Bị Tổng Tài Điên Phê Ngày Đêm Tra Tấn - Chương 6

Cập nhật lúc: 06/08/2026 18:01

Người bảo vệ lập tức giang hai tay ra, giọng điệu cứng nhắc: "Này này này, nơi này không phải nơi ai muốn vào cũng được đâu. Cô có thẻ nhân viên không? Hoặc là thẻ dành cho khách hẹn trước?"

Lâm Thu Nguyệt lắc đầu, đối phương liền lập tức bĩu môi: "Thế thì tôi chắc chắn không thể cho cô vào rồi. Cô đi mau đi, đừng ở đây gây trở ngại cho công việc của chúng tôi."

"Tôi không nói dối đâu, tôi thật sự quen Cố Cảnh Khâm mà, thật đấy! Tôi tìm anh ta có việc gấp!"

Người bảo vệ gật gật đầu nói lấy lệ: "Rồi rồi, cô nói quen thì là quen. Tôi đây còn quen cả Donald Trump nữa cơ."

"Anh!?" Lâm Thu Nguyệt vừa tức vừa vội, người này hoàn toàn không tin cô! Cô bỗng nhớ ra điều gì đó, lập tức móc chiếc đồng hồ ra: "Cái này! Tôi có cái này! Đây là đồng hồ của Cố Cảnh Khâm!"

Người bảo vệ liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay cô, cười nhạo một tiếng: "Cô làm sao chứng minh được đây là đồng hồ của Cố tổng? Vả lại, cho dù đây đúng là đồng hồ của Cố tổng thì làm sao tôi biết được không phải do cô lấy trộm?"

"Anh nói gì thế! Đây không phải tôi trộm, là anh ta để lại cho tôi!" Lâm Thu Nguyệt trăm miệng một lời cũng không thanh minh nổi, cuống quýt hết cả lên: "Tôi thực sự có việc gấp! Hay là thế này, anh đem chiếc đồng hồ này cho anh ta xem, tôi không vào trong đâu, anh ta thấy đồng hồ chắc chắn sẽ đồng ý gặp tôi, được không?"

Đúng lúc này, Nhan Kỳ từ cửa lớn đi vào, vừa vặn nghe thấy cuộc tranh chấp của họ. Ánh mắt cô ấy dừng lại trên chiếc đồng hồ đắt giá trên tay Lâm Thu Nguyệt. Bước chân cô ấy khựng lại rồi sải bước tiến về phía hai người.

Người bảo vệ vừa thấy Nhan Kỳ liền lập tức khúm núm: "Chị Nhan."

Nhan Kỳ gật đầu, quay sang nhìn Lâm Thu Nguyệt, giọng điệu ôn hòa: "Cô gái này, cô tìm Cố tổng có chuyện gì sao?"

Lâm Thu Nguyệt giống như bắt được chiếc phao cứu sinh, vội vàng đem mục đích đến đây cùng nỗi oan ức của mình đổ ra hết sạch, liên tục nhấn mạnh mình tuyệt đối không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o, mình thực sự có việc gấp! Nhan Kỳ khẽ mỉm cười với cô: "Tôi tin cô, cô tên là gì?"

"Lâm Thu Nguyệt." Cô đáp và niềm vui sướng dâng lên khi tìm thấy tia hy vọng.

"Tôi tên Nhan Kỳ, là trợ lý của Cố tổng. Cô đi theo tôi."

Lâm Thu Nguyệt trút được gánh nặng, thở phào một tiếng rồi nhanh ch.óng bước theo sau cô ấy.

Khi ở trong thang máy, cô lén ngắm nhìn Nhan Kỳ qua tấm gương phản chiếu. Cử chỉ của Nhan Kỳ vô cùng tao nhã, khí chất lại đảm đang, giỏi giang, đẹp đẽ giống như người bước ra từ trong phim truyền hình. Còn cô đứng bên cạnh Nhan Kỳ phảng phất như một con chim sẻ xám xịt sa chân vào lãnh địa của thiên nga, đến mức ngay cả thở cô cũng không tự giác mà nhẹ đi.

"Cố tổng đang họp. Lâm tiểu thư, phiền cô ở khu vực tiếp khách chờ một lát nhé."

"Dạ được, cảm ơn cô nhiều lắm."

Lâm Thu Nguyệt ngồi đợi trên ghế sofa ngoài phòng làm việc gần hai tiếng đồng hồ, cánh cửa lớn nặng nề của phòng họp mới chịu mở ra.

