Bị Tay Đua Tôi Nuôi Dưỡng "ăn" Mất Rồi - Chương 73

Cập nhật lúc: 24/03/2026 15:01

Chương 73: Đánh Cược

Lạc Nam Thư mắt không rời màn hình, ngón cái miết đi miết lại cái tên dưới đáy bình nước.

XN.

Tiêu Ân...

Tiêu Ân...

Anh hy vọng đó là Tiêu Ân.

Không lâu sau, kết quả từ trọng tài được đưa ra. Gương mặt Hà Tiếu Châu xuất hiện trên màn hình lớn cùng dòng thông báo kết quả: TOP 1.

Nằm trong dự tính, nhưng cũng có chút ngoài dự kiến.

Toàn trường im lặng trong một giây, sau đó bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Ngay cả mấy vị đại thần cay nghiệt ở khu vực quan sát cũng không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng Tiêu Ân.

"Mẹ kiếp, chỉ thiếu một chút xíu thôi." Trương Tiếu Chi ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Cầu: "Một chút xíu thôi! Miệng anh linh thật đấy anh Cầu, đúng là chỉ kém một tí thôi là Tiêu Ân về nhất rồi."

"Tôi linh thế sao?" Tiểu Cầu mừng rỡ ra mặt: "Về... về về phải thắp ngay ba nén nhang, phù hộ cho trận chung kết tổng ngày kia, đội xe SU sẽ thắng lớn."

"... Đây không phải là kém một chút đâu." Lưu Văn Hào lẩm bẩm một mình, rồi quay sang nhìn Lạc Nam Thư.

Lạc Nam Thư không nhìn màn hình, ánh mắt trống rỗng như đang suy tính điều gì. Anh siết c.h.ặ.t bình nước, ngón cái vẫn chậm rãi ma sát dòng chữ khắc dưới đáy.

Tiêu Ân vẫn như cũ, đua xong là không nhận phỏng vấn, lầm lũi đi thẳng về khu kỹ thuật.

Hà Tiếu Châu tháo mũ bảo hiểm, trán đẫm mồ hôi. Hắn thở dốc nhìn bóng lưng Tiêu Ân rời đi, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trận đấu này, trong mắt người ngoài nghề có lẽ là hắn thắng hiểm Tiêu Ân. Nhưng thực tế, Hà Tiếu Châu hiểu rõ hơn ai hết, Tiêu Ân dùng chiếc xe phiên bản cũ từ năm kia, còn hắn dùng phiên bản đua cấp cao nhất mà đội G mới nghiên cứu.

Hai chiếc xe, từ công năng đến hiệu suất, chênh lệch không chỉ là một chút. Hơn nữa Tiêu Ân còn là người bám đuổi từ vị trí thứ ba đi lên.

Nếu cả hai xuất phát cùng lúc, cùng loại xe, hoàn toàn công bằng không chút sai biệt, thì trận đấu này, chưa biết chừng...

Ý nghĩ này giống như bị sét đ.á.n.h trúng. Hà Tiếu Châu đột nhiên có dự cảm, tay đua trẻ mới 19 tuổi này không đơn thuần chỉ đến để tranh giành Lạc Nam Thư với hắn, mà còn đe dọa đến địa vị không thể lay chuyển của hắn trong nước.

Cảm giác khủng hoảng ập đến, Hà Tiếu Châu không kìm được lại nhớ đến lời của Phó Lâm An.

... Cái thằng biến thái đó.

Hà Tiếu Châu nghiến răng, ép xuống những suy nghĩ không đứng đắn. Nhìn lại Tiêu Ân, ánh mắt hắn đã trở nên lạnh lẽo.

Trận đấu kết thúc, nhóm người đội SU đi qua lối thoát hiểm để về khách sạn.

Chris, cậu chàng người Ý kia, hôm nay không có lịch thi đấu nên sau khi xem xong chung kết bảng B đã về trước với đồng đội. Vụ việc bôi nhọ vẫn đang tiếp tục leo thang, những bức ảnh Lạc Nam Thư ngã xe năm đó tràn lan khắp nơi. Trước cửa khách sạn mỗi ngày đều có người dân địa phương ôm vò kim chi chờ sẵn.

