Biểu Muội Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 24

Cập nhật lúc: 03/07/2026 05:02

​Trước đây bọn họ cũng từng nhắc tới Lục Trạch An, nhưng cũng chỉ là Phùng Mẫn kể chuyện Lục Trạch An là Đại biểu ca của Khương Vân.

​Phùng Mẫn hỏi: "Đại biểu ca của muội là một người rất tốt, giữa hai người bọn họ có hiểu lầm gì không?"

​Chu Tân Phong được coi là một người quân t.ử, hiện tại cốt truyện vẫn chưa bắt đầu, tính cách lại càng ôn hòa.

​Phùng Mẫn hy vọng giữa Chu Tân Phong và Lục Trạch An không xảy ra mâu thuẫn gì, nếu có thì tốt nhất là nên hóa giải. Chu Tân Phong lại có tình cảm với Phùng Mẫn, do dự một lát liền đồng ý.

​Chỉ là Chu Tân Phong cũng không biết giữa mình và Lục Trạch An rốt cuộc có mâu thuẫn gì.

​Phùng Mẫn lại cố ý tới tìm Khương Vân. Khương Vân nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở của Phùng Mẫn mà trong lòng thầm thở dài.

​Hai người nam chính và phản diện, tuy rằng một số tình tiết có thể thay đổi, nhưng diễn biến cốt truyện giữa bọn họ... Bọn họ ủng hộ các hoàng t.ử khác nhau, mỗi người dường như đều có lý do riêng của mình. Đây là sự khác biệt về tư tưởng và tam quan, huống hồ cho dù hiện tại thoạt nhìn hai người có vẻ đã hòa hảo, nhưng những biến cố sau này ai mà biết trước được chữ ngờ?

​Phùng Mẫn: "Có phải Đại biểu ca của muội coi thường huynh ấy không? Chẳng lẽ giữa bọn họ có mâu thuẫn gì sao?"

​Khương Vân: "Sao có thể chứ, Đại biểu ca của muội là tốt nhất!"

​Vì Phùng Mẫn, Khương Vân đành bất đắc dĩ đi tìm Lục Trạch An. Biết vậy ngay từ đầu đã không nên mềm lòng với Phùng Mẫn, bây giờ lại còn phải ra mặt làm cầu nối giảng hòa cho nam chính và phản diện.

​Bản thân nàng muốn ôm đùi thôi đã không dễ dàng gì rồi.

​Lục Trạch An vừa về tới, Khương Vân đã nhanh nhảu rót trà và bưng điểm tâm lên cho hắn. Lục Trạch An vốn không thích đồ ngọt, nhưng nhìn bộ dạng xấu xí của đĩa điểm tâm này, hắn thừa biết là do Khương Vân làm.

​Hắn cầm một miếng c.ắ.n một cái, liền thấy Khương Vân nũng nịu yếu ớt gọi hắn một tiếng Đại biểu ca.

​Lục Trạch An: "Nói thẳng đi!"

​Lục Trạch An dường như rất không thích Khương Vân bày ra dáng vẻ đáng thương này, cũng không thích nàng cứ khép nép rụt rè.

​Khương Vân bây giờ ngược lại rất hiểu chuyện. Nuôi biểu muội mà, chắc chắn là muốn chăm sóc muội muội thật tốt, chẳng ai muốn thấy muội muội mình lúc nào cũng co rúm sợ sệt.

​Khương Vân: "Đại biểu ca, huynh biết Chu Tân Phong mà phải không? Huynh hình như rất không thích huynh ấy, giữa hai người có hiểu lầm gì sao? Tính tình huynh ấy rất tốt."

​Nói xong, nàng còn vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Muội từng gặp huynh ấy vài lần, tính tình thực sự rất ôn hòa."

​Lục Trạch An không nói lời nào, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Khương Vân.

​Khương Vân: "..."

​Nàng đã nói rồi mà, loại chuyện này nàng không làm được đâu, làm sao nàng có thể tác hợp quan hệ giữa nam chính và phản diện được chứ.

​Lục Trạch An: "Hắn, rất tốt sao?"

