Biết Mặt Cả Nhà Bạn Trai Nhờ 1 Cái Cánh Gà - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/06/2026 23:02
Tôi tức đến mức lập tức báo công an, yêu cầu đến lấy dấu vân tay.
Đồng thời, tôi cũng gửi tin nhắn vào nhóm gia đình Lý Vĩ:
【Lạ thật, mấy chiếc túi da hiếm của tôi bị đổi thành hàng giả, may mà tôi đã báo công an rồi.】
Người đầu tiên nhảy dựng lên là Lý Vĩ.
【Ai rảnh mà động vào túi của em? Em tưởng tượng nhiều quá rồi đấy!】
Em gái Lý Vĩ cũng lập tức phụ họa.
【Túi của chị toàn là hàng nhái, ai mà thèm lấy? Đừng có vừa ăn cắp vừa la làng!】
Tôi cười nhạt:
【Vậy thì tốt. May quá, cảnh sát đã thu thập dấu vân tay, sắp có kết quả rồi.】
【À mà tôi nhớ ra rồi, tôi từng lắp chip định vị vào túi để phòng trộm. Lát nữa tìm được rồi, tôi báo trong nhóm nhé.】
Ngay sau khi tôi gửi tin nhắn đó, chủ một cửa hàng đồ hiệu second-hand gọi điện cho tôi.
Nói là đã tìm thấy túi của tôi rồi.
Có một cặp nam nữ đem tới bán mấy chiếc túi da hiếm, mà loại đó trong nước chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trên túi còn treo phụ kiện giới hạn của tôi.
Vì nguồn gốc mờ ám, nên họ đã báo công an ngay tại chỗ.
11
Tôi kiện bọn họ tội trộm cắp tài sản giá trị lớn.
Lý Vĩ và em gái anh ta bị tạm giam.
Bọn họ vẫn cãi rằng không biết giá trị thật của mấy chiếc túi.
Nhưng dưới những video của em gái anh ta, bao nhiêu người đều nói mỗi chiếc túi đó đáng giá hàng triệu, sao cô ta lại không biết được?
Tôi từ chối hòa giải.
Hoặc bồi thường, hoặc ngồi tù.
Gia đình Lý Vĩ căn bản không có khả năng bồi thường số tiền đó.
Hắn còn trơ trẽn nói là tôi “tự nguyện tặng”.
Cùng lúc đó, tôi gặp anh cả của Lý Vĩ trước cổng công ty ba tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, hắn đã gào lên:
“Con đàn bà độc ác! Mày cho Lý Vĩ túi rồi lại vu khống nó với em gái tao! Mày còn là người không?
“Mọi người nhìn đi! Con này nghèo đến phát điên rồi! Không biết ôm đùi kim chủ nào nữa đây!”
Bảo vệ xung quanh vội vàng kéo hắn lại, nhưng hắn hoàn toàn chẳng biết nhìn sắc mặt người khác.
Tôi nhìn bộ đồng phục bảo vệ trên người hắn, nghi hoặc hỏi:
“Không phải anh nói anh là chủ tịch công ty này sao?”
Mặt hắn tái mét:
“Anh chỉ đang trải nghiệm cuộc sống thôi!”
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi gật đầu, định bước vào công ty.
Hắn chắn đường tôi:
“Cô làm gì đấy? Đây là công ty của tôi!”
Tôi nhướng mày:
“Anh cả, anh nhập vai quá rồi đấy. Đừng lừa cả chính mình. Hỏi họ xem có ai không biết tôi không.”
Đội trưởng bảo vệ bên cạnh đạp hắn một cái, khiến hắn ngã lăn ra đất.
“Đồ ngu! Đây là con gái của chủ tịch!”
Anh ta lau đất trên mặt:
“Các người cứ diễn đi!”
Tôi lạnh nhạt nhìn anh ta:
“Còn nhớ người tôi từng nhắc tới, Hứa Viễn Trung không?”