Lạc Nam Thư ngồi trong xe, nhìn hàng chục bức ảnh đủ mọi góc độ Chris gửi đến, nghe thêm những tin nhắn thoại hỗn hợp tiếng Ý và tiếng Trung, liền dứt khoát bảo tài xế quay đầu, lái xe vào cổng sau.

Không phải là trốn tránh gì, chủ yếu là vào lúc này bị người ta ném kim chi vào người thì thật không đáng. Đồng thời Lạc Nam Thư cũng thấy tiếc cho đám cải thảo đó, dường như không ít trong số đó là hàng xuất khẩu từ Sơn Đông, Trung Quốc...

Các bác nông dân vất vả trồng trọt, một năm được chừng đó cải thảo, không để người ta ăn mà lại bị ném xuống đất phí phạm. Lạc Nam Thư thực lòng thấy không đáng giá.

Giống như hôm qua, Lạc Nam Thư ăn tối đơn giản rồi lại bị những người bạn quốc tế kéo sang bàn bên cạnh ngồi tán gẫu. Vẫn là khung cảnh "chúng tinh bổng nguyệt" (như sao vây quanh trăng), vẫn là bầu không khí đang trò chuyện bỗng dần trở nên căng thẳng.

Điệu múa cỏ hôm nay bắt đầu sớm hơn hai tiếng. Người biểu hiện là những chị gái xinh đẹp khu vực Đông Nam Á, nhịp điệu loa đài càng lúc càng nhanh, các chị cũng nhún nhảy càng thêm nhiệt tình.

Chỗ ngồi của Lạc Nam Thư không xa sân khấu, là vị trí tốt để xem biểu diễn. Nhưng đám đàn ông này chẳng ai chú ý đến các chị đẹp, họ tiếp tục thảo luận, nghe không rõ thì ghé tai nói thầm.

Tiêu Ân trố mắt nhìn cậu chàng người Ý đặt tay lên vai Lạc Nam Thư, ghé sát tai anh thì thầm gì đó. Lạc Nam Thư không đẩy ra, góc nghiêng khuôn mặt trông rất nghiêm túc, thỉnh thoảng gật đầu, mấp máy môi như đang đáp lại.

"Tiêu... Tiêu Ân..."

Tiêu Ân ngẩng đầu.

Doãn Song bị ánh mắt không mấy dễ chịu của hắn làm cho giật mình, đồ uống trong tay suýt thì đổ ra ngoài. Hai người rõ ràng cùng tuổi nhưng vẻ ngoài trông chẳng giống cùng thế hệ. Tiêu Ân không hề già, chỉ là ngày càng trưởng thành, chín chắn. Doãn Song cũng không quá non nớt, nhưng đúng là có tố chất "gà trắng" trên người. Hai người đứng cạnh nhau giống như một con chim trắng lớn đứng trước mặt một con hổ.

Tiêu Ân không biểu cảm gì, nhìn Doãn Song mà không nói lời nào.

Doãn Song nuốt nước bọt, lấy hết can đảm giơ ly về phía trước: "Chuyện thi đấu tôi có nghe đội trưởng và Lạc ca nói rồi, cậu... cậu thực sự rất giỏi."

Tiêu Ân: "Cảm ơn."

Sau trận đấu, Tiêu Ân có chút thất vọng vì suýt chút nữa đã đuổi kịp Hà Tiếu Châu. Dù không phải trận chung kết tổng, nhưng vượt qua được người đàn ông này là một sự cổ vũ lớn đối với hắn, theo mọi nghĩa.

Vậy mà Lạc Nam Thư lại xoa đầu hắn, cười nói: "Thực ra, em đã thắng hắn rồi."

Tiêu Ân không hiểu.

"Xe." Lạc Nam Thư nói thẳng: "Quên những gì tôi từng nói rồi sao? Kỹ thuật đua xe, linh kiện cao cấp đều nằm trong tay mấy đội xưởng lớn trên thế giới. Đội xe độc lập của chúng ta dù có vung tiền thế nào thì cũng chỉ lấy được xe phiên bản cũ thôi. Phiên bản cao cấp nhất luôn nằm trong tay các ông lớn. Em dùng xe cũ, từ vị trí thứ ba đuổi đến mức suýt lật ngược tình thế với Hà Tiếu Châu, em nói xem, nếu hai người ở cùng một vạch xuất phát, trận này ai thắng?"

Tiêu Ân bừng tỉnh đại ngộ. Lạc Nam Thư xoa đầu hắn, cười: "Cho nên, em thực sự rất giỏi, bạn nhỏ của tôi."

"Hy vọng... hy vọng sau này..." Doãn Song giơ ly: "Sau này có thể thường xuyên cùng cậu... chạy trên đường đua... tôi muốn học hỏi cậu nhiều hơn."

Tiêu Ân không trả lời.

"Tôi không uống được rượu, ly đồ uống này coi như thay rượu... tôi kính cậu." Nói xong, Doãn Song nốc cạn ly nước có ga, bị sặc đến mức đỏ cả mũi.

Tiêu Ân không nói gì, hắn cúi đầu nhìn mấy cái ly trên bàn, tìm đúng cái của mình, sau đó uống cạn nửa ly chất lỏng không rõ là gì bên trong. Uống xong, hắn dốc ngược ly xuống, ra hiệu không để lại giọt nào.

Hắn ngước mắt nhìn Doãn Song, ánh mắt như muốn hỏi: Cậu còn việc gì nữa không?

Doãn Song lập tức bị ánh mắt này chấn động, thốt lên: "Tiêu Ân, cậu ngầu quá..."

Mấy người đồng đội nghe lỏm: "..."

"Chuyện gì đây?" Điềm Điềm ngẩn người, dùng bộ móng đính đá mới làm chọc chọc vào bụng Tiểu Cầu, nhỏ giọng hỏi: "Thằng nhóc này chẳng phải thích Lạc ca sao?"

Tiểu Cầu đeo kính vào, bộ dạng hóng hớt nhìn sang Trương Tiếu Chi, thì thầm: "Chuyện gì vậy? Chẳng phải nó thích anh trai cậu sao?"

Trương Tiếu Chi mặt ngơ ngác, quay phắt sang nhìn Giang Đồng: "Gì vậy? Chẳng phải cậu ta thích anh tôi sao?"

Giang Đồng mang vẻ mặt "lão t.ử cũng đéo biết nữa", thề với bóng đèn: "Em chưa đổi lòng nhé, em vẫn thích Lạc ca, thích c.h.ế.t đi được."

"Thích cái gì cơ?" Lạc Nam Thư đã trò chuyện xong và quay lại.

Thấy Doãn Song đỏ mặt tía tai cúi đầu nhìn Tiêu Ân, Lạc Nam Thư khẽ nheo mắt, đặt tay lên cổ Tiêu Ân, vô tình hay hữu ý mà mơn trớn vành tai hắn.

Tiêu Ân cảm thấy người tê rần, hơi ngứa, ngẩng đầu nhìn Lạc Nam Thư, nhưng lại phát hiện Lạc Nam Thư đang nhìn chằm chằm Doãn Song.

"Đang bàn xem bọn trẻ bây giờ có phải đều thích thay lòng đổi dạ không." Điềm Điềm chống cằm cười: "Hôm nay hâm mộ nam thần này, ngày mai yêu ông chồng kia, ngày kia lại đòi c.h.ế.t vì chị đẹp. Gặp ai yêu nấy, chẳng có định tính gì cả."

Tiểu Cầu giơ tay: "Tôi không nhé." Cậu ta đẩy kính, nghiêm túc nói: "Từ đầu đến cuối tôi chỉ yêu Takizawa Laura thôi."

Điềm Điềm: "Đại ca, ai hỏi anh đâu?"

Lưu Văn Hào: "Cứ yêu đi, cố mà để dành tiền cưới vợ mà rước nữ thần về nhà."

Tấn Khang: "Trùng hợp thật, tôi cũng từ đầu đến cuối chỉ yêu Ozawa Maria."

Tiểu Cầu: "Cậu còn dám nhắc à? Mấy hôm trước tôi còn thấy cậu xem hàng nặng đô Âu Mỹ, 4 nam cao định không che N.P! Phụ đề toàn là 'f**k me baby'!"