​Khương Vân: "Cũng không hẳn là rất tốt, Đại biểu ca mới là tốt nhất!"

​Lục Trạch An không đáp lại lời Khương Vân, ánh mắt vẫn mang theo tia dò xét nhìn nàng. Khương Vân khóc không ra nước mắt. Nàng đã nói rồi, ngay từ đầu không nên mềm lòng với Phùng Mẫn mà.

​Một đứa biểu muội ôm mộng nịnh nọt phản diện như nàng, làm sao có thể làm bạn với nữ chính cơ chứ.

​Khương Vân: "Đại biểu ca, huynh thực sự là người tốt nhất."

​Lục Trạch An cười khẩy một tiếng, chẳng rõ là tin hay không. Khương Vân tức giận định quay về, nhưng lại bị Lục Trạch An gọi giật lại.

​Lục Trạch An: "Có chuyện gì thì nói cho xong đi."

​Khương Vân: "Nói, muội nói với huynh đây, chuyện là Phùng Mẫn..."

​Nàng kể lại sự tình một lượt, sau đó ủ rũ ngồi sang một bên.

​Vì sao Lục Trạch An lại chướng mắt Chu Tân Phong? Bởi vì ngày đầu tiên Chu Tân Phong đến thư viện đã ra vẻ ta đây xuất chúng, sau đó trong trận mã cầu còn liên kết với đám người kia, vậy mà lại đ.á.n.h hòa với hắn.

​Những chuyện này hắn chẳng buồn kể cho Khương Vân nghe.

​Lục Trạch An: "Chướng mắt thì là chướng mắt thôi, cần gì phải có lý do."

​Khương Vân đoán ngay Lục Trạch An sẽ nói như vậy, hắn chẳng đời nào trực tiếp nói rõ nguyên nhân đâu.

​Lục Trạch An nhìn chằm chằm Khương Vân, không biết đang nghĩ gì, vậy mà lại chậm rãi lên tiếng: "Còn nhớ thư viện từng tổ chức một trận mã cầu không?"

​Nhớ chứ, sao Khương Vân có thể không nhớ. Lúc đó nàng vừa tới Lục phủ, vì không muốn bị Tôn thị tính kế nên đã nói dối rằng mặt mình bị dị ứng, sau đó còn lén chạy đi xem nam chính và phản diện thi đấu.

​Khương Vân không hé răng, Lục Trạch An hỏi: "Sao vậy?"

​Khương Vân dứt khoát khai thật mọi chuyện. Lần này đến lượt Lục Trạch An im lặng, hồi lâu sau hắn mới nhíu mày hỏi: "Hôm đó muội có mang theo khăn tay không?"

​Khương Vân lắp bắp: "Khăn tay, khăn tay gì cơ? Muội ra ngoài đương nhiên phải mang khăn tay rồi, lúc đó thời tiết rất nóng mà."

​Lục Trạch An bật cười: "Khăn tay hôm đó là của muội."

​Khương Vân cũng đi xem mã cầu, nàng cũng đã theo dõi trận đấu đó.

​Vừa nói xong, thần sắc hắn bỗng trở nên u ám: "Nếu như ta không thích Phùng Mẫn thì sao?"

​Khương Vân chỉ do dự chớp nhoáng rồi lập tức đáp: "Nếu Đại biểu ca không thích Phùng Mẫn, vậy muội sẽ không coi tỷ ấy là bạn nữa."

​Lục Trạch An: "Ừm, ta không thích."

​Khương Vân: "..."

​Khương Vân hầm hầm trở về ký túc xá. Nàng nhấp một ngụm trà nóng, nhìn luồng gió lạnh rít gào bên ngoài cửa sổ, tâm tình cũng dần bình tĩnh lại.

​Cũng đúng, Lục Trạch An vốn đã không thích nam chính thì sao có thể thích nữ chính được cơ chứ, nàng và Phùng Mẫn dù sao cũng chẳng thể làm bằng hữu được.

​Ngày hôm sau Phùng Mẫn tới tìm Khương Vân. Thấy thái độ lạnh nhạt của Khương Vân, nàng ấy lập tức quay người chạy đi. Khương Vân hé miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

​Ngày hôm đó Khương Vân cũng không đi tìm Lục Trạch An.