Anh ta sững người:
“Hắn là kim chủ của cô?”
Đội trưởng bảo vệ đập vào đầu hắn một cái:
“Đó là chủ tịch công ty đấy!”
Tôi gọi điện cho bộ phận nhân sự.
Ngay tại chỗ, họ sa thải anh ta với lý do: lăng mạ cấp trên trước mặt công chúng.
12
Lần tiếp theo tôi gặp lại người nhà Lý Vĩ là ở cổng khu nhà Danh Môn Phủ Đệ.
Mẹ Lý Vĩ và chị dâu xách theo đủ loại đặc sản, đứng trước cổng chờ tôi.
“Sao cô biết tôi ở đây?”
Vừa thấy tôi, mẹ Lý Vĩ đã quỳ xuống.
“Đào Đào à, mẹ làm cho con cả một nồi cánh gà chiên đây. Mẹ xin con, nếm thử một miếng đi!”
Vừa nói, bà ta vừa mở hộp cơm ra.
Bên trong đầy ắp cánh gà, rắc mè và hành lá.
Xem ra, không phải họ không biết nấu ăn, mà là không muốn nấu t.ử tế.
Chị dâu ôm đứa bé mới sinh, tự tát vào mặt mình:
“Chị sai rồi, là chị sai! Anh cả không thể mất việc được! Con còn cần uống sữa, xin em thương tình đi.”
“Anh ấy mất việc, chẳng phải chị vẫn còn việc sao?”
Chị ta cúi đầu, vẻ mặt đầy khó xử.
Thì ra công việc của chị ta cũng là nhân viên vệ sinh trong công ty ba tôi.
Một người bị đuổi, gây ra tai tiếng, người còn lại cũng bị khuyên nghỉ.
“Đào Đào, ba con bây giờ bị tai biến, đang nằm viện. Cả nhà chỉ trông cậy vào con thôi, cứu ba con đi!”
Tôi hất tay mẹ Lý Vĩ ra.
“Ai là chỗ dựa của mấy người? Đi mà tìm Lý Vĩ! Liên quan gì tới tôi?”
Bà ta quỳ gối lau giày cho tôi:
“Chúng ta là người một nhà, con không thể tuyệt tình như thế được!”
Chị dâu Lệ Lệ kéo tay áo tôi:
“Đào Đào, về nhà chị đi, chị làm giúp việc cho em có được không?”
Giúp việc nhà tôi lương hai vạn một tháng đấy.
Ai cần chị?
Dù họ có quỳ lạy, van xin thế nào, tôi cũng không tha thứ cho Lý Vĩ.
Hắn bị tuyên án năm năm tù, nhà họ mất đi trụ cột kinh tế.
Bản án được công khai. Dưới áp lực dư luận, trường học thu hồi luôn bằng tốt nghiệp của hắn.
Em gái hắn cũng bỏ học vì không chịu nổi ánh nhìn khác lạ của bạn bè.
13
Nghe nói vài năm sau, Lý Vĩ cưới một cô gái trong làng, chưa cưới đã mang thai.
Đứa trẻ sinh ra là trẻ bại não.
Với một “thiên tài” như Lý Vĩ, đó là điều hắn không thể chấp nhận.
Trong một lần cãi vã, hắn đã ném c.h.ế.t đứa bé.
Sau đó, tự sát.
Có người hỏi tôi:
“Sao ngày xưa lại chọn Lý Vĩ?”
Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi.
Lúc mới yêu, chúng tôi từng rất ngọt ngào, từng có ước mơ, từng tưởng tượng về tương lai.
Nhưng thời gian trôi qua, thứ bị thử thách chính là lòng người.
Có người càng sống càng biết yêu thương.
Có người lại quay sang oán hận, trách móc, giày vò lẫn nhau.
Cuối cùng, chỉ còn lại một vùng hoang tàn.
End.