Cố Cảnh Khâm bước ra trong sự vây quanh của một nhóm quản lý cấp cao. Bộ âu phục đen phẳng phiu tôn lên vóc dáng cao ráo của hắn, nét mặt mang vẻ lạnh lùng, xa cách của một người ở ngôi cao đã lâu, khác hẳn với người đàn ông im lặng dưỡng thương trong ký ức của cô.

Lâm Thu Nguyệt ngẩn người trong thoáng chốc, suýt nữa không dám nhận người, cô cuống cuýt đứng bật dậy.

Tầm mắt Cố Cảnh Khâm lướt qua cô, khẽ khựng lại một nhịp. Nhan Kỳ đúng lúc tiến lên thấp giọng nhắc nhở: "Cố tổng, vị tiểu thư này nhất quyết muốn gặp ngài, trên tay cô ấy có giữ chiếc đồng hồ kia của ngài."

Hắn gật đầu, nét mặt bình thản: "Tôi biết rồi." Ngay sau đó hắn quay sang Lâm Thu Nguyệt, ngữ khí xa cách: "Vào đi." Nói xong liền dứt khoát đẩy cửa phòng làm việc bước vào.

Lâm Thu Nguyệt hít một hơi thật sâu, thấp thỏm không yên bước theo sau. Cô co rúm dừng lại ngay cạnh cửa, như thể sợ lớp bụi dưới đế giày của mình sẽ làm bẩn sàn gạch bóng loáng như gương này.

Mọi thứ trước mắt đều đang âm thầm tuyên cáo thân phận của người đàn ông trước mặt: Hắn là tổng tài của tập đoàn Cố thị, một sự tồn tại cách quá xa thế giới của cô.

Cố Cảnh Khâm nhìn bộ dạng co rúm của cô, trong lòng thoáng qua một tia chán ghét. Xem ra một chiếc đồng hồ danh tiếng vẫn chưa lấp đầy được lòng tham của cô, đây là tự mình tìm tới cửa để đòi hỏi nhiều hơn.

Hắn lạnh lùng cân nhắc trong lòng, nên dùng bao nhiêu tiền mới có thể tống khứ cái gọi là "ân nhân cứu mạng" này một cách nhanh gọn và dứt khoát đây.

Một triệu? Cô có vẻ không đáng giá nhiều tiền đến thế.

Hắn tựa vào chiếc ghế làm việc bằng da rộng lớn, trên mặt hiện lên nụ cười ôn hòa vừa vặn để phá vỡ bầu không khí im lặng: "Cô định cứ đứng đó nói chuyện với tôi sao?"

"À... xin lỗi anh." Lâm Thu Nguyệt ngượng ngùng bước tới, khép nép đứng trước bàn làm việc, do dự mở lời: "Cố tổng."

"Ngồi đi, đừng khách sáo. Cô chính là ân nhân cứu mạng của tôi mà." Ngữ khí hắn chậm lại, dường như vẫn là người đàn ông từng tạm trú dưới mái nhà của cô.

Thái độ của Cố Cảnh Khâm khiến trong mắt Lâm Thu Nguyệt nhen nhóm lên một tia hy vọng. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm nói: "Cố tổng, tôi đến đây là muốn hỏi anh về việc giải tỏa và cải tạo khu ngõ Nam. Người dân chúng tôi vừa nhận được một bản thông báo..."

Nguyên lai không phải đến để đòi tiền. Đuôi lông mày Cố Cảnh Khâm hơi nhướng lên, rồi lập tức khôi phục lại vẻ bình thường. Hắn trầm ngâm một lát, ngữ khí mang tính chất công việc: "Cho dù Cố thị không tiếp quản thì cũng sẽ có chủ đầu tư khác làm. Hơn nữa đây là kế hoạch quy hoạch đất đai của chính phủ."

"Nhưng... nhưng mọi người đã sống ở đó hơn nửa đời người rồi, đó là nhà của chúng tôi. Bây giờ bắt mọi người phải dọn đi trong vòng một tháng, rất nhiều người căn bản không có nơi nào để đi cả." Mặt Lâm Thu Nguyệt đỏ ửng lên vì xúc động.

"Chẳng phải có tiền đền bù sao?" Ngữ khí Cố Cảnh Khâm bình thản: "Đến nơi khác mua một căn nhà mới là được rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bị Tổng Tài Điên Phê Ngày Đêm Tra Tấn - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD