Bị Tay Đua Tôi Nuôi Dưỡng "ăn" Mất Rồi - Chương 56
Cập nhật lúc: 15/03/2026 13:01
Chương 56: Rực cháy
Có lẽ do những u uất tích tụ trong lòng bấy lâu đã tan biến, nên sau khi trở về, Lạc Nam Thư đổ bệnh một trận ra trò, sốt cao tới 39,5 độ. Anh phải nằm viện truyền dịch suốt hai ngày.
Đến khi thân nhiệt giảm xuống còn 38 độ, Lạc Nam Thư nhất quyết không chịu ở lại bệnh viện nữa. Anh ghét cảm giác vừa mở mắt ra là thấy giường trắng, chăn trắng, rèm trắng, và cả cái mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc đó. Thế là quá đủ rồi.
Tấn Khang hỏi qua bác sĩ chủ trị, bác sĩ nói bệnh nhân phục hồi khá tốt, có thể về nhà tĩnh dưỡng, đến lúc đó cử bác sĩ tới nhà tiêm t.h.u.ố.c cũng vậy. Mọi người lúc này mới dám chuyển "Lạc ông chủ" đang ốm yếu về nhà.
Lạc Nam Thư nằm lỳ trong phòng ba ngày. Sean túc trực chăm sóc suốt ba ngày đó. Từ rửa mặt, súc miệng, lau người, thay quần áo, đút ăn cho đến canh bình truyền dịch, tất cả đều do một tay cậu làm, tuyệt đối không để người khác động vào.
Đêm khuya. Sean tắm xong liền tắt đèn phòng, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ. Cậu giống như trước đây, chui vào trong chăn ôm lấy Lạc Nam Thư. Kể từ khi Lạc Nam Thư sinh bệnh, những hành động này đã trở thành thói quen thường ngày, cả hai đều ngầm hiểu ý nhau.
Chỉ mới vài ngày mà Lạc Nam Thư lại gầy đi một chút. Sean ôm người trong lòng, cụp mắt nhìn gáy anh, thầm nghĩ: Bấy nhiêu năm qua, bọn họ đều dựa dẫm vào anh, vậy anh dựa dẫm vào ai đây? Bất luận quá khứ hay hiện tại, anh đều là một mình gồng gánh vượt qua.
Sean theo bản năng siết nhẹ cánh tay, để tấm lưng của người trong lòng dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
"Sean..."
"?" Sean hơi nhỏm dậy, cằm tựa sát tai Lạc Nam Thư: "Tôi đây."
"Hồi nhỏ anh bị ốm, Ninh mẹ cũng ôm anh như thế này." Lạc Nam Thư lẩm bẩm trong cơn mê màng.
Là Ninh mẹ. Không phải là mẹ. Hình ảnh người phụ nữ trung niên lương thiện ở biệt thự họ Lạc hiện lên trong đầu Sean.
"Anh từng rất ngưỡng mộ Tiếu Chi." Lạc Nam Thư nhắm mắt, hơi thở có chút yếu ớt: "Hồi nhỏ Tiếu Chi bị ốm đều được mẹ nó ôm ấp dỗ dành. Sau này mẹ nó mất rồi, lại là anh ôm nó dỗ dành."
Thực ra bao năm qua, chính Lạc Nam Thư cũng không nói rõ được vì sao mình không hề có ác ý với Trương Tiếu Chi. Vì lý trí? Vì giáo dưỡng? Những lý do đó nghe có vẻ quá giáo điều. Anh chỉ nhớ mang máng năm đó khi xuống lầu, vô tình nhìn thấy tiểu Tiếu Chi ngồi xổm ở góc cầu thang khóc sướt mướt, muốn cầu xin Lạc Khải đừng đem nó cho người khác nuôi nhưng lại không dám mở lời... Anh nhớ đứa trẻ nhỏ bé ấy đã nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, rụt rè ngước nhìn anh, dùng giọng nói non nớt hỏi: Có phải sau này em cũng không có ba nữa không?
"Cũng". Thằng bé nói là "cũng". Vì mẹ mất rồi, nên ba cũng mất luôn. Có lẽ vì chính mình từng dầm mưa, chính mình cũng từng nếm trải mùi vị không có mẹ, nên Lạc Nam Thư không muốn trên đời này, trong cái nhà này lại có thêm một người giống như mình. Vì thế anh đã tặng cho Trương Tiếu Chi một người anh trai, cũng tự nhặt về cho mình một chiếc đuôi nhỏ.
Dường như bắt đầu từ lúc Trương Tiếu Chi còn nhỏ dại, suốt những năm qua Lạc Nam Thư luôn đóng vai trò là bến đỗ cho người khác. Anh làm đội trưởng, làm ông chủ của người ta, dẫn dắt họ xông pha trận mạc, chuốc lấy một thân đầy thương tích. Cho đến một ngày, anh không còn sức để chống chọi nữa, anh ngã bệnh, ngoảnh lại mới thấy chẳng có ai ở bên cạnh mình.
