đành miễn cưỡng rặn ra từng chữ: "Là tôi sai, từ nay tôi không nói linh tinh nữa."
Miêu Kiều Kiều mặt lạnh như băng: "Hừ, mong cô lấy đây làm bài học, nếu còn tái phạm, tôi sẽ báo cáo thẳng lên lãnh đạo công xã để họ trừng trị cô một trận ra trò!"
"Biết rồi, biết rồi." Vương mỏ rộng mặt tái mét, cười gượng gạo, tỏ vẻ rụt rè sợ sệt: "Thím Lưu, tôi xin lỗi thím..."
"Ừm." Quả phụ Lưu trút được gánh nặng trong lòng, khẽ đáp lời.
Cuối cùng, màn kịch lố lăng này cũng chính thức khép lại...
PS: Mấy chương này cốt truyện hơi khô khan, thấy lượng bình luận cũng giảm hẳn.
Chuyện của quả phụ Lưu và chú Lý là một bước đệm, liên quan đến một sự việc của nữ chính sau này, hy vọng mọi người thông cảm, sau này sẽ từ từ hé lộ.
Ngày mai chuẩn bị phát cẩu lương nhé, cùng chờ đón nha các tình yêu (❦ω❦)~*