​Hôm sau nữa, Khương Vân chạm mặt Phùng Mẫn ở học đường. Phùng Mẫn cứ nhìn chằm chằm Khương Vân, báo hại Khương Vân có cảm giác mình giống hệt một gã phụ tình bạc bẽo.

​Lại là một ngày ngủ gật mệt mỏi, Khương Vân chật vật mãi mới đợi được đến lúc tan học, suy nghĩ một lát rồi lại quyết định đi tìm Lục Trạch An.

​Khương Vân nán lại chỗ Lục Trạch An cùng hắn dùng bữa trưa.

​Ban đầu khi Khương Vân ăn cơm cùng Lục Trạch An, đồ ăn được bưng lên toàn là những món hắn thích. Thế nhưng hiện tại, đa phần các món trên bàn đều là món Khương Vân thích ăn.

​Lục Trạch An hỏi Khương Vân hôm nay đã làm những gì, nàng đều ngoan ngoãn trả lời từng việc một, chỉ là lúc càm ràm về phu t.ử trông bộ dạng lại xìu xuống.

​Lục Trạch An đột nhiên hỏi: "Muội thực sự không làm bạn với Phùng Mẫn nữa à?"

​Khương Vân hỏi ngược lại: "Không phải Đại biểu ca không thích tỷ ấy sao?"

​Hồi lâu sau, Lục Trạch An dường như có chút vui vẻ, hắn nói: "Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi, muội không cần phải làm thế."

​Khương Vân: ???

​Đợi sau này tới kinh thành, nàng tìm được lang quân như ý sẽ lập tức gả đi luôn!

​...

​Chu Tân Phong chủ động tới tìm Lục Trạch An, muốn mời hắn đ.á.n.h một trận mã cầu, chỉ có hai người bọn họ thôi.

​Nghĩ đi nghĩ lại, Chu Tân Phong chỉ có thể nghĩ ra mâu thuẫn này giữa mình và Lục Trạch An.

​Lục Trạch An dùng ánh mắt bề trên nhìn xuống Chu Tân Phong: "Ngươi cũng quá đề cao bản thân rồi đấy."

​Trong mắt Lục Trạch An, Chu Tân Phong chẳng khác gì đám học t.ử bình thường kia, chỉ dựa vào chút khôn vặt làm ra mấy chuyện khiến hắn ngứa mắt mà thôi.

​Câu nói này được thốt ra từ miệng Lục Trạch An, Chu Tân Phong không cách nào phản bác được. Thiên phú của Lục Trạch An rành rành ra đó, trước khi đến Vân Thành thư viện học, hắn vẫn luôn là tấm gương mà Chu Tân Phong chỉ có thể ngưỡng mộ.

​Hồi lâu sau Lục Trạch An mới lên tiếng: "Sau này không cần vì mấy chuyện vặt vãnh này mà tới tìm ta."

​Chu Tân Phong do dự một giây, sau đó mỉm cười: "Lục công t.ử độ lượng, là ta lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi."

​Lục Trạch An vẫn chướng mắt hắn. Chẳng qua hiện tại hắn không có ý định kết giao tình nghĩa gì với Chu Tân Phong, cũng chẳng đời nào có tình nghĩa gì, nhưng ít ra sẽ không làm khó dễ đối phương.

​Hơn nữa những lời hắn nói lúc trước sao có thể coi là làm khó dễ chứ, chẳng lẽ hắn nói sai sao?

​Phùng Mẫn lại tới tìm Khương Vân. Khi nghe nàng ấy kể chuyện nam chính và phản diện vậy mà lại có thể bình tâm tĩnh khí ngồi nói chuyện với nhau một lần, hơn nữa Chu Tân Phong còn khẳng định giữa bọn họ không có mâu thuẫn gì, Khương Vân thực sự ngớ người.

​Lục Trạch An làm những chuyện này, không lẽ là vì nàng sao?

​Thế nhưng hòa bình này cũng chỉ là tạm thời thôi, sau này còn kỳ thi khoa cử, còn có con đường làm quan của bọn họ nữa.