Nói vậy có vẻ cũng không chính xác. Bên cạnh anh cũng có những anh em tốt, có bạn bè. Những người đó đồng hành cùng anh, nhìn anh, hỗ trợ anh. Nhưng không có một ai có thể khiến anh cúi đầu tựa vai một chút, càng đừng nói đến việc rộng mở vòng tay ôm anh vào lòng. Chẳng có lấy một người.
Thế nhưng trên đời này làm gì có ai là bất khả chiến bại. Lúc thất ý, lúc yếu lòng, ai mà chẳng muốn được người khác dỗ dành một chút.
"Sau này, tôi ôm anh." Sean hôn nhẹ lên vành tai Lạc Nam Thư: "Không ốm, cũng ôm."
Im lặng một lát. Lạc Nam Thư cong khóe môi: "Anh muốn nhìn em."
Sean ngoan ngoãn giúp Lạc Nam Thư trở mình, hai người nằm đối mặt nhau. Khoảng cách giữa họ rất gần. Lạc Nam Thư nhìn chàng trai trẻ trước mắt, vóc dáng tam giác ngược, những rãnh cơ bắp tạo thành những đường đổ bóng đầy nam tính. Nửa thân trên bóng bẩy không một mảnh vải, chỉ có một sợi dây chuyền với miếng thẻ bạc nhỏ khắc chữ cái viết tắt LNS. Sợi dây chuyền này giống như chiếc xiềng xích của mãnh thú, mà Sean chính là con dã thú vừa thoát ra khỏi l.ồ.ng.
Lạc Nam Thư cơn sốt vẫn chưa lui hẳn, anh không biết mặt mình đang ửng hồng, càng không biết dáng vẻ mơ màng của mình lúc này quyến rũ đến nhường nào. Anh đưa tay chạm vào hốc mắt Sean: "Chăm sóc anh vất vả cho em rồi, dạo này em đều không ngủ ngon."
"Không sao." Sean tận hưởng sự vuốt ve của người yêu.
Nhận ra Lạc Nam Thư định rụt tay lại, Sean liền nắm lấy bàn tay đó, đưa lên môi hôn đi hôn lại nhiều lần. Người trước mắt có thể hồi phục, có thể khỏe mạnh, đối với cậu mà nói thì quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Lạc Nam Thư bị hôn đến ngứa ngáy lòng bàn tay, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào môi Sean rồi tranh thủ lúc cậu không chú ý mà rụt về.
"Có kẹo không?" Anh nói: "Tiêm t.h.u.ố.c nhiều quá làm miệng anh đắng ngắt, anh muốn ăn một viên kẹo sữa."
Sean gật đầu, vẫn giữ tư thế đang ôm, hơi đè lên người Lạc Nam Thư, với tay tìm trong ngăn kéo tủ đầu giường. Trong ngăn kéo có rất nhiều kẹo, nhưng đa số là kẹo trái cây hoặc kẹo bạc hà. Sean tìm một hồi mới thấy được hai viên kẹo sữa.
"Ngày mai tôi sẽ đi mua thêm."
Sean xé vỏ kẹo, đút vào miệng Lạc Nam Thư, rồi nằm lại xuống giường nhìn anh ăn kẹo. Lạc Nam Thư ngậm viên kẹo trong miệng, khẽ l.i.ế.m môi một cái. Bắt gặp cảnh này, hơi thở của Sean bỗng nặng nề hơn, ánh mắt cũng thâm trầm đi nhiều.
"Viên kia em ăn đi." Lạc Nam Thư nói: "Anh một viên là đủ rồi."
Dường như nghĩ ra điều gì đó, Sean chớp mắt, rồi bất chợt mỉm cười nhẹ: "Anh ơi, đút cho tôi, được không?"
Nụ cười đó rất nhạt. Nhưng lúc Sean cười trông thực sự rất đẹp, hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày. Dù chỉ là trong thoáng chốc, Lạc Nam Thư vẫn bị làm cho choáng ngợp: "Được."
Anh xé vỏ kẹo, đưa viên kẹo tới bên môi Sean. Sean nhìn thẳng vào mắt anh, rồi cúi đầu ngậm lấy viên kẹo cùng với cả đầu ngón tay của anh vào miệng. Ngón tay cảm nhận được nhiệt độ trên đôi môi cậu. Lạc Nam Thư đột nhiên nhớ lại một cảnh tượng quen thuộc. Anh sực hiểu ra, không nhịn được cười: "... Sao đến cả giấm của em trai mình mà em cũng ăn thế? Thằng bé vẫn còn là trẻ con mà."
"Cũng là đàn ông." Sean mãn nguyện ngậm viên kẹo trong miệng: "Nó rất thích anh. Tôi biết."
Ngày ở Burundi đó, Lạc Nam Thư cho đứa em nhỏ ăn kẹo, lại bị nó hôn lên đầu ngón tay. Chuyện này Sean đã ghi nhớ rất lâu, cũng để tâm rất nhiều. Sean nhấm nháp dư vị trong miệng, cảm giác như thứ mình đang ăn không phải là kẹo, mà là đang ngậm lấy Lạc Nam Thư vậy. Càng nhấm nháp cậu càng thấy người nóng ran, càng nhìn gương mặt ửng hồng của anh, cậu càng không kiểm soát được luồng nhiệt đó.
Lạc Nam Thư hoàn toàn không hay biết, lại còn đúng lúc này nhéo nhẹ vào má cậu, như thể đang trừng phạt một đứa trẻ hay ăn giấm. Lực không nặng, nhưng mỗi một cái chạm đều khiến toàn thân tê dại, như nhéo thẳng vào trái tim cậu.
Hơi thở của Sean trở nên nóng bỏng, cậu trầm giọng hỏi: "Anh ơi, tôi có thể... hôn anh không?"
Lạc Nam Thư chớp chớp mắt, không nói có hay không, rồi ánh mắt dịu lại, cậu nắm lấy cằm Sean, chủ động hôn một cái lên gò má cậu. Ban đầu là định để bù đắp. Ban đầu là định để bày tỏ lòng cảm ơn. Nhưng rồi tình hình sau đó bắt đầu mất kiểm soát.
(Đoạn này tác giả lược bỏ 3500 chữ nhạy cảm)
"Hiếm khi thấy em cười." Lạc Nam Thư nhìn cậu: "Em cười lên trông đẹp lắm."
Sean: "Anh thích chứ?"
"Sao lại không thích cho được." Lạc Nam Thư dịu dàng nói: "Em đẹp trai thế này, cười nhiều một chút sẽ càng đẹp hơn. Nhưng dù em cười hay không cười, anh đều thích hết."
Lòng Sean ấm áp lạ kỳ, cậu lại ôm c.h.ặ.t Lạc Nam Thư vào lòng mà hôn cho thỏa thích.
Ngày hôm sau.
Tại bàn ăn, Sean nghiêm túc và trịnh trọng mỉm cười chào hỏi mọi người. Một nụ cười tiêu chuẩn, lộ rõ tám chiếc răng. Nhưng vì đây là ý định nhất thời của họ Sean chứ không phải qua luyện tập kỹ càng, nên cái nụ cười đó trông cực kỳ không hài hòa giữa mắt và môi. Môi thì nhếch lên thật cao, mà mắt thì chẳng thèm cong lại chút nào, vẫn cái ánh nhìn sắc lạnh, trừng trừng nhìn người ta.
Đúng là một màn "da cười thịt không cười" cứng nhắc, máy móc và đáng sợ...
Mười giây sau...
Tiểu Ngoạn Cầu quay đầu chạy biến lên lầu: "Anh anh anh Lạc ơi! Sean nó điên rồi!!!"
Sean: "..."
Trương Tiếu Chi đứng ngay trước mặt Sean, thấy không còn đường chạy, liền "pùm" một phát quỳ sụp xuống đất, chắp tay lạy lục: "Tớ sai rồi tớ không nên trộm quần lót của cậu để đo size đều là tại Cầu ca ép tớ tớ thề sau này không dám làm thế nữa tớ biết lỗi rồi mà Sean ơi cậu đừng có cười như thế tớ sợ lắm hu hu hu..."
Sean: "..."
Điềm Điềm chứng kiến toàn bộ, cười đến mức muốn bay màu. Cô rút điện thoại ra chụp lia lịa: "Đúng đúng đúng, cái biểu cảm này này, chị đây sẽ cài làm hình nền điện thoại, sau này đi đêm khỏi sợ gặp ma. Đợi đến Tết in ra hai tấm dán cửa làm thần giữ cửa thì hết sảy."
Sean: "..."
Lưu Văn Hào ban đầu bị Sean dọa cho giật mình, sau đó bị màn tự thú của Tiếu Chi làm cho "ngoài khét trong sống", cuối cùng là cạn lời hoàn toàn trước hành động của đám "ngưu quỷ xà thần" trong phòng ăn. Hắn rút điện thoại gọi cho Tấn Khang: "A lô? Ờ, ông mau qua đây một chuyến... Không phải Nam Thư, là Sean... Ừ, chăm sóc người ốm kiểu gì mà giờ chính nó hóa điên rồi... Hả? Không cần mang l.ồ.ng sắt đâu... Ờ, mang cái rọ mõm chống c.ắ.n đi... Tôi thấy nó sắp c.ắ.n người tới nơi rồi."
Sean: "..........................."
[Lời tác giả]
Sean: "..." Thật mẹ nó vô lý.
[Tiểu kịch trường]
Lạc Nam Thư: "Sean cười lên trông đẹp biết bao nhiêu."
Toàn bộ SU: "..." Anh có sao không vậy???
Lạc Nam Thư: "Không đẹp sao?"
Toàn bộ SU (vừa gật đầu vừa lùi xa ba thước): "Đẹp đẹp, đẹp lắm. Ông chủ cứ giữ lấy mà ngắm một mình đi ạ."
Lạc Nam Thư: "..." Đúng là... vô lý hết sức.