Tấn Khang: "..."

Mọi người: "..."

Lạc Nam Thư nhìn mấy người đồng đội với vẻ mặt vi diệu, sau đó bịt tai Tiêu Ân lại, dắt chàng trai trẻ vốn đã không còn thuần khiết cho lắm đi chỗ khác.

"Đang, nói, gì vậy?"

Về đến phòng, Tiêu Ân hỏi thẳng chuyện mà hắn thắc mắc suốt hai ngày qua. Lạc Nam Thư treo áo khoác lên giá, không quay đầu lại, nói: "Bàn chuyện lật đổ Liễu Nam Thực."

"?"

Phản ứng đầu tiên của Tiêu Ân là nghi vấn, lật đổ Liễu Nam Thực? Phản ứng thứ hai là, đây có tính là bí mật quan trọng không? Nói ra như vậy có sao không?

Nhận thấy Tiêu Ân im lặng, Lạc Nam Thư quay lại, thấy bạn nhỏ đang nhìn mình với vẻ kinh ngạc.

"Ngạc nhiên vậy sao?" Lạc Nam Thư cười: "Tôi không có bí mật gì với em cả, em muốn hỏi gì tôi cũng sẽ nói. Chỉ là em chưa bao giờ hỏi thôi."

Tiêu Ân chớp mắt: "Mấy ngày qua, đều là..."

"Phải." Lạc Nam Thư nhìn hắn: "Đều là bàn với họ chuyện này."

Lạc Nam Thư cởi áo ngoài, vừa mặc áo tắm vừa nói: "Tôi từng nói với em rồi đúng không, tôi luôn theo đuổi sự cạnh tranh công bằng. Dù là xe, linh kiện, kỹ thuật hay đường đua —— Liên đoàn Mô tô Thế giới đang thẩm định đề án quy định sử dụng xe thi đấu thống nhất, nhưng không biết bao giờ mới chính thức thông qua, chuyện này chỉ có thể chờ. Một năm, hai năm, ba năm, bao nhiêu năm cũng phải chờ."

Lạc Nam Thư đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Tiêu Ân cười: "Nhưng chắc chắn là nhanh hơn việc hai chúng ta đi đăng ký kết hôn đấy."

Tiêu Ân nhìn anh, khẽ nhếch môi.

Lạc Nam Thư tiếp tục: "Cho nên, nhanh nhất là công bằng trên đường đua, cũng chỉ thiếu mỗi công bằng trên đường đua —— Em biết đấy, tôi luôn rất ghét loại giở trò trên đường đua. Liễu Nam Thực, Thôi Thành Hách, Mạnh Lãng, từng đứa một. Không giấu gì em, việc có thể đuổi loại người này ra khỏi lịch sử đua mô tô đường trường là kế hoạch tôi đã vạch ra từ khi thành lập đội xe."

Tiêu Ân không ngạc nhiên, những điều này hắn đúng là đã nghe Lạc Nam Thư nhắc qua. Trong lòng người yêu hắn luôn có một đại lộ thênh thang mang tên cạnh tranh công bằng.

Lạc Nam Thư ngồi trên giường, Tiêu Ân lập tức đặt dép xuống chân anh. Hắn thuận thế ngồi xuống, thói quen bóp chân trái cho Lạc Nam Thư.

Lạc Nam Thư xoa đầu Tiêu Ân, nói tiếp: "Ricks người Ý, chính là cái cậu chàng bảnh trai tóc nâu em từng thấy ấy..."

Tiêu Ân ngẩng đầu.

"..." Lạc Nam Thư sửa lời: "Cái cậu người Ý không đẹp trai bằng em ấy."

Tiêu Ân mỉm cười, cúi đầu tiếp tục bóp chân.

Lạc Nam Thư nói: "Ricks từng bị Liễu Nam Thực cố tình ép xe ở chặng Châu Phi, thực lực cậu ta khá tốt nhưng trận đó đến top 3 còn không vào nổi. Hà Tiếu Châu cũng vậy, trận đó chỉ lấy được hạng tư. Tức đến mức sau đó hắn không thèm đi xem em biểu diễn luôn."