​Khương Vân nhìn Phùng Mẫn, nở một nụ cười.

​Khương Vân chạy đi tìm Lục Trạch An. Nàng chống cằm ngồi đối diện hắn: "Đại biểu ca, sao huynh lại tốt như vậy chứ."

​Lục Trạch An chẳng mảy may để tâm, Khương Vân cũng không nhụt chí, tiếp tục tâng bốc: "Ở trong lòng muội, không có ai so bì được với Đại biểu ca hết."

​Lục Trạch An liếc nàng một cái: "Ừm."

​Khương Vân: ???

​Hắn "ừm" là có ý gì cơ chứ.

​Chương 25

​Sáng sớm thức dậy, nhìn bông tuyết bay lả tả bên ngoài, trong lòng Khương Vân có chút ưu sầu.

​Theo như nội dung nguyên tác, nam chính và phản diện sẽ đ.á.n.h nhau to một trận. Phản diện vì bị sơn trưởng của thư viện khiển trách nên trực tiếp bỏ học luôn.

​Mãi đến sau này khi lên kinh thành, nam chính và phản diện mới chạm mặt lại.

​Khương Vân vẫn rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, nàng muốn tiếp tục vun đắp tình cảm huynh muội với phản diện. Đợi đến khi tình cảm huynh muội của bọn họ vững như bàn thạch... à không, đợi đến khi tình huynh muội này bền c.h.ặ.t hơn một chút nữa, nàng sẽ không cần phải nơm nớp lo sợ thế này nữa.

​Theo cốt truyện gốc, phản diện nghe thấy có kẻ bất bình thay nam chính mà buông lời châm chọc, liền đòi đuổi học người ta. Đúng lúc này nam chính xuất hiện, hai bên cự cãi lý luận một hồi rồi lao vào đ.á.n.h nhau.

​Để tránh cho tình tiết này xảy ra, Khương Vân quyết định chủ động bám dính lấy phản diện.

​Khương Vân đội gió tuyết chạy đi tìm Lục Trạch An. Thạch Đầu nhìn thấy Khương Vân đến mà lại không che ô thì lập tức chủ động tiến lên che ô giúp nàng.

​Nhìn thấy thái độ của Thạch Đầu, Khương Vân suýt chút nữa thì cảm động rơi nước mắt, bởi vì thái độ của Thạch Đầu cũng chính là đại diện cho thái độ của Lục Trạch An.

​Cho nên khi nhìn Thạch Đầu, ánh mắt nàng vô cùng dịu dàng. Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp khuôn mặt đen như mực của Lục Trạch An đang chằm chằm nhìn mình.

​Khương Vân: "..."

​Phản diện quả nhiên là phản diện, vĩnh viễn không ai biết được lúc nào hắn sẽ nổi điên, nổi điên vì cái gì. Giống như lúc này đây, Khương Vân có vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào hiểu nổi.

​Thạch Đầu nhìn Khương Vân bước lên thềm đá đứng cạnh Đại công t.ử nhà mình, sau đó lẳng lặng lui về phía sau. Hắn tự nhận là rất hiểu Đại công t.ử nhà mình, nhưng đó là chuyện trước kia. Trước kia bên cạnh Đại công t.ử nhà bọn họ làm gì có vị biểu muội nào đắc sủng đến thế này.

​Khương Vân không biết phân cảnh cốt truyện kia chừng nào mới bắt đầu, vì thế nàng dự định khoảng thời gian này sẽ luôn bám theo Lục Trạch An. Có điều muốn thực hiện việc này thì hơi khó nhằn.

​Khương Vân ngồi trong căn phòng ấm áp hồi lâu, nhìn Lục Trạch An đang xem xét công văn trước án kỷ mà khẽ thở dài một tiếng.

​Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lục Trạch An hướng mắt nhìn qua từ lúc nào.

​Lục Trạch An: "Có kẻ nào bắt nạt muội à?"

​Khương Vân cảm thấy trong mắt Lục Trạch An, nàng e rằng chính là một đứa biểu muội yếu đuối không làm nên trò trống gì và rất dễ bị người ta bắt nạt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.