Giờ đây khi nhắc lại Hà Tiếu Châu, Lạc Nam Thư đã không còn bài xích như trước. Thực sự đã trở lại trạng thái bình thản như với người xa lạ.

"May mà, không đi." Tiêu Ân nói: "Nếu không, em lại, nhận được, quà của hắn."

"..." Lạc Nam Thư bật cười: "Ricks thì đi đấy, chẳng phải vẫn chỉ cho em một nhúm tóc sao. À đúng rồi, tóc đó em để đâu rồi?"

"Em trai, đốt rồi." Tiêu Ân thành thật trả lời.

Màu tóc gốc của Ricks là nâu sẫm, nhưng có lẽ ở nước ngoài cũng có "Gia tộc Sát Ái" của riêng họ, năm đi thi đấu Ricks nhuộm mấy sợi trắng, mấy sợi xanh, mấy sợi đỏ. Để bày tỏ sự tôn trọng, khi cắt tóc, cậu ta đặc ý cắt cho Tiêu Ân mấy nhúm có màu sắc đẹp mắt.

Tiêu Ân không có ý chê bai món quà này, chỉ là sau khi mang về nhà không lâu, mấy đứa em cứ tưởng là lông gà rừng nên lấy đi chia nhau chơi. Lần cuối cùng thấy nó là ở trong đống củi. Ricks cùng gia tộc Sát Ái của cậu ta đã theo ánh lửa mà thăng thiên rồi.

Lạc Nam Thư cười đến mức bả vai run bần bật. Tiêu Ân đợi anh cười đủ rồi mới hỏi: "Sau đó thì sao?"

Lạc Nam Thư nói: "Năm đó, khi đua mô tô chưa đưa vào Olympic, thể thức của MotoGP là phân chặng ở các quốc gia và thành phố khác nhau. Mỗi chặng, chỉ cần có Liễu Nam Thực là chắc chắn có chuyện. Các tay đua Châu Á bị hắn cố tình chắn xe, gây t.a.i n.ạ.n không biết bao nhiêu mà kể, bao gồm cả tôi —— Các tay đua Châu Âu bị hắn giở trò cũng không ít —— Vì mọi người cùng mục tiêu, nên tôi làm chim đầu đàn thôi. Nhân chứng, vật chứng, video, tập hợp từng cái một, thu thập từng chút một —— Chờ quả cầu tuyết này càng lăn càng lớn, sẽ khiến Liễu Nam Thực hoàn toàn rời khỏi giới, khiến hắn không bao giờ có thể làm mưa làm gió trên đường đua nữa. Càng khiến hắn không thể dựa vào cái gọi là 'giải đóng góp thế giới' để 'giảm án', hắn có đoạt giải Nobel đi chăng nữa thì cũng không thể trở lại đường đua."

Tiêu Ân ngẩng đầu nhìn Lạc Nam Thư. Chẳng trách thời gian ở trong nước anh thường xuyên gọi video trao đổi gì đó với bạn bè nước ngoài. Chẳng trách mấy ngày nay lần nào trò chuyện với đám tay đua đó cũng từ vui vẻ chuyển sang căng thẳng, nghiêm túc. Hóa ra họ đang mưu tính chuyện này.

Lạc Nam Thư: "Không chỉ Ricks, đám tay đua đại thần em thấy hai ngày nay, 10 người thì có đến 8 người cực kỳ ghét Liễu Nam Thực, họ sẵn sàng làm chứng, cũng sẵn sàng nể mặt tôi một lần."

"Cho nên tôi chẳng bận tâm đến những lời c.h.ử.i bới bên ngoài. So với việc xử lý mấy con sóng nhỏ đó, tôi thấy nhổ tận gốc khối u Liễu Nam Thực khỏi đường đua sẽ sướng hơn nhiều."

"Cứ để họ mắng đi, cứ để họ nguyền rủa đi."

"Nếu một ngày thực sự dọn dẹp được khối u này, đám người nước họ chắc chắn sẽ có chuyện để mắng rồi."

"Dù sao cũng chỉ nhắm vào tôi thôi."

"Không quan trọng."

Đêm đó, Lạc Nam Thư lấy chính mình làm ví dụ để giải thích cho Tiêu Ân thế nào là: Xem nhẹ lợi ích cá nhân (Mở rộng tầm nhìn).

Nhưng chỉ là đêm đó thôi...

Bởi vì ngày hôm sau, Lạc Nam Thư cũng lấy chính mình làm ví dụ để dạy Tiêu Ân thế nào là: Lợi ích quốc gia là trên hết (Nắm giữ cục diện).

Nguyên nhân là trận phân hạng trước chung kết tổng. 24 vị đại lão bước vào chiến trường cuối cùng để tranh giành vị trí, Liễu Nam Thực lại diễn "bài cũ", suýt chút nữa đã hất cả Lạc Nam Thư và Hà Tiếu Châu đi cùng một lúc.

Kết quả cuối cùng của trận phân hạng này là: Tay đua Mỹ xếp thứ nhất, Hà Tiếu Châu thứ hai. Liễu Nam Thực, Lạc Nam Thư, Tiêu Ân lần lượt xếp thứ ba, tư, năm.

Khán đài xôn xao.

Đúng lúc này, một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra.

Đáng lẽ màn hình lớn phải hiển thị bảng kết quả phân hạng. Nhưng không ai ngờ, màn hình vừa sáng lên, nội dung phát sóng lại là hiện trường vụ ngã xe của Lạc Nam Thư hơn một năm trước.

Không phải ảnh, mà là video.

Chỉ thấy hai chiếc xe đang chạy với tốc độ cực cao trên đường đua, giây tiếp theo, một tiếng "uỳnh" vang dội. Tay đua số 95 cùng xe lao ra khỏi đường đua, đ.â.m sầm vào rào chắn phòng hộ. Khói bụi mịt mù ngay lập tức.

Góc quay của video này không phải từ flycam hiện trường, mà là từ góc nhìn trong khu kỹ thuật, quay bằng điện thoại, hình ảnh rung lắc dữ dội. Kèm theo tiếng kinh hô tại hiện trường, giọng nói của người quay cũng được thu lại rõ mồn một.

Đó là giọng nam, vô cùng hưng phấn nói:

"(Haha, ngã rồi, ngã rồi!)"

"(Không đứng dậy nổi nữa rồi chứ gì?)"

"(Đã đời thật, c.h.ế.t chưa? C.h.ế.t luôn rồi hả?)"

Hình ảnh nghiêng đi, còn thấy hai tay đua nam mặc đội phục đang vỗ tay trong khu kỹ thuật.

Trên khán đài, những fan Trung Quốc hiểu được mấy câu đó lập tức nổ tung. Ngay cả khi không hiểu, tiếng cười rợn người kia cũng đủ nghe thấy rõ. Càng lúc càng nhiều fan phẫn nộ. Trên mặt các fan Âu Mỹ cũng xuất hiện vẻ kinh ngạc ở các mức độ khác nhau.

Toàn bộ thành viên đội SU trong khu kỹ thuật nghiến răng kèn kẹt. Tiêu Ân và Hà Tiếu Châu trên đường đua suýt chút nữa đã lao lên ấn Liễu Nam Thực xuống đất đ.ấ.m cho một trận tơi bời!

Hành vi này quá đỗi ghê tởm!

Khoảnh khắc đó, Lạc Nam Thư cũng bị chấn động. Cảm giác này giống như bí mật sâu kín nhất không muốn bị nhắc lại bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ, từng kẽ hở đều bị banh ra cho mọi người soi mói.

Trận đấu này được phát sóng trực tiếp toàn thế giới, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.

Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.

Tiếp theo, trên khán đài lần lượt xuất hiện các loại băng rôn, khẩu hiệu:

【SU — ĐỘI NGŨ RÁC RƯỞI】

【TIÊU ÂN — CON CHÓ CỦA LẠC NAM THƯ】

Những băng rôn với những từ ngữ nh.ụ.c m.ạ lần lượt được căng ra. Sự sỉ nhục dần dần leo thang. Khi nhìn thấy một từ ngữ mang tính công kích nhắm thẳng vào mục tiêu ở phía cuối, Lạc Nam Thư suýt chút nữa đã mất đi lý trí vì bị chấn động mạnh.

Loại từ ngữ nh.ụ.c m.ạ này... mà chúng cũng dám mang ra sao?!

Hiện trường tranh cãi không ngớt, bàn tán xôn xao. Bạn bè quốc tế hóng hớt, các tay đua và fan đội KC-NT thì xem náo nhiệt. Liễu Nam Thực đắc ý nhìn Lạc Nam Thư, cũng như nhìn tất cả các tay đua đang đeo biểu tượng đội Trung Quốc trên n.g.ự.c.

Khóe mắt Lạc Nam Thư dần hằn lên những tia m.á.u đỏ. Anh nhìn Liễu Nam Thực bằng ánh mắt lạnh lẽo căm phẫn một lúc, sau đó điều chỉnh nhịp thở, yêu cầu ban tổ chức đưa micro.

Dưới sự chú ý của toàn trường, Lạc Nam Thư nhìn Liễu Nam Thực, gằn từng chữ một:

"Trong đời tôi có ba thứ vô cùng quý giá."

"Tổ quốc, Đội ngũ, và Người yêu."

"Mà ông, đã sỉ nhục tất cả cùng một lúc."

Những thứ khác thực sự đều có thể nhịn, nhưng những thứ phía sau, thực sự không thể nhịn nổi.

Năm đó ở chặng Burundi, đối mặt với các fan Âu Mỹ tràn màn hình:

【Chẳng phải nói tình hữu nghị Trung - Phi trường tồn sao? Chỉ tặng có thế này thôi à?】

【Hoàn toàn không giống quy mô của vùng đất Thần Châu tí nào cả.】

Lạc Nam Thư đã không nhịn nổi.

Giờ đây, cảm giác đó lại ập đến. Thậm chí còn mãnh liệt hơn gấp ngàn, gấp vạn lần.

Anh nhìn trừng trừng vào bộ mặt của Liễu Nam Thực, tức quá hóa cười: "Xem ra ông rất tự tin vào thực lực của mình —— Trận chung kết, ông có dám cùng tôi đ.á.n.h cược một trận giải nghệ không?"

Lời vừa thốt ra, toàn trường xôn xao. Tiêu Ân và Hà Tiếu Châu không thể tin nổi nhìn Lạc Nam Thư. Liễu Nam Thực cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, hỏi lại thông dịch viên hai lần. Tất cả các ống kính đều lấy nét vào khuôn mặt Lạc Nam Thư. Các nền tảng livestream trên khắp thế giới cũng đang trực tiếp cảnh tượng này.

"Thua, thì hoàn toàn vĩnh biệt đường đua." Lạc Nam Thư nói: "Không được trở lại dưới bất kỳ hình thức nào, dù là huấn luyện viên, cố vấn kỹ thuật, trợ giảng, hay thậm chí là bình luận viên đều không được. Thua, thì từ đó về sau vĩnh biệt tất cả những gì liên quan đến đua xe —— Liễu Nam Thực, ông dám cược không?"

Ngay lập tức, Liễu Nam Thực trở thành tâm điểm chú ý khác, trở thành đích ngắm của mọi người.

Ông ta thề là ông ta không muốn cược. Nhưng lúc này, người dân nước mình đều đang nhìn ông ta, các khán giả khác cũng đang nhìn ông ta. Đối thủ lớn nhất, Lạc Nam Thư, cũng đang nhìn ông ta. Thậm chí cả đội ngũ KC-NT phía sau cũng đang nhìn ông ta.

Mọi chuyện đều là tình huống đột phát, khi Lạc Nam Thư nói xong câu đó, ống kính đã cắt thẳng vào mặt ông ta. Liễu Nam Thực biết, điều này sẽ được cả thế giới nhìn thấy. Đối diện với buổi phát sóng trực tiếp quốc tế, nếu nói không dám, thì sau này thực sự không cần lăn lộn trong giới đua xe nữa. Chỉ cần ông ta dám nói không, bắt đầu từ tối nay, người dân và dư luận nước ông ta cũng sẽ không để ông ta yên ổn đâu.

Liễu Nam Thực nghĩ về kết quả phân hạng hôm nay... lại nhìn khuôn mặt của Lạc Nam Thư...

Nghiến c.h.ặ.t răng, nói: "(DÁM!)"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